Duck hunt
Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp

Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327310

Bình chọn: 7.5.00/10/731 lượt.

lý, anh đưa tiền cho tôi trước, tôi tự đi!” Tôi đánh giá đây chắc là thuộc về tai nạn lao động.

Hắn quả nhiên cúi đầu, soàn soạt móc từ trong ví ra một xập tiền mặt, nhét vào tay tôi: “Cô nghỉ ngơi hai ngày đi, tôi đưa cô đi xem cằm thế nào.”

Tôi khoát tay, cầm một xập tiền mặt trên tay nhiệt huyết lập tức sôi trào, đưa tay răng rắc một tiếng, liền khép cằm lại.

“Hắc, Thái trợ lý, tôi kiếm được tiền rồi!” Tôi mừng rỡ như điên, chống cằm kêu to.

Thái Kỳ giơ ngón tay ra, run rẩy: ‘Mẹ nó… Diệp Hồng Kỳ!” Ba chữ cuối cùng, là hắn rống lên nhả ra, một cái tát chụp lên lưng tôi, lực lớn vô cùng.

“Cô đi xem bệnh cho tôi!”

Hắn kéo tay tôi, giơ tay cản một chiếc taxi lại, ấn tôi vào, mình cũng ngồi vào theo.

Lúc xe bắt đầu chạy, hắn đột nhiên hỏi tôi: “Diệp Hồng Kỳ, lúc ấy cô có cơ hội chạy, tại sao không chạy?”

Tôi nghĩ nữa ngày, cũng nghĩ ra lý do cụ thể, cũng đâu thể nói với hắn, là bản năng làm mẹ trong tôi đại phát. Vậy nên, tôi ôm cằm, giả bệnh giả ốm.

Trong xe yên ặng một cách quái dị, một lúc sau, Thái Kỳ đột nhiên quay mặt lại, cố làm ra vẻ không sao cả: “Aiz, Hồng Kỳ, cô hay là nuôi tóc dài đi…”

“…” Thằng nhóc này quả nhiên bị đập đến ngu rồi! Lúc này lại nhớ tới thứ chết tiệt này!

Trẹo cằm thật ra chẳng ảnh hưởng gì đến công tác, đạo lý này sau khi tôi nhận được thông báo của Ninh tiểu tổng mới ngộ ra được, toàn Thiên Duyệt lớn như vậy, trừ đám tinh anh còn có thập nhị sai kia, hắn ta lại chỉ định có mình tôi qua.

Thái đồng chí nghe nói là ở nhà dưỡng thương, hai trợ lý, tôi một hắn một, bây giờ hắn dưỡng thương, tôi đương nhiên phải làm việc.

Cho nên khi tôi mang theo một khối ứ thanh trên cằm bước vào phòng làm việc tạm thời, ánh mắt Ninh Mặc không thể ức chế mà tối lại.

“Diệp Hồng Kỳ, bây giờ cô giỏi thật, nghe nói còn một đánh ba, quần ẩu với người ta ở đầu phố?”

Tôi yên lặng sờ sờ cằm, có chút buồn bực, cũng không để ý đến mấy vị quản lý đứng sau hắn, trực tiếp đáp lại: “Ninh tiểu tổng, chuyện này có liên quan đến công việc sao?”

Tôi đương nhiên không ngại ngồi rảnh rỗi buôn chuyện với hắn trong thời gian công tác, mấu chốt là ánh mắt lấp lánh của đồng chí Tô tổng đang bắn thẳng về phía tôi, tôi một không có chỗ dựa, hai không có thực tài học sâu hiểu rộng, anh bảo tôi đi làm như pha trò, quá bằng bảo tôi hãy chạy làng đi hay sao?

Huống chi ánh mắt của Tô tổng ủ rũ như vậy, lại □ như vậy, chắc là trừ đám trẻ tội nghiệp F4 của Thiên Duyệt và Thái Kỳ ra, bây giờ bà ấy lại nhìn trúng Ninh tiểu tổng rồi.

