Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325842

Bình chọn: 7.5.00/10/584 lượt.

g đột nhiên trở nên cứng nhắc đến quỷ dị.

Bà La Già thấy tôi không nói gì, lại lặng lẽ uống một ngụm rượu, sau đó phất tay: “Bỏ đi, không uống nữa”.

Tôi cầm bầu rượu mang ra ngoài, lúc ra khỏi cửa, lại nghe thấy thanh âm từ bên trong vọng ra: “Đêm nay vào phòng ngủ cùng ta”.

Tình hình sao lại phát triển theo chiều hướng quái dị thế này, Bà La Già không muốn ngủ cùng mỹ nhân, lại muốn ngủ cùng phòng với một xú nam nhân như tôi, nếu như ma nữ Thạch Cơ kia mà nghe thấy, không biết dáng vẻ trông sẽ thế nào nữa.

Bà La Già sau khi nói ra câu kia, dường như lại có chút hối hận, chần chừ nói: “Không phải là ngủ chung giường, ngươi mang giường của ngươi qua đây”.

Trời ạ! Không phải chỉ là một cái giường thôi sao!

Thấy đêm đã khuya, tôi sắp xếp mọi thứ gọn gàng rồi quay trở lại phòng Bà La Già. Bà La Già ngồi ngay ngắn ở một bên giường, vẻ mặt nghiêm túc nhìn tôi.

Bên cạnh là một thị nữ mặc y phục màu đỏ, đang bê một chậu nước, lặng lẽ đứng đó.

Tôi còn nhớ lần trước lúc không cẩn thận đem bí mật Nhuế Hạng thích ngủ khỏa thân nói ra, Ngọc Đế cũng nhìn tôi như thế.

Tiếc rằng lúc ấy tôi không nhận ra, chỉ nghĩ ngài ấy cô độc, lẻ loi, còn tiến lên, trêu chọc ngài ấy nữa: “Ngọc Đế, sắc mặt ngài như thế sẽ làm các vị tiên hữu sợ đấy, đến lúc đó chẳng còn ai dám ở cùng ngài, như vậy ngài làm Ngọc Đế không phải là vô cùng cô đơn hay sao”.

Vừa dứt lời, sắc mặt Ngọc Đế trở nên cực kỳ phức tạp khó coi, ửng hồng, tím tái, đen thui, lần lượt từng sắc mặt thay nhau trình diễn. Đáng tiếc tôi không biết hối hận, lại tiếp tục nói: “Có điều, như vậy cũng có điểm tốt… Sau này lúc ngài ngủ chẳng lo có người đột ngột tập kích nữa rồi, haha”.

Nghe nói, hôm đó lúc Ngọc Đế trở về có đập vỡ mất ba cái bàn, sáu cái ghế, bảy cái bình hoa, mười hai cái cốc trà.

Lúc này, Bà La Già nhìn tôi như vậy, làm tôi cảm thấy lo lắng.

Tôi yên lặng đi đến bên giường, đứng ngang hàng với thị nữ kia, cúi đầu, cẩn thận suy nghĩ xem vừa rồi có chạm phải nỗi đau của Bà La Già hay không. Có điều tôi nghĩ mãi, nhưng vẫn nghĩ không ra vừa rồi có làm gì khiến anh ta mất hứng. Tôi còn phải dựa vào anh ta để tìm hiểu xem Si Mị Chung ở chỗ nào, cũng không thể tùy tiện chọc giận anh ta, vì thế thử nói: “Thiếu chủ, ngài đối với tôi… có chỗ nào không vừa lòng ư?”.

Bà La Già mở miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng rối rắm nói: “Không có. Nhưng mà… có một số việc, phải là người tình tôi nguyện thì mới được”.

Tôi suy nghĩ một lúc, cảm thấy mình không làm gì cưỡng ép anh ta cả. Từ lúc trở thành người hầu của anh ta cho đến nay, tôi luôn lấy anh ta làm trung tâm, anh ta muốn uống nước tôi tuyệt không đưa anh ta rượu; anh ta muốn tôi đi qua đình viện, tôi tuyệt đối không trốn ở dưới cửa sổ chờ anh ta; mà ngay cả bây giờ, anh ta muốn tôi ngủ cùng anh ta, tôi cũng không dám trốn đi chỗ khác ngủ.

Tôi không kề đao vào cổ ép anh ta, cũng không dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt anh ta nha.

Tâm tư của Bà La Già, thật là khó đoán. Có điều cứ thuận theo anh ta một chút, uyển chuyển nhẹ nhàng, chắc cũng không đến nỗi khiến anh ta ghét cay ghét đắng đâu nhỉ.

Tôi giơ khuôn mặt u ám mà nghiêm trang, buồn bã nói: “Thuộc hạ hiểu, chỉ là có đôi lúc thuộc hạ không thể khống chế được bản thân, lí trí cũng không thể chi phối được hành vi của cơ thể”.

Cho nên, Thiếu chủ ngài là người tốt mở lòng tha thứ cho tôi đi.

Thị nữ đứng bên cạnh tôi đột nhiên chân mềm nhũn, loạng choạng bước mấy bước, may mà tôi nhanh tay nhanh mắt, đưa tay đỡ được cô ấy. Nghĩ rằng cô ấy cũng bị tôi làm liên lụy, thâm tâm tôi cảm thấy áy náy, nên mềm giọng nói: “Cô nương cẩn thận, cô nương có cảm thấy có chỗ nào không thoải mái không?”.

Thị nữ kia sắc mặt xám xịt, run rẩy đứng lên, yên lặng lắc đầu.

Bà La Già đến lúc ấy mới nhớ ra còn có người khác đang ở trong phòng, gương mặt không chút biểu tình nói: “Ngươi đi ra ngoài trước đi”.

Tôi xoay người, bước nhanh ra cửa.

“Không phải nói ngươi. Khương Duy, ngươi ở lại”.

Tôi chậm chạp quay trở về chỗ cũ, dùng ánh mắt vô cùng hâm mộ mà nhìn thị nữ kia được tự do.

Cô ấy run rẩy hành lễ, gương mặt quỷ dị liếc nhìn tôi, rồi nhanh chóng chạy biến đi mất.

Tôi bị ánh mắt bao hàm sự kinh ngạc, sửng sốt, thán phục, thông cảm của cô ấy làm cho hỗn loạn.

Bà La Già thở dài, nói: “Thôi được rồi, ba ngày sau là sinh nhật của phụ vương, nếu ngươi có thể nghĩ ra biện pháp làm cho phụ vương cười một cái, ta liền đáp ứng ngươi một lần cũng được. Nhưng mà, phụ vương đã hơn ba trăm năm qua chưa từng cười”.

Hóa ra Bà La Già là một người con có hiếu. Nhưng mà nếu như Thái Vu biết ông ta cười một cái sẽ khiến ông ta mất đi Si Mị Chung, không biết là ông ta có còn cười nổi nữa hay không.

Nhưng mà nghe được cái tin tức như thế, tinh thần tôi phấn chấn, việc ngủ cùng Bà La Già cũng không quá bài xích nữa, cùng lắm thì tôi không cởi quần áo là được.

“Vậy Thiếu chủ, chúng ta đi nghỉ ngơi sớm đi thôi”.

Bà La Già sắc mặt lại biến đổi, ngập ngừng nói: “Hôm nay cứ vậy đi, ta còn chưa chuẩn bị tinh thần, ngươi quay về phòng ngủ đi”.

Tôi bị ý tưởng lúc thế này lúc thế kia của anh ta


pacman, rainbows, and roller s