.
Giọng nói bén nhọn của một cô gái truyền vào.
“Tiểu thư, cậu A Đường không có ở đây, sáng sớm hôm nay cậu ấy đã đi ra ngoài rồi”. Quản gia Giang tỉnh táo giải thích.
Ân Ninh nghe thấy tiếng cãi vã thì đi ra khỏi phòng bếp, cô nhìn thấy Lâm
Vi đang đứng ở cổng ── cô nhớ buổi tối hôm đó cô gặp Hắc Diệu Đường ở
bãi đỗ xe của nhà hàng đã nghe thấy tên cô gái này.
“Tôi không tin, trừ khi tôi tận mắt thấy không có ai ở nơi này!”.
Lâm Vi ngó vào bên trong, đúng lúc gặp Ân Ninh đi ra.
“Là cô!”. Lâm Vi nheo mắt nhìn chằm chằm Ân Ninh.
Quản gia Giang có ý tốt nên lên tiếng cảnh cáo. “Tiểu thư Ân Ninh, cô hãy về phòng……”.
“Đúng là tôi chưa từng thấy qua người phụ nữ nào ngốc hơn cô!”. Lâm Vi lên tiếng giễu cợt Ân Ninh.
Không chỉ quản gia Giang ngây người mà Ân Ninh cũng sững sờ nhìn cô gái đang mắng mình.
“Buổi tối hôm đó sau khi gặp tôi đã điều tra qua, thì ra là cô và A Đường còn có hôn ước?”. Lâm Vi bĩu môi chê cười, cố ý lắc đầu với Ân Ninh. “Nhưng mà tôi thật sự không ngờ trên đời này lại có một nữ nhân mặt dày mày
dạn như cô”.
Ân Ninh không nói gì, cô chỉ đứng nhìn cô ta. Sắc mặt cô tái nhợt, đôi môi mím chặt lại.
Quản gia Giang đứng trước mặt Lâm Vi. “Tiểu thư Ân Ninh, cô hãy nghe lời tôi, cô hãy lên phòng đi..”.
“Tại sao không để cho tôi nói hết lời?”. Lâm Vi trách cứ ông quản gia. “Tôi nói rõ ràng chỉ có tốt với cô ấy thôi”. Cô ta nói.
Lần đầu tiên quản gia Giang lộ vẻ khó chịu với khách. “Vị tiểu thư này, cô
đến tìm thiếu gia A Đường, không hề có liên quan gì đến tiểu thư Ân
Ninh”.
“Không sao”. Rốt cuộc Ân Ninh cũng mở miệng nói chuyện. “Để cho cô ta nói, tôi muốn nghe”. Cô tái mặt, đứng vững nói.