XtGem Forum catalog
Tình Muộn 2

Tình Muộn 2

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218853

Bình chọn: 7.5.00/10/1885 lượt.

n ti vi, con có biết nó trị giá bao nhiêu không? Con đeo nó ra đường, sao có thể không biết xấu hổ mà nói với người ta con không phải vì tiền mà cặp với đại gia chứ?"

Tùng San sờ chuỗi hạt san hô trên cổ, ngón tay lại bất giác siết chặt.

Tùng Chí Quân vẫn luôn yên lặng bỗng nhiên lên tiếng, "San San, bỏ qua chuyện tuổi tác thì người này ba vẫn không thể đồng ý.”

Tùng San giương mắt nhìn lão Tùng, "Vì sao?"

"Người này rất phức tạp, con lại hồn nhiên như vậy, hai người không hợp nhau.” Lão Tùng thở dài, "Anh ta mới hơn 40 tuổi đã có thể lăn lộn ở thành phố A lên tới địa vị ngày hôm nay thì thủ đoạn nhất định rất ngoan độc, con ở bên cạnh người như vậy tương lai nhất định không hạnh phúc. Ba nuôi nấng con nhiều năm, chưa bao giờ hi vọng con có thể gả cho người ở trên cao, chỉ ngóng trông con có thể tìm được người thật lòng yêu thương con, sống cuộc sống hạnh phúc đời thường. San San, con nói anh ta thật lòng yêu thương con, nhưng con có thật sự biết anh ta suy nghĩ gì không? Con có thể thấu hiểu tâm tư của anh ta không? Con ở bên anh ta, anh ta có thể triệt để nhìn thấu con người con, còn con thì sao? Hai người các con bất luận địa vị hay mức độ thành thục trong tâm lý đều kém nhau quá nhiều, con ở bên anh ta, vĩnh viễn chỉ có anh ta chơi đùa con, còn con không thể đấu lại anh ta.”

Phương Tiểu Tiệp nhìn Tùng Chí Quân, gật đầu nói: "Người xưa nói môn đăng hộ đối, nghe thì không hợp tai lắm nhưng cũng rất có lý. Con với anh ta, môn không đăng, hộ không đối, không phải anh ta không xứng với con, mà là chúng ta không thể trèo cao với tới người ta.”

Tùng San khóc không thành tiếng, "Ba mẹ, anh ấy cũng không phải người cao không thể với như chúng ta vẫn nghĩ, anh ấy là người rất khiêm tốn, chưa bao giờ tự cao tự đại.”

Tùng Chí Quân lắc đầu, "Ba không nói anh ta là người như thế nào, có vài thời điểm anh ta không thể bình dị gần gũi như thế được. Ba, chú Thái và người bạn của anh ta gọi là lão Thẩm từng cùng nhau dùng cơm một lần, người có thể khiến cho chú Thái của con cung kính gọi một tiếng “Ngài” ở thành phố A này có mấy ai chứ.”

Phương Tiểu Tiệp giật mình nhìn Tùng Chí Quân, "Người này có thế lực đến thế sao?"

Tùng San hít sâu một hơi, ổn định cảm xúc, nghiêm túc nói: "Ba, con biết chuyện ba lo lắng là gì. Con cũng từng rất lo lắng về chuyện này, cho nên anh ấy theo đuổi con lâu như vậy, con vẫn luôn trốn tránh, hận không thể tránh anh ấy thật xa. Nhưng sau này con phát hiện, trốn tránh như vậy cũng không có ích gì, hơn nữa sau lần ba bị người khác hãm hại, con cũng hiểu rõ, cho dù chúng ta cứ thật thà mà sống, cũng vẫn sẽ gặp phải tai bay vạ gió, khi tai họa ập đến, chúng ta không thể làm được gì. Nếu địa vị của anh ấy bày ra ở đó, anh ấy lại yêu con như vậy, vì sao con không thể dựa vào anh ấy, để anh ấy bảo vệ con, bảo vệ gia đình chúng ta?"

Tùng Chí Quân hơi giật mình nhìn con gái, "San San, con...”

Tùng San tiếp tục nói: "Bây giờ con quá nhỏ, nhưng con không bao giờ muốn nhìn thấy dáng vẻ luống cuống của gia đình chúng ta khi gặp phải tai hoạ. Con không sợ bị người ngoài nói này nói nọ, bởi vì con càng muốn bảo vệ gia đình mình nhiều hơn. Cho dù có bị người khác mắng con tam quan bất chính, vì tiền mà theo đại gia, con cũng không quan tâm. Dù sao con cũng thật sự thích anh ấy, anh ấy cũng thật sự yêu con, cần gì phải để ý tới ánh mắt người khác nhiều như vậy? Anh ấy là người từng trải thì sao, con cũng thừa nhận mình không nhìn thấu tâm can anh ấy, song điều này có liên quan gì? Con chỉ chắc chắn rằng anh ấy yêu con, anh ấy sẽ không làm tổn thương con, không được sao?"

Phương Tiểu Tiệp mù quáng nói, "San San, mẹ không muốn con vì chúng ta mà tự bán chính mình!"

Tùng San cau mày, cố gắng không để nước mắt rơi xuống, "Mẹ, con không tự bán mình, chúng con là quan hệ yêu đương bình đẳng.”

Tùng Chí Quân lại lắc đầu, "San San, con ở bên người này, vĩnh viễn sẽ không có bình đẳng.”

Trương Dật Bạch vừa cầm cơm hộp đi vào căng tin bệnh viện thì nghe thấy mấy cô y tá ở bàn kế bên ríu rít không ngừng.

"Tôi thật sự không hiểu mấy hôm nay chị Phương gặp được vận gì, hết được viện trưởng tiếp kiến xong lại nhận được giải thưởng chiến sĩ thi đua, lúc nãy tôi còn thấy phó viện trưởng Lý tặng cho chị ấy một thùng cua hoàng đế.”

"Tuyệt đối có vấn đề, Viện trưởng và Phó viện trưởng thay nhau nịnh bợ chị Phương thì thật quá kì lạ!"

"Chẳng lẽ Viện trưởng và Phó viện trưởng có chuyện cần nhờ vả chị Phương?"

"Cô suy nghĩ nhiều quá rồi, chị Phương cũng chỉ là một y tá trưởng, có bản lĩnh gì khiến Viện trưởng và Phó viện trưởng phải nịnh bợ chứ?"

"Tôi đoán chắc là con gái của chị ấy gả cho quan chức cấp cao gì đó.”

"Có khả năng đó, không phải chị Phương vẫn luôn muốn đẩy mạnh con gái ra ngoài tiêu thụ sao? Lúc trước chị ấy còn giới thiệu cho chủ nhiệm Trương nhưng hình như cô gái đó ngại chủ nhiệm Trương quá già nên không đồng ý, bây giờ chắc đã tìm được một anh chàng giàu có đẹp trai trẻ tuổi rồi.”

Trương Dật Bạch ngồi bên cạnh, giả vờ ho khan.

Mấy cô y tá kia phát hiện ra hắn, đồng loạt im lặng.

Trương