Snack's 1967
Tiểu Thư Hắc Báo

Tiểu Thư Hắc Báo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323104

Bình chọn: 8.00/10/310 lượt.

chấm hỏi, sau khi bày tỏ mình không giúp được gì cho cô thì tránh ra. Ân Ninh lại ngồi ra ghế, tự lẩm bẩm.

“Black không phải là Hắc à? Hắc không phải là Black sao? Tại sao anh ta lại không hiểu.......”.

“Cô ngồi đây một mình lẩm bẩm cái gì vậy?”.

“Tôi đang nghĩ người bảo vệ kia không hiểu được tiếng nước ngoài à ──”.

Ân ninh ngây người. Sau đó cô trợn mắt, bỗng chốc quay đầu lại ── “Hắc Diệu Đường?!”.

“Cô làm gì vậy?”. Anh kéo kéo lỗ tai. “Tôi đang đứng trước mặt cô rồi, làm gì mà cô gọi to vậy?”.

“Đúng là anh à?”. Ân Ninh cảm động phát khóc.

“Đương nhiên là tôi rồi”. Anh lắc đầu thở dài, xác định đây chính là cô gái điên điên khùng khùng mà anh biết được ở biệt thự nhà họ Giang.

“Tôi cứ nghĩ là ── tôi cứ nghĩ là mỳ ăn liên sắp ăn hết rồi mà tôi sẽ không đợi được anh”. Cô khóc.

“Mỳ ăn liền?”.

“Đúng vậy?”. Cô lau nước mắt, vừa khóc vừa cười nói. “Tôi mang một rương lớn mỳ ăn liền, một rương đồ ăn vặt từ Đài Loan mang đến Mỹ, tất cả đều là khẩu vị anh thích ăn đó!”.

Anh nhìn chằm chằm cô một lúc, sau đó anh nói nhẹ nhàng. “Cô ngồi đây chờ bao lâu rồi, cô ngốc?”. Anh thấp giọng hỏi cô.

Giọng nói dịu dàng của anh níu chặt lòng của Ân Ninh.

Trong cổ cô như có gì đó chặn họng, chỉ có thể nghẹn ngào khàn khàn nói. “Cũng không lâu lắm... Chỉ có hai mươi ngày năm giờ 34 phút mà thôi”.

Anh cười nhẹ. “Vậy mà còn không lâu sao?”.

“Không phải tôi đến đây để tìm phiền toái cho anh”. Cô giải thích. “Tôi... Tôi chỉ muốn đưa món đồ ăn anh thích, đưa tận tay cho anh thôi”.

“Cô đang ở chỗ nào?”.

“Hả?”.

“Tôi hỏi ── Trong khoảng thời gian ở nước Mỹ, cô ở đâu?”.

“Tất nhiên là tôi ở trong khách sạn rồi”. Cô ngây ngốc trả lời.

Cô ở trong một khách sạn gần đó để có thể trước giờ làm việc buổi sáng mỗi ngày cô có thể đến trước cửa tòa cao ốc đợi anh.

“Vậy là hai mươi ngày năm giờ 34 phút cô đều ở trong khách sạn?”. Anh nhếch mày.

“Ừ... Không tính những lúc tôi ngồi đợi anh”. Ân Ninh ngơ ngác đáp.

“Cô định sẽ ở Mỹ bao lâu?”. Anh lại hỏi.

“Mặc dù là tôi muốn chờ anh nhưng mà tôi sẽ chỉ ở mười ngày nữa thôi”. Cô hi vọng mười ngày sắp tới, ngày nào cũng được nhìn thấy anh, coi như là chỉ có mặt thôi cũng được.

“Vậy thì cô đến chỗ tôi ở đi”. Anh đề nghị. “Dù sao thì trong nhà tôi cũng còn rất nhiều phòng trống”.

“.............”.

Một trận trầm mặc.

“Này, cô có nghe hiểu lời tôi nói không vậy?”. Anh hỏi cô gái đang ngẩn người.

“Tôi...........”.

Bởi vì cô rất vui, cổ họng không thể nói được bất cứ tiếng nào, Ân Ninh không thể làm gì khác hơn là gật đầu thật mạnh.

“Rốt cuộc là cô có đi không?”.

“Được........”. Cô mở to hai mắt, gật đầu.

“Đầu tiên tôi phải nói trước, cô không thể ăn không ở không! Mỗi buổi tối cô phải nấu mỳ tôm cho tôi, chuẩn bị xong cả đồ ăn vặt nữa!”. Anh nói đùa.

Ân Ninh dùng tất cả hơi sức của mình để gật đầu.

Chỉ cần Hắc Diệu Đường cho cô vào ở trong nhà anh ── cho dù bảo cô làm người giúp việc, cô cũng đồng ý.

Đến khi cô vào nhà Hắc Diệu Đường, Ân Ninh mới biết, sự thật khác xa so với những gì cô đã nghĩ ── đầu tiên, “Nhà” của anh to không thể nào tả nổi, đó không giống như một căn nhà, mà giống như là một “tòa thành”!

Tiếp theo, mỗi buổi tối ở “nhà” của anh không chỉ có mình cô là “người ngoài”. Có rất nhiều người đàn ông anh tuấn và những người phụ nữ xinh đẹp mà Ân Ninh không hề quen biết, đối phương cũng không chào hỏi cô, họ coi như không nhìn thấy cô vậy.

Nói tiếp, mỗi buổi tối anh đều ở trong “nhà” mở tiệc, trừ ban ngày cô không thấy bóng dáng anh thì đến buổi tối, Ân Ninh càng không tìm được thời gian ở cùng chỗ với anh.

Vào ở trong “nhà” của anh này thứ ba, Ân Ninh bắt đầu cảm thấy nghi ngờ, Hắc Diệu Đường muốn mời cô vào ở trong nhà của anh có phải để cho cô thấy những cái như vậy...... Mặc kệ đó có phải là ý nghĩ trong lòng của Hắc Diệu Đường hay không, nhưng đúng là Ân Ninh đã thấy được ── thấy được sự khác biệt giữa hai người bọn họ!

Cô không thể tưởng tượng được cuộc sống của anh chính là ── party, công việc, xe, phụ nữ; sau đó lại là party, công việc, xe...... Cô không thể làm cho anh một bát mỳ ăn liền hay chuẩn bị một chút đồ ăn vặt. Bởi vì trong căn nhà này, nếu như cô làm như vậy thật thì, hành động của cô quả thật là ngây thơ đến nỗi có thể cười lớn.

Những người đàn ông và phụ nữ ở đây đều anh tuấn xinh đẹp. Cô ở trong một căn nhà toàn tuấn nam mỹ nữ, giống như vịt con xấu xí vậy.

Đợi đến khi cô hiểu rõ được các sống của Hắc Diệu Dường khác hẳn với cô thì mỗi buổi tối Ân Ninh đều nhốt mình trong phòng. Bởi vì cô cảm giác mình giống như người ngoài hành tinh, không giống với nhân loại trong căn nhà này, cô là một sinh vật đến từ một tinh cầu khác.

Nhưng mà dù sao thì cô cũng đã đến nước Mỹ rồi.

Nếu như cô không có dũng khí thì tại sao cô lại rời khỏi cha mẹ và tiểu Ái, một mình đơn độc chạy đến nơi xa xôi này?

“Tôi không phải là đứa ngốc, tôi sẽ không bị anh hù dọa dễ dàng thế đâu!”. Đến buổi tối ngày thứ tư, Ân Ninh ngồi bên cửa sổ, ngẩng đầu lên nhìn ánh sao sáng trên bầu trời và tự nói với mình.

“Dù tôi có là người ngoài hành tinh cũng được! Nếu như