chỉ mang tính tạm thời, có lẽ thời kì tạm thời đó rất ngắn. Thậm chí có thể chỉ tồn tại khoảng một – hai ngày, nên em phải tập quen dần với sự đụng chạm của tôi!” Gã nhìn cô chăm chú, trầm giọng giải thích.
Gã chỉ tạm thời từ bỏ quyền lợi, chứ không có nghĩa là vĩnh viễn.
Nghe gã nói vậy, đôi mắt đẹp của Duy Đóa nheo lại. Quả nhiên, gã không phải là kẻ dễ bắt nạt.
Cô quật cường mím môi, cố hết sức kiềm chế. Đôi môi xinh đẹp của cô nhả ra ba chữ, “Tôi biết rồi.” Hiện giờ cô chỉ có thể khuất phục, bởi vì cô không dám đấu với gã.
Gã nhìn cô chằm chằm, vẻ không cam lòng khuất phục của cô đều lọt vào tầm mắt gã. Cuối cùng, gã im lìm bước xuống giường mặc quần áo.
Gã đứng trước mặt cô mà không hề che dấu cơ thể cường tráng lõa lồ của mình. Bờ vai gã thật rộng, vùng bụng phẳng lì và vô cùng săn chắc. Gã kéo ngăn tủ lấy cái quần lót, khoác lên ‘chú chiến sĩ’ đang rất muốn chiến đấu anh dũng.
Cô bóp chặt hai tay thành nắm đấm, không hề xấu hổ chuyển ánh mắt. Cô cứ tiếp tục nhìn gã chằm chằm như thể chẳng hề bị gã hù dọa.
Vẻ mặt gã lại càng tự nhiên hơn, “Em dậy đi, xuống lo điểm tâm cho tôi.” Tính gã rất gia trưởng.
Duy Đóa cắn môi, “Tôi biết rồi.”
“À, có phải tôi quên dặn em là khăn mặt và quần lót của tôi chỉ được giặt bằng tay không? Các thứ quần áo khác cứ quăng vào máy giặt đi!” Gã vừa tròng chiếc áo T-shirt vừa nói.
Cô định đem hết quần áo của gã ném vào máy giặt, ai ngờ bị gã chặn đầu trước!
“Tôi biết rồi.” Cô lãnh đạm đáp.
“Tôi đã bỏ mười triệu vào sổ tiết kiệm của em.” Gã xỏ chân vào quần.
“Tôi biết…” Duy Đóa khựng lại và mở tròn mắt.
Hai giây sau.
“Anh có ý gì đây? Anh định dùng mười triệu để mua thân xác tôi hả? Có phải anh hoang phí quá chăng?” Đôi môi cô nhổ ra những lời chế nhạo không thương tiếc.
Cô không biết phân biệt phải trái cũng chẳng khiến gã tức giận.
“Tôi không mua thân xác em, mà hy vọng mua sư kiêu ngạo của em.” Gã thờ ơ đáp.
Mua sự kiêu ngạo của cô? Duy Đóa cười lạnh lùng, cô định muốn nói gã đừng có nằm mơ.
“Nếu tiền có thể cho em cảm giác an toàn, nếu tiền có thể duy trì sự kiêu ngạo của em, thì tôi không ngại tiêu thật nhiều tiền trên người em.” Mặc dù gã có rất nhiều tiền nhưng cũng không phải của riêng mình gã. Muốn gởi mười triệu tiền mặt cho cô, cũng chẳng dễ dàng gì với gã. Dĩ nhiên gã sẽ không nói chuyện này với cô, vì nó liên quan đến danh dự của người đàn ông.
Cô sửng sốt.
Tiền quả thực có thể cho cô cảm giác an toàn. Đặc biệt dưới tình trạng của Tiểu Lộng hiện nay, cô cần thứ cảm giác an toàn đó để bảo vệ mình.
