XtGem Forum catalog
Tình Thù

Tình Thù

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322472

Bình chọn: 7.5.00/10/247 lượt.

ông việc hữu danh vô thực…

Tới khi nhận ra thì đã muộn rồi….Một bước sai lầm,ngàn năm ân hận.

Hàn lão gia thở dài…Có lẽ ông đã đánh giá quá thấpđứa trẻ đó….Con người trầm lặng ấy, khi thực hiện mọi chuyện thì thật đáng sợ…Kếhoạch này rõ ràng là đã chuẩn bị từ lâu.

Vũ Lâm cũng không ngờ, Lãnh Phong lại làm như vậy.Gia Thiết, Hàn Dương đều nhìn anh với đôi mắt đầy phẫn hận…Sự phản bội….

-Cám ơn cậu đã chotôi một bài học cực kỳ đáng giá…Nên cẩn thận với những con ong khi nuôi trongnhà, dù nó thoạt nhìn chỉ là con ong mật vô hại…

Từ ngày hôm đó, ôngGia Thiết càng lúc càng tiều tụy, chỉ biếtvùi đầu trong men rượu…Chỉ có rượu mới làm ông quên đi ý nghĩa chính tay mìnhđã góp phần phá hủy Hàn gia…Ông đã quá tin Lãnh Phong,bao lâu nay luôn xem nónhư ruột thịt.

-Anh Gia Thiết….Đừng làm như vậy….Anh!

-Em đừng thương hại anh…Vũ Lâm- Ông chợt cườichua chát- Hàn gia mất trong tay anh…Anh còn mặt mũi nào mà nhìn ba được chứ? Tạisao nó lại làm vậy? Tại sao?

Tại sao?

Bà không hề có ý định hãm hại Hàn gia…Bà chỉ muốndùng thế lực của họ mà bóp chết Vĩnh Tường…Làm cho gia đình êm ấm của Vỹ Tườngtan nát…

Nhưng Vĩnh Tường phá sản, thay vào đó là VĩnhAn…cũng là công ty của Lãnh Phong lập ra….Toàn bộ quyền sở hữu đều giao cho HàDoanh và Vỹ Tường…

Thì ra thế…

-Bốp!

Một cái tát tay giáng thẳng vào mặt đứa con bấthiếu.

Lãnh Phong thản nhiên hứng trọn cái tát của bà.Nó mạnh đến nỗi khóe môi của anh rỉ máu…

-Con….con thật tình yêu con bé đó đến vậy sao?Có thể vì nó mà phản bội lại dượng con? Ông ấy đã đối xử với con thế nào hả?

Bà đau lòng…Bao năm chung sống, tình nghĩa khôngphải là không có…Nhất là ông lại quá chân thành.

-Mẹ….Cuối cùng mẹ cũng hiểu, dượng tốt với mẹ thếnào sao? Bao năm nay…tại sao mẹ lại không nhớ tới điều đó? Bây giờ thương và quantâm dượng, có phải là đã muộn rồi không?

Bà sững lại…Bao năm qua…bà sống bên ông nhưngđúng là chưa bao giờ yêu thương và quan tâm tới ông như thế…Trong khi ông luôndịu dàng, yêu thương bà đến từng kẽ tóc chân tơ…

-Vĩnh Tường đã sụp đổ….Còn lại chỉ có Vĩnh Anthôi…Bác Vỹ Tường cũng đã phá sản, nhưng những gì xảy ra không phải như trongsuy nghĩ của mẹ. Dì Kiều Anh vẫn ở lại bên bác ấy khi khó khăn nhất…Cả nhà họ vẫnhạnh phúc…Đúng không?

-Con…

Bà chợt hiểu ra:

-Con phá hoại Vĩnh Tường không phải để trả thùcho mẹ…Con chỉ muốn chứng minh cho mẹ thấy…Gia đình đó là chân tình với nhau.Dù ông ta có là giám đốc hào hoa giàu có hay một ông già phá sản không còn gì,họ vẫn bên nhau…Đúng không?

