có liếc mắt qua vài lần anh liền lập tức hiểu là cô rất thích chiếc váy ấy. Anh kéo cô vào bên trong cửa hàng nhưng cô lại kiên quyết từ chối. Cô còn nói anh là kẻ phá gia chi tử.
Nhớ lại lúc đó cô còn trừng mắt, làm bộ hung hăng mà mắng anh :" Ngôn Bách Nghiêu, anh hãy nhớ kỹ cho em! Chỉ có tình nhân mới tiêu xài tiền bạn trai lung tung. Về sau em sẽ là vợ anh, cho nên bây giờ phải giúp anh tiết kiệm!". Thanh âm mềm mại đó tuyệt đối không có một chút uy lực uy hiếp đến anh, nhưng tận sâu trong đáy lòng anh lại cảm thấy rất ấm áp. Khi ấy trên đường người đến người đy tấp nập, nhưng dưới ánh đèn nê-ông mới lên, anh chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh của cô mà thôi.
Cô vẫn nghĩ anh lúc đấy có gia cảnh rất đỗi bình thường, phí sinh hoạt cũng không thoải mái. Mà anh cũng chưa từng nói với cô anh đến từ một gia đình có quyền thế, là một gia tộc thật lớn. Quá khứ đã dạy cho anh nhiều bài học, trong đó bài học không tiết lộ về gia thế là bài học đầu tiên, bởi trước đã có không ít người tiếp cận anh với mục đích không tốt. Lần này sang Mỹ du học, anh đã hứa với cha mẹ thực hiện 3 điều. Điều thứ nhất chính là không sống trong biệt thự mà tự mình thuê phòng bên ngoài. Thứ hai là ngoại trừ năm đầu tiên được chu cấp còn những năm sau tự phải kiếm tiền sinh hoạt. Tuy rằng từ nhỏ anh đã sống trong hoàn cảnh sung túc, tiền gửi ngân hàng đã sớm trở thành một tiểu phú ông, nhưng khi sang Mỹ, anh vẫn thật giản dị, chơi cổ phiếu kiếm tiền.
Năm đó nếu không vì cô sinh non có lẽ hiện tại anh đã là cha rồi. Anh biết cô rất thích có con, mỗi khi khi đường nhìn thấy trẻ con cô đều thể hiện sự yêu mến nồng nhiệt. Ngày ngày ôm cô ngủ trong lòng, cô đã từng nói qua với anh :" Chúng ta về sau sẽ có mấy con hả anh?". Anh nghĩ ngợi một hồi rồi đáp :" Một con thôi!". Rồi cô lại không ngừng nháy mắt :" Vì sao? Vì sao chỉ muốn có 1 đứa? Em muốn 3 con cơ! 3 con!". Anh lại làm bộ nghiêm túc, nhìn nàng nói :" Không! Bé yêu ạ, chúng ta phải thực hiện kế hoạch hóa gia đình, chỉ được sinh 1 đứa thôi nếu em không muốn bị phạt tiền!". Cô cười đến mức quặn thắt cả bụng, khi trở lại bình thường liền trốn trong bụng anh. Sau lại liền mơ mơ màng màng, lấy tay chọc vào người anh :" Ngôn Bách Nghiêu, em muốn có 2 con. Phải là 2 con cơ. Một đứa giống anh, một đứa giống em. Phiền tiền thì phạt tiền. Ngày mai em sẽ tính xem sẽ bị phạt bao nhiêu!". Anh lúc này đã muốn ngủ, chỉ ừ hữ, rồi lại đem cô ôm vào trong lòng tiến vào mộng đẹp. Cô đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn dòng người đến rồi đy, những người đó nếu không phải ai cũng hăng hái bước đy thật nhanh thì sẽ đem lại một cảm giác thật không chân thực và vô lực. Giống như thế giới phồn hoa bên ngoài kia chăng đầy sự rối ren lại cách với nơi cô đang đứng đây rất nhiều những bức tường thủy tinh thật dày, thật xa, chỉ có thể đứng ngoài nhìn vào mà chẳng thể vào bước vào bên trong, vĩnh viễn sẽ không thể nào cảm nhận được sự ấm áp.
Căn phòng này là quà tốt nghiệp của phụ thân mua tặng cho cô. Ông đã rất hào hứng và tự hào vì cô, đối với ông cô là đứa con gái bảo bối đầy trân quý. Cho dù là cô cỡ nào ỷ lại, cỡ nào không hiểu phép, cỡ nào tính khí ngang ngược, ông vĩnh viễn như vậy, coi cô là bảo bối của mình. Thật không giống với ai kia, không thể nào chịu nổi tính khí cũng như sự trẻ con của cô. Thân thể lại bắt đầu cảm nhận được sự đau đớn không biết đến từ đâu, cảm thấy vừa chua xót vừa khổ sở. Cô ôm bụng, trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Thuốc đâu? Cô khom người, run run quay lại nơi tủ đầu giường có để thuốc. Mấy ngày nay tần suất phát tác ngày càng thường xuyên, giống như nỗi đau đớn tuyệt vọng khi ấy.
Cô chậm rãi nuốt viên thuốc để nó dịu bớt nỗi đau, từ dưới gối lấy ra một bức ảnh cũ, cứ thế nhìn chăm chú vào đó như bị thôi miên, mãi đến một lúc lâu sau mới cảm giác bình phục. Một nụ cười nhẹ xuất hiện nơi khóe môi, cô đem tấm ảnh áp vào ngực mình.
Một tràng âm thanh mềm mại bỗng dưng vang lên, đánh vỡ sự yên tĩnh vốn có trong căn phòng. Trên màn hình di động hiện ra một dãy số lạ, cô lẳng lặng nhìn vào nó, tựa hồ có chút thất thần. Số này của cô, căn bản là không có ai biết cả, trừ cha cô; nhưng nếu là số của cha thì cô đã thuộc làu làu rồi. Tiếng chuông vẫn kiên trì vang lên, cô lúc này mới dè chừng ấn nút trả lời.
" Xin chào, cô là Uông Thủy Mạt --- Uông tiểu thư sao?". Ở đầu phía bên kia là giọng của một người đàn ông có phần chờ đợi. Trong lồng ngực cô chợt có gì đó rung động, không biết là thất vọng hay hy vọng. Cô hơi thở ra một chút rồi mới trả lời :" Là tôi. Xin hỏi ai đó ạ?". Âm thanh của đối phương nhẹ nhàng nhưng rõ ràng :" Cô hẳn là không nhớ tôi rồi. Tôi chính là người hôm đó dạy cô chơi golf đó---". Lúc này cô mới thốt ra :" Là cậu? Vu Bách Thiên?". Cô làm sao mà quên được? Chưa cần nói đến người đó là em họ anh, mà ngay cả hình dáng cũng có sự tương đồng. Nhất là nụ cười, nụ cười của hắn rất giống với anh, giống như ánh mặt trời California tỏa sáng ngày ấy.
Vu Bách Thiên bật cười, thanh âm xuyên thấu qua điện thoại rơi vào tai cô, tựa hồ có chút chấn động :" Thật cảm ơn vì còn nhớ