Tiền quả thật có thể duy trì sự kiêu ngạo của cô. Bởi vì, nếu kinh tế eo hẹp thì sự kiêu ngạo cũng chỉ là hư vô và không hề thực tế.
Tuy nhiên, cô không ngờ gã sẽ nói như vậy. Trái tim cô bỗng dưng rung nhẹ, một cảm giác kì lạ nhói lên trong lòng.
Kì, rất kì lạ.
Cô lập tức cắt ngang dòng suy nghĩ và tự nhủ, tất cả đều là cái hố gã đào. Giống như chuyện ông Từ, gã muốn biến cô thành con nợ để tạo lợi thế, sau đó lấy nó ra để áp chế.
“Cám ơn anh.” Gã coi tiền như rác, cô cần gì phải từ chối?
Nếu đã tới thì cứ an tâm ở lại, cô sẽ đem mình đặt ở vị trí tình nhân, điều chỉnh tâm lý thật tốt. Mười năm trước, có lẽ cô sẽ rất khí khái mà từ chối; nhưng mười năm sau, cô đã thông minh lên rất nhiều.
Ai nói cô chỉ biết ngồi đó ‘chịu đòn’? Nếu cô đã nuốt số tiền này rồi, thì đừng mong cô sẽ nhổ nó ra!
Cô lại biểu hiện vẻ thích cười mà không cười đầy lạnh lùng! Hình Tuế Kiến nhíu mày, tại sao muốn cô cười lại khó khăn đến vậy?
Đúng lúc đó, điện thoại của cô vang lên.
“Xin lỗi anh, tôi đi nhận điện thoại.” Cô cười cười nói.
Gã im lặng, lạnh lùng nhìn cô.
Cô nhấc máy, vừa mới nghe vài câu thì đã háo hức cao giọng: “Thật vậy sao? Tiểu Lộng có dấu hiệu thanh tỉnh hả?”
“Đúng vậy, cô Kiều, sáng nay lúc tôi rửa mặt cho Tiểu Lộng, thì thấy mắt con bé giật giật như muốn mở ra!” Điều dưỡng viên vui vẻ báo tin.
Gương mặt cô bất chợt tỏa sáng, dưới vầng dương trông rất xinh và rất đẹp.
Nãy giờ gã luôn đứng đó nhìn cô chằm chằm, vì nụ cười chân tình đó mà vẻ mặt lạnh lẽo của gã cũng từ từ thư giãn.
Suốt chặng đường chạy tới bệnh viện đều do Duy Đóa lái xe, chiếc xe này là gã mua cho cô.
Hình Tuế Kiến thật sự quá ngang tàng, trong từ điển của gã quả thực không có hai chữ ‘không được’.
“Em muốn nhanh chóng tới gặp Tiểu Lộng? Vậy thì hãy tự mình lái xe đi!” Gã chẳng nói thêm gì mà quăng luôn chìa khóa cho cô.
Gã đúng là kẻ mượn gió bẻ măng.
Do lâu rồi chưa lái xe nên suốt dọc đường cô rất run, mấy lần cô thắng gấp khiến người ta phải toát mồ hôi hột. Thế mà gã ngồi bên ghế phụ lại vững vàng như núi Thái Sơn, cả chân mày cũng không nhíu lại.
“Tiểu Lộng, em mau tỉnh dậy đi, là chị… là mẹ đây…” Trong phòng bệnh, Duy Đóa đem hai chữ ‘chị gái’ nuốt xuống, đổi thành chữ ‘mẹ’ êm ái.
Nghe sự khập khựng của cô, gã chỉ ngước mắt liếc thoáng qua rồi tiếp tục trầm mặc.
Những lời của cô quả thực đã làm đôi mắt Tiểu Lộng nhúc nhích!
Duy Đóa vô cùng xúc động, “Chị Ngô, Tiểu Lộng đã nghe tôi nói chuyện rồi! Con bé thật sự có phản ứng, có phải con bé sắp khỏe hay khôn