Lãnh Phong khẽ cười…Nụ cười như gió….

Bà Vũ Lâm cũng cười…Nhưng là cái cười chua xót:

-Tại sao con không nghĩ tới những ngày langthang đói rách đó….Vì ai…vì ai mà mẹ và con xó chợ đầu đường…Vì ai mà con mangnhững vết sẹo ghê gớm đó trên người? Phong! Ông ta đã ban cho mẹ con mìnhđó…Cái gia đình hạnh phúc của ông ta đó…

Lãnh Phong vẫn cười…Nhưng nụ cười này khiến lòngbà bỗng thoáng lạnh…Bởi vì nó ánh lên một chút gì đó rất thê lương:

-Mẹ biết những vết sẹo này từ đâu mà có không mẹ?Không phải do ai gây ra cho con cả….Là mẹ đó! Mẹ ơi….!

-Con…con vừa nóicái gì?

-Lúc con còn nhỏ…mẹ rất thích hoa hồng….Nhất lànhững cành hồng có nhiều gai…Mẹ từng nói…gai càng nhọn thì hoa sẽ càng đẹp…

Ý thức mơ hồ của VũLâm nhớ lại, đúng là bà rất thích hoa hồng có gai nhọn, bởi VỹTường từng nói: ”Hoa hồng không có gai sẽ không còn quyến rũ nữa…Em là gai của hoa hồng…Đâm chảymáu nhưng là lại nhớ rất lâu”.

-Mẹ đã…

-Những cành hoa hồng đầy gai ấy, mẹ thường cầmtrong tay…Bóp mạnh lên những chiếc gai ấy…Lúc nhỏ, con thấy máu mẹ chảy, rất sợ…Congiằng lấy nó…Mẹ giằng lại…dùng nó quất vào người con…Quất cho đến khi gai hoa hồngkhông còn nhọn nữa…

Một dạng hành hạ vô ý thức…Mẹ sẽ không biết…cũngkhông quan tâm con đã đau đến thế nào…

Ban đầu rất sợ, nhưng sau đó con nhận ra hôm nàokhông có hoa hồng với gai nhọn mẹ sẽ gào thét, sẽ khóc rất nhiều… Con không muốnmẹ khóc…

Dần dần, không còn đau nữa..

Những đứa trẻ mưu sinh ở bến xe buýt khác khôngbao giờ đánh con…Bởi chúng thấy những vết thương trên người con….Có hôm gai nhọnvà dài, mẹ làm xược một đường dài, sâu hoắm, máu cứ rỉ ra…

Sau này có hôm con không đủ tiền mua hoa hồng…Mẹsẽ dùng cái khác để đập phá…Có hôm là chai lọ, có hôm là những cái chén, bểtung tóe khắp căn hộ ọp ẹp…

Con cũng quen và sau khi mẹ ngủ lại bò ra dọn dẹp…Mẹcủa con, dù đôi lúc si cuồng, đánh đập con nhưng con biết những lúc ấy người mẹđánh không phải là con…Con chỉ là một công cụ trút giận. Mẹ vẫn yêu thương conmà…Phải không mẹ?

Nếu mẹ lau mặt, mẹ sẽ rất đẹp…

Nhưng mẹ cứ say vùi như thế, đẹp cũng rất nguyhiểm…Khi con không có ở nhà, mẹ chỉ có một mình…Sắc đẹp dễ gây ý xấu…

Thôi mẹ nhé! Xấu xí cũng được…Miễn mẹ ở bêncon….

Sau khi đánh con xong, con rất thích vùi đầu vàolòng mẹ….Nhìn gương mặt mẹ thanh thản, ngủ say! Con mãi mãi muốn nhìn mẹ dịu hiền như vậy. Ướcgì đôi bàn tay của mẹ một lần thôi cũng được ôm lấy con…Bờ môi mẹ một lần gọitên con âu yếm. Chỉ vậy thôi, dù phải chịu đựng, dù phải ngàn lần bị gai hoa hồngđâm vào da thịt, con vẫn c