rồi chứ! ” Anh nhấc tay làm ra bộ dáng đầu hàng.
Nhìn vẻ mặt trêu đùa của anh, cô cười khì một tiếng, “Vốn chính là anh không đúng, tự nhiên phát nổi nóng cái gì, làm hại người ta thật mất mặt.”
“Đúng, đúng nha, là anh không đúng, Đại tiểu thư em có thể ăn trước một chút
gì chưa?” Vừa nói, anh liền kết hợp gắp một chút thức ăn, rồi đưa vào
miệng Diệp Uyển Nhu.
Diệp Uyển Nhu vừa ăn, vừa đưa ra cảnh cáo: “Chưa xong đâu, không thể có lần sau đó! “
Ánh mắt Diệp Thư Duy ngưng trọng nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, chần chờ mà hỏi thăm: “Để anh thay em tìm người dạy em học, có được hay không?”
Diệp Uyển Nhu đang ăn bỗng thấy khó hiểu mà ngẩng đầu, cô nghi hoặc dùng ánh mắt hỏi.
“Giai Hân thế nào? Vi tích phân của cô ấy rất khá, anh kêu cô ấy đến giúp em ôn tập.”
“Không muốn! ” Cô nhảy dựng lên.
Chị Giai Hân?
Cô mới không cần, vừa nghĩ đến chị ta có thể mượn công việc này mà chạy
vào thế giới của Thư Duy, cô lại tự nhiên thấy căm tức một cách khó hiểu , nói cái gì cũng không muốn làm cho chị ta cướp đoạt thời gian Thư Duy ở nhà của cô.
Thời gian Thư Duy ở nhà thuộc về Diệp Uyển Nhu cô, người khác đừng mơ tưởng cùng cô tranh đoạt!
Diệp Thư Duy vì Uyển Nhu cự tuyệt quá nhanh mà cảm thấy phẫn nộ, anh tưởng
rằng Diệp Uyển Nhu bởi vì không nỡ buông tha cơ hội cùng Tất Hiên Hào ở
chung mà cự tuyệt, vì vậy anh tức giận đứng dậy, bỏ lại một câu không
tốt lành –
“Tùy em! ” Theo sau đó anh liền quay đầu rời đi.
Diệp Uyển Nhu giật mình ngốc lăng trong chốc lát sau mới phục hồi tinh thần lại, thở hỗn hển mà hướng phía cửa phòng mắng to:
“Cái gì chứ? Diệp Thư Duy thối, đáng đời tức chết anh là tốt nhất!”
Vừa nói, cô còn tiện tay cầm lấy một cái gối Kitty ném về phía cửa phòng. “Thư Duy, ngày 12 tháng sau, buổi tối em mang tư liệu qua cho anh . ” Giai Hân nói qua điện thoại.
Dư Giai Hân, chủ biên tạp chí thế giới nhiếp ảnh, được mệnh danh là “Đệ nhất mỹ nữ của giới văn nghệ “.
Thư Duy kẹp ống nghe ở một bên cổ, trên tay bận rộn sửa sang lại tư liệu đầy trên bàn.
“Được, buổi tối gặp. “
Anh đang chuẩn bị buông tai nghe, nhưng đột nhiên đầu dây bên kia lại vang lên tiếng nói.
“Thư Duy, hay chiều nay mình cùng đi ăn một bữa được không?”
Anh lại lần nữa cầm điện thoại, “Không được, tôi có thói quen ăn ở nhà.” Anh cự tuyệt.
“Như vậy… Anh không mời em một nữa được sao?” Giai Hân hơi dừng lại một
chút, sau đó lại lấy khẩu khí vui vẻ phóng khoáng mà nói tiếp.
Thư Duy trầm tư một chút, rồi mới mở miệng nói: “Đến đây cùng ăn đi . “
Buông điện thoại xuống, Dư Giai Hân thở một hơi nhẹ nhỏm, trên môi nở lên một nụ cười tươi mê người.
Cô cùng Diệp Thư Duy vốn là bạn đại học, sau khi tốt nghiệp bọn họ từng
cùng nhau đến Nhật Bản đào tạo chuyên sâu, sau khi về nước anh lại
chuyên tâm với nghề nhiếp ảnh, mà cô cũng vì phối hợp với anh nên cũng
lựa chọn công việc làm phóng viên cho tạp chí nhiếp ảnh, cô nhìn lại
đoạn đường cô cùng Diệp Thư Duy đã đi qua, anh từ một nhiếp ảnh gia nhỏ
bé đến nhiếp ảnh gia rạng danh quốc tế như hôm nay.
Đối với anh, cô thủy chung chưa từng buông tha hy vọng, mặc dù anh luôn không nhìn
rõ cảm giác của cô với anh, nhưng dù sao anh cũng không phải vẫn chưa có bạn gái sao?
Dư Giai Hân thủy chung vẫn đem thái độ lạnh nhạt của Diệp Thư Duy với mình đỗ lỗi cho đó vốn là cá tính của anh là như vậy.
Xem ra, được Diệp Thư Duy coi trọng trừ em gái anh ra, cho tới bây giờ anh cũng chưa từng quan tâm đến bất cứ cô gái nào khác.
Mà cô ta lại cho rằng mình ở trong lòng anh có một vị trí đặc biệt, ít
nhất cô ta đi theo bên cạnh Diệp Thư Duy cũng đã nhiều năm rồi, giao
tình tự nhiên cũng không thể so với những cô gái khác, nhất là hôm nay,
anh lại còn yêu cầu cô cùng đi ăn cơm nữa! ( Bear: bà này bệnh tưởng
nặng lắm nè )
Cô biết Diệp Thư Duy luôn luôn không thích mời
người ngoài đến nhà anh dùng cơm, mà hôm nay anh lại vì cô phá lệ, đủ
thấy anh đối với cô có chút bất đồng với người khác rồi , không phải
sao?
Cô ta lạc quan mà hừ thanh, tâm tình không khỏi hưng phấn lên.
Về phương diện khác, Diệp Thư Duy buông điện thoại, sau đó lại nhìn chằm chằm điện thoại rồi lâm vào trầm tư.
Hôm qua trên đường cùng Nhu Nhu và Tất Hiên Hào về nhà, anh từng tự hỏi
qua, Tất Hiên Hào có lẽ vốn là một đối tượng tốt có thể cho anh đem Nhu
Nhu phó thác, kể từ đây, có phải anh nên cắt đứt tình cảm không nên có
mình dành cho Nhu Nhu không?
Nhưng muốn là một chuyện, làm được hay không lại là chuyện khác.
Tối hôm qua, anh ở trong thư phòng đi tới đi lui, nếu tính tổng cộng bước chân đi lại cũng gần bốn trăm thước rồi.
Anh ảo não mà nghĩ tới, chỉ cách một cánh cửa phòng, mà anh cũng đã khó có
thể chịu được, càng không cần phải nói để cho bọn họ chính thức quen
nhau.
Nhìn xem, hôm qua anh vì Tất Hiên Hào nói ra chuyện muốn quen nhau, cùng với việc Nhu Nhu nhiệt náo mà không thoải mái.
Cô gái nhỏ xem ra là tức giận thật rồi, cô cư nhiên có thể cả ngày cũng
không nói chuyện với anh, anh ảo não mà vuốt tóc, cực kỳ phiền lòng.
Nhìn chằm chằm điện thoại, đột nhiên anh lại nhớ tới thanh âm trong đ
