Insane
Tình Cũ Như Mộng

Tình Cũ Như Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324821

Bình chọn: 7.5.00/10/482 lượt.

g muốn thứ gì mà chưa có được. Mặc dù ban đầu Doãn Gia Hoa đối xử với cô rất lạnh nhạt rất xa cách. Về sau, cô nhận ra rằng, chỉ cần cô giả vờ yếu đuối, đau khổ thì chắc chắn anh sẽ mềm lòng với cô.

Dần dần cô cũng đến được gần bên cạnh anh.

Như ước nguyện, trở thành bạn gái anh, có một ngày cô hỏi anh, tại bữa tiệc rượu hôm đó tại sao anh lại xuất hiện giúp cô giải vây.

Cô nhìn thấy anh nhíu mày, tầm mắt trở nên sâu thẳm, nhưng lại im lặng không trả lời.

Có một hôm, sau khi uống quá nhiều rượu, anh vỗ vỗ lên mặt cô, lẩm bẩm rất nhiều điều: “Trước đây anh nghèo, vô dụng, lúc em không vui, chịu tủi thân, anh cũng chỉ có thể nhìn không thể hỏi, vì khi hỏi rồi, anh cũng chẳng làm được gì, cũng không giúp được gì, chỉ càng làm em thêm sầu muộn! Thế nhưng bây giờ sẽ không như thế nữa, bây giờ anh đã có thể bảo vệ em, sẽ không để em chịu tủi thân, sẽ không để em giống như ngày trước, bất lực, mệt mỏi!”

Sau khi mê man nói năng hỗn loạn, anh lại làu bàu thêm hai câu, rồi liền nhắm mắt ngủ mất.

Cô ngẩn ra, cúi người cởi cà vạt, cởi dây giày rồi đắp chăn lên giúp anh.

Tắt đèn ra khỏi phòng, cô tựa lưng trên cánh cửa, cố gắng suy nghĩ thật lâu.

Những lời anh định nói sau đó tựa như muốn gọi tên một người, tuy là hai từ giống nhau nhưng chắc chắn không phải cô.

Hai từ anh gọi không phải là Lộ Lộ.

Hai từ anh gọi, tựa như là “Xảo Xảo” (1)

(1) Hiểu Hiểu “xiao xiao” – Xảo Xảo “qiao qiao” hai âm này gần giống nhau.

Khoảng thời gian ấy cô suy nghĩ rất nhiều, người tên Xảo Xảo kia là ai kia chứ? Cô ta có đẹp không? Cô ta và Doãn Gia Hoa có mối quan hệ như thế nào? Hiện tại cô ta ở đâu? Có khi nào cô ta sẽ đột nhiên xuất hiện và cướp mất đi Doãn Gia Hoa của cô hay không?

Bất quá sau này cô không còn nghe Doãn Gia Hoa gọi tên người này nữa, cho dù anh có say đến mơ màng.

Lúc này đây cô mới dần dần an tâm.




Chương 13: Cho tôi một điếu thuốc

Cuối cùng cũng đến nơi.

Doãn Gia Hoa tắt máy, Trương Lộ quay sang nhìn anh.

Tựa hồ như từ lúc bắt đầu đến đây, hai hàng lông mày anh vẫn luôn nhíu lại, chưa hề buông lỏng ra.

Cô ngoảnh đầu nhìn ra phía ngoài xe, bỗng nhiên giật mình gọi “A”

Từ nhà hàng bên cạnh, cô bắt gặp hình dáng một người phụ nữ trông rất quen, dường như là đã gặp nhau trước đó rồi.

Lòng Trương Lộ khẽ run lên.

Cô quay đầu lại nhìn Doãn Gia Hoa, anh cũng đang nhìn ra phía ngoài.

Ánh mắt anh lạnh lùng như đang suy tư điều gì đó.

Mà đó là gì? Sao lại khiến cô không thể nào tiến sâu vào lòng anh.

Phải chăng là dấu ấn của thời gian.

Là điều mà tất cả mọi người đều bất lực. Tuy rằng bây giờ cô có thể cố gắng giữ chặt anh của hiện tại và sau này bên mình, nhưng không thể nào chạm vào được anh của quá khứ – Quá khứ của anh không có cô, dĩ vãng ấy dường như là của một người phụ nữ khác.

Trương Lộ khẽ cười, nụ cười thâm trầm, cay đắng mà đáng nhẽ ở lứa tuổi của cô không nên có.

Niềm vui cũ theo thời gian cũng chỉ là một giấc mơ, con người nhất định phải sống vì tương lai sau này, cô không cần phải lo lắng.

Cô cười tươi: “Gia Hoa, chúng ta xuống xe thôi!”

**

Quan Hiểu do dự một hồi lâu, cuối cùng quyết định qua cửa hàng bên cạnh thăm dò.

Cô khoác áo, đang loay hoay khóa cửa thì nghe tiếng xe dừng lại cách đó không xa.

Chắc chắn là khách đến nhà hàng bên cạnh.

Cô thầm than thở trong lòng, tình hình kinh doanh của nhà hàng người ta thật sự rất tốt.

Lúc cô xoay người, đúng lúc nhìn thấy hai ngưởi vừa từ trong chiếc xe hơi bước ra.

Cô không khỏi giật mình.

Thế giới này có phải là quá nhỏ không? Sao số phận cứ ép cô gặp người không nên gặp thế này chứ? Khi cô đang trong giai đoạn kham khổ, anh lại ở bên cạnh người đẹp, vẻ lung linh, sang trọng của họ trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài tiều tụy, vất vả của cô.

Cô vẫn còn đang ngơ ngẩn, lúng túng không biết làm thế nào, người đẹp đối diện nhanh chóng đến trước mặt, mở miệng chào hỏi: “Xin chào, có phải…chúng ta đã gặp qua?”

Cô gái trước mặt đẹp lộng lẫy, nụ cười hờ hững trên môi khiến lòng người rung động.

“Xin chào!” Cô lấy lại vẻ tự nhiên, cố gắng giữ bình tĩnh: “Chúng ta đã gặp nhau trước đây tại bữa tiệc của Quách Hồng Đồ!” Ngước mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, cô định mở lời chào nhưng bắt gặp đôi môi mím chặt cùng với ánh mắt vừa căm phẫn vừa giễu cợt, cô chỉ có thể lặng yên đứng nhìn.

Người đẹp bên cạnh tựa như bừng tỉnh: “À, là cô! Tôi nhớ ra rồi, hôm đó cô đến tham dự cùng chồng mình.” Cô quay đầu mỉm cười rạng rỡ với người yêu: “Gia Hoa, là người quen của anh, hôm đó chúng ta còn cùng nhau thi màn thi cuối cùng.”

Người đàn ông thoáng nhíu mày. Dường như anh không mấy kiên nhẫn cho lắm, anh thúc giục: “Không phải em đói à?” Anh hoàn toàn làm ngơ với người bạn cũ kia.

Người đẹp bên cạnh áy náy nở nụ cười tươi, xinh đẹp đến mức khiến đối phương không nỡ buông nửa lời trách móc.

Cô khoác tay anh, hai người cùng sánh vai bước vào nhà hàng.

Nhìn bóng lưng họ xoay tròn theo cửa kính rồi dần khuất dạng, Quan Hiểu thẩn thờ quay lại nhà hàng của mình.

Từ đầu đến cuối anh cũng chẳng thèm nhìn cô lấy một lần.

Lòng cô đau nhói.

Trước đây