Tranh giành đàn ông với cấp trên, đây là chuyện đặc biệt trâu B như thế nào chứ, Diệp Hồng Kỳ tôi nào có cái gan này.

Ánh mắt Ninh Mặc bỗng trừng lớn, vươn tay qua, dùng sức kéo tôi một cái, tôi đi theo phía sau hắn, lảo đảo, cửa phòng họp bị hắn đẩy tung đập ra đập vào.

Phía sau cánh cửa gỗ chớp qua chớp lại ấy, tôi liếc thấy sắc mặt Tô tổng trở nên bí hiểm, điều này làm cho trái tim bé nhỏ của tôi cực kỳ kinh hoàng.

Bất kể thế nào, tiểu tình nhân Thái Kỳ đã không có ở đây, chính là thời điểm Tô Tổng vươn tay vươn chân, tôi lại đoạt mất phong cách của bà ta, xong rồi, Ninh tiểu tổng, anh hại tôi thảm rồi!

“Diệp Hồng Kỳ, rốt cuộc cô muốn thế nào?” Ninh Mặc vươn hai tay, đặt lên trên tường, vây cả người tôi vào trong, vẻ mặt của hắn vừa tức vừa bất đắc dĩ lại mệt mỏi, “Cằm cô thế nào? Có đau không?”

Hắn chậm chạp từ từ vươn tay chạm lên cằm của tôi, tôi ngửa đầu lên, lập tức né qua.

Làm gì vậy, phim tình cảm Đài Loan sao, có cần phải bi thương đến vậy sao, tôi nhìn chằm chằm hắn, hỏi: “Gần đây nội tiết tố của anh bị phân bố dư thừa quá hay sao? Hay là bây giờ mỗi ngày một việc thiện? Nếu không chẳng lẽ anh có dì cả mẹ đến thăm?”

Hắn bị tôi nói cho cứng người, trên mặt mang theo một tia giận tím tái: “Diệp Hồng Kỳ, trước kia bất kể thể nào, cô coi như cũng nhu thuận đáng yêu, mọi người đều là bạn học một thời, có cần phải nói năng tuyệt tình đến vậy sao?”

Hắc, thế mà anh ta cũng nói ra được!

Tôi đột nhiên cười lên: “Ninh tiểu tổng, đừng, đừng nhắc đến tình cũ, thứ kia giống như mây trôi vậy! Anh cứ coi tôi là một trợ lý nhỏ bé đi, tôi đã kiểm điểm sâu sắc rồi, trước kia tôi là mắt dính đầy gỉ, thị lực không tốt, mới đuổi theo phía sau anh, cái gì mà nhu thuận, đều là giả bộ hết, bây giờ tôi đã hoàn toàn thấu triệt, anh tìm thục nữ của anh, tôi làm lưu manh của tôi, chúng ta ai cũng đừng có động đến ai.”

Nói đến hai chữ lưu manh, tôi lập tức có một loại cảm giác thân thể run rẩy, dáng vẻ chết cũng không biết xấu hổ.

Khóe miệng Ninh Mặc giật giật, thu hồi tay lại, giọng vừa lạnh vừa khinh thường: “Cô và cái tên Thái Kỳ kia chỉ toàn học cái xấu xa, làm thị trường dễ bị biến chất thành lưu manh nhất, một cô gái như vậy, có thằng con trai nào thích chứ?”

Tôi lập tức cảnh giác, đã có một ông Thái papa, chẳng lẽ đồng chí Ninh Mặc cũng muốn góp một chân vào, đóng vai Ninh papa của tôi?!

Sao đầu năm nay là người hay là quỷ cũng đều thích giáo huấn tôi hết vậy!

Hơn nữa, người thích tôi đây hơi bị nhiều, còn mượn anh phải phiền hộ sao!

Ánh mắt tôi mở lớn, vỗ vỗ bờ vai của hắn, rất