Tình Nhân Trí Mạng

Tình Nhân Trí Mạng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324954

Bình chọn: 9.5.00/10/495 lượt.

uan sát Mã Lỵ thật kĩ một thời gian, càng nhìn càng cảm thấy không thích hợp, nữ nhân này cũng thở dài vậy là đương nhiên đã hiểu?!

"Làm sao lại nhìn mình chằm chằm như vậy?"

"Bạn không giống lúc trước."

"Vì sao không giống lúc trước?" Nàng không biết là chính mình có cái gì không giống.

"Trở nên ưu tư." Nhược Băng hạ ngay cái kết luận.

"Ưu tư?"

"Chính là việc đa sầu đa cảm, hiếm thấy nha."

Quả thực, không biết sao, thiếu Jack, nàng lại có cảm giác cạn sạch sức lực, thời gian Jack đi tính đến thời điểm này mới có mười ngày.

"Không phải bạn yêu hắn rồi chứ?" Hiểu ra, đột nhiên Nhược Băng trừng lớn mắt.

"Yêu ai cơ?"

"Ngoại trừ Jack thì còn ai vào đây?"

"Phải, mình nổi lên phản ứng hóa học nên đã yêu hắn." Nàng khoa trương nói xong, ai ngờ lại rước đến sự xem thường của Nhược Băng, vốn tưởng rằng Mã Lỵ đã thông suốt, ai ngờ bản tính vẫn không hề thay đổi, lại khiến nàng cao hứng bộc bạch một hồi.

"Mình thấy, muốn tìm cho bạn một chàng trai vừa ý, ngoại trừ đến ngoài hành tinh khác tìm."

"Ừm, nếu tìm được, mình nhất định thử xem, cũng có nhiều giá trị nghiên cứu."

Ôi! Nàng biết! Trong đầu Kiều Mã Lỵ chỉ có nghiên cứu và thí nghiệm."Không thể nói chuyện với người này, nói chuyện chính đi, bạn rốt cuộc là trộm đi thứ gì của Diêm Thủ Đảng?"

"Chuyện này miễn bàn."

"Vì sao lại không đề cập tới, việc này liên quan tới tính mạng của bạn đó!" Nhược Băng nhìn về phía chồng mình"Hắc Ưng"."Uy, anh xem có biện pháp nào có thể dùng để biết rốt cục nàng ta trộm cái gì?"

"Em muốn anh tra khoản nào?" Hắn nhíu mày.

"Để có thể tìm ra chân tướng, không cho cô ấy chịu khổ một chút cũng không được." Bừng tỉnh khi trong miệng có ý định dọa nàng.

"Hắc Ưng" chậm rãi đi về hướng Mã Lỵ."Treo cổ hay điện giật, cô có thể chọn một cái."

"Anh cho là tôi không thể chịu được tra khảo? Toàn bộ khổ hình ở Đông u đều không làm gì được tôi." Mã Lỵ bình tĩnh nói.

"Đương nhiên, cô là nhà khoa học hàng đầu, đương nhiên có phương pháp bảo vệ bản thân trước tra khảo."

"Biết là không có tác dụng, làm chi cho uổng phí lực."

"Trước mặt vợ tôi làm ơn để cho tôi chút mặt mũi đi, cô có biết, tôi không thể cự tuyệt ánh mắt xinh đẹp của cô ấy không."

"Thác..." Nhược Băng chìm đắm trong đồng tử đầy thâm tình của hắn. Không đúng nha, chính sự đã làm xong đâu!

"Tôi đi, không quấy rầy các người nói chuyện yêu đương." Nói xong, liền đi thẳng trở về phòng.

Nhược Băng thở dài, quay đầu lại trừng mắt nhìn"Hắc ưng"."Vì sao không ép hỏi nàng?"

"Nghiêm hình bức cung năm đó của chính đảng Đông u còn không thể ép cô ấy đi vào khuôn khổ, em tưởng chúng ta làm được sao? Đừng quên, cô ấy là nhà thiên tài khoa học Nies. Kiều."

Nhược Băng kinh ngạc nói: "Anh biết tên thật của Mã Lỵ?"

"Trước khi gặp em, chính phủ Đông u đã ra giá cho anh giết chết cô ấy." Đến hôm nay mới biết được chuyện này, Nhược Băng giật mình, không thể ngờ còn phát sinh ra tình huống này, nói đến giết người đương nhiên nói tới sát thủ “Hắc Ưng” vang danh nước ngoài.

"Sau đó thì sao?"

"Anh không đáp ứng."

"Vì sao?"

"Không vì sao! Muốn giết ai là tùy vào cao hứng của anh."

Nhược Băng dài mặt, lạnh lùng liếc hắn.

"Làm sao vậy, gương mặt sao khó coi vậy?"

"Không giết cô ấy, lại đáp ứng giết em."

Khóe miệng của hắn hiện lên nụ cười quỷ quyệt, nàng vừa ý thức được ý định của hắn liền bị hắn kéo mạnh vào trong lòng ôm hôn, hôn đến mức nàng thiếu chút nữa hít thở không thông, tức giận lấy tay đánh hắn không thể nề hà.

"Anh chỉ thấy không biết Trầm Nhược Băng là người như thế nào lại có thể khiến cho giới hắc đạo tán loạn như vậy nên mới có hứng thú, còn muốn giết hay không thì gặp rồi mới quyết định."

"Sau đó thì sao!" Nàng có chút giận dỗi, con mắt lãnh ngạo sáng lóe khiêu khích

"Kết quả như thế nào, em có biết mà."

"Quá mức! Anh dựa vào cái gì mà quyết định, cẩn thận em đem anh tống vào nhà giam─── Này ─── Anh làm gì!" Nút thắt ở ngực không biết khi nào đã bị hắn cởi bỏ, lộ ra một nửa phong cảnh.

Đáng giận! Thủ pháp của người này ngày càng cao siêu.

"Thiên đường địa ngục anh đều đã mang theo em, đời này em không thể trốn thoát, hiện tại chúng ta lên phòng trước đã."

m thanh kháng nghị biến mất ở sau cửa phòng, tiếng động ngẫu nhiên truyền ra từng trận nỉ non.

Mã Lỵ nhìn đôi nam nữ ân ái kia, trong lòng đều loạn lên. Không biết đã gặp qua bao nhiêu tiết mục vợ chồng này nhu tình mật ý rồi, nàng luôn thờ ơ, nhưng lúc này lại nổi lên tấm lòng ngưỡng mộ, bóng dáng Jack tự dưng nổi lên trong lòng. Vỗ vỗ ngực, nàng đã yêu Jack? Thật sao?

Nàng không khỏi lắc đầu bật cười, yêu là cái gì, nàng không rõ, nếu yêu là làm cho một người mất ăn mất ngủ, trà không nhớ cơm không nghĩ, vậy thì nàng phải yêu nghiên cứu khoa học kĩ thuật mới đúng.

Nàng không phủ nhận mình nhớ Jack, nhưng đại bộ phận của nội dung nhớ nhung là nhớ đến một bàn đầy mỹ vị ngon miệng, thậm chí mỗi ngày mơ đều thấy, nàng khẳng định mình là do mỹ vị hấp dẫn mới nhớ đến hắn, nói là nhớ nhung, phải chăng gọi là tiếc nuối thì phù hợp hơn. (Meg: biến thái quá Mã Lỵ ơi, soái ca không nhớ mà lại nhớ đồ ăn T_T)

(QH:


XtGem Forum catalog