gây người.
"Vâng."
"Mai trực tiếp đến đây đi." Nói xong, Quan Trí Đàn ngắt máy.
Tiểu Trinh ngơ ngác ôm ống nghe, thật vô dụng… nhớ lại giọng nói của anh.
Cô rất nhớ anh, Quan Trí Đàn, xa cách suốt tám năm, không một ngày nào cô
không nhớ anh, nhớ giọng nói của anh, A Khôn nói cô yêu đến mù quáng, sự hy sinh của cô anh vĩnh viễn cũng không nhìn thấy, cười nhạo cô là nhân vật chính trong mấy vở bi kịch.
Không phải cô muốn làm nhân vật chính trong những vở bi kịch, cô chỉ là…. Tự ti.
"Anh nhất định hận em đến chết."
Tiểu Trinh cười khổ, nói với chiếc điện thoại đã ngắt, lầm bầm lầu bầu.
Cho dù là khi mới quen biết, anh cũng không dùng giọng nói lạnh lùng lãnh
đạm ấy nói với cô, anh thật sự…. đã tuyệt vọng về cô sao?
"Ngu ngốc,
còn hy vọng xa vời cái gì chứ?" Cô mắng chính mình. "Đã làm việc ấy, còn muốn anh ấy ôn hòa sao? Đừng mộng tưởng nữa, A Đàn…. A Đàn của mình,
không phải người như thế."
Mặc cho nụ cười chua xót, mặc cho nước mắt đau đớn tràn đầy mi.
Cô đã khiến cho người đàn ông cô yêu nhất thất vọng, không thể làm con gái thất vọng nữa, chỉ sợ…. tương lai không thể gặp lại.
Tiểu Trinh quệt nước mắt, đi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị sinh nhật cho con.
***
Căn phòng rộng mười lăm mét vuông, trên tường dán giấy hồng, trần nhà được
trang trí bằng những phiến giấy nhỏ li ti như những ngôi sao, trên mặt
đất bày đầy búp bê và gấu bông Teddy.
Trên mặt thảm, có một đống quà chưa mở, những món quà quây tròn giống như một quả khí cầu nhiều màu sắc.
"Mẹ, mẹ nhìn này, bố nói đây là phòng của con." Hoan Hoan nắm chặt tay mẹ đi vào phòng mới, "Còn có những món quà này, là bà nội mua, bà nội nói có
quần áo, giày, mẹ nhìn này, còn có rất nhiều búp bê nữa!"
Tiểu Trinh
khó có thể che dấu sự kinh ngạc, nhìn căn phòng tràn ngập hơi thở nữ
tính, mỗi đồ vật đều được lựa chọn kỹ cường, ngay cả một món đồ chơi nhỏ đều rất đắt tiền.
Sinh nhật Hoan Hoan tám tuổi, nhận được rất nhiều quà, cô bé thuộc như lòng bàn tay số quà nhận được, nói cho
mẹ biết, là ai tặng bé.
Bà nội, bố đưa nnhiều nhất, như muốn bù lại những năm sinh nhật của cô bé mà không thể tham dự, vô cùng yêu chiều bé.
Trái lại, cô là mẹ mà chưa một lần tặng được một món quà có thể làm cho cô bé vui vẻ như vậy.
"Nhận nhiều quà như vậy, có cám ơn không?" Tiểu Trinh che dấu sự chua xót trong lòng, mỉm cười nói với con gái.
"Đương nhiên là có ạ, bà nội nói con rất ngoan và lễ phép, bà nội rất thích
con, mẹ!" Hoan Hoan bỏ lại đống quà, chạy lại phía cô, "Quà của con đâu? Mẹ có mang đến không? Có giống mọi khi không ạ? Có giống không ạ?"
Tiểu Trinh không có cách, mỉm cười. "Có mang đến, đói bụng chưa?"
"Ya! Con rất nhớ cơm mẹ nấu, rất ngon!" Cô bé lập tức ôm lấy mẹ, làm nũng. "Có ăn được không ạ? Ăn được không ạ?"
"Được, ra ngoài đi, đừng ăn trong phòng." Cô kéo con gái ra khỏi phòng.
Đi ra khỏi căn phòng tràn ngập màu sắc đồng thoại ấy, bước vào đại sảnh
sáng sủa tĩnh lặng, đối mặt với cánh cửa phòng khách của phòng 101, cô
ngây người một lúc.
Đây là nơi mà Quan Trí Đàn ở, chính anh để cô tới dự sinh nhật với con gái.
"Mẹ đi hâm nóng một chút, rồi sẽ ra ngay, con ra ngoài ghế ngồi, một lát là có thể ăn rồi."
"Vâng!" Cô bé vui vẻ trở lại phòng ăn, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trước bàn, trông mong nhìn mẹ đang bận rộn trong bếp.
Sinh nhật bé mỗi năm, mẹ đều nghri việc, nấu đồ ăn cho bé, làm những món bé
thích nhất. Hai mẹ con vui vẻ suốt ngày, bình thường cô bé không bao giờ ầm ĩ mẹ, chỉ có ngày sinh nhật sẽ bắt mẹ chú ý đến mình.
Tiểu Trinh mang theo hộp cơm, đứng trong phòng bếp lạnh lẽo, tán thưởng nhìn đồ dùng dầy đủ, cẩn thận lấy nồi đung nóng.
Mùi đồ ăn từ bếp tỏa ra, lan vào thư phòng của Quan Trí Đàn, vốn anh không
định quấy rầy hai mẹ con, anh không thể quên biểu tình cứng ngắc của cô
khi anh xuống lầu đón cô.
Nhưng mùi hương này….
Buông công việc đang xử lý, anh bị dụ hoặc đi ra khỏi thư phòng, nhìn thấy hai mẹ con ở trong nhà bếp.
"Mẹ, mẹ cũng ăn một miếng đi, a…." Hoan Hoan cầm một con tôm chiên, làm bộ muốn đút cho mẹ.
"Con ăn là được rồi, ăn nhanh lên." Tiểu Trinh cười lắc đầu, nhiìn con gái ăn.
Nồi cơm điện bật lên, nghe tiếng cô lập tức đứng dậy, đi ra ngoài bếp, lấy ra một đĩa kim chi Hàn Quốc.
"Ya! Con thích nhất cái này! Con đang đợi món này đấy!" Hoan Hoan vui vẻ vỗ
tay, lập tức không ăn gì nữa, gạt món tôm chiên yêu thích sang một bên,
lộ rõ một tiểu quỷ tham ăn, nhìn kim chi mẹ tự tay làm cho. "Hoan Hoan, con thật không ngoan! Cô giáo nói cơm trưa ở trường con cũng không ăn rau." Tiểu Trinh cố ý nghiêm mặt nói, "Như vậy rất kỳ quái,
sao lại thích ăn kim chi như vậy."
"Thứ này mềm mềm, ăn có vẻ rất ngon." Cô bé trề môi, vô tội nói: "Bố cũng như vậy mà, mẹ chỉ mắng con…"
Cảm giác xúc động, khiến khuôn mặt Quan Trí Đàn bừng lên nụ cười.
Ở với con gái một tuần, anh phát hiện Hoan Hoan cho dù là diện mạo, ngữ
điệu, hay cá tính đều rất giống mẹ, thứ duy nhất giống anh, chính là
phương diện ăn uống.
Giống như đến từng thứ kén chọn, hơn nữa cũng không ăn rau.
Món kim chi Hàn Quốc sở trường của Tiểu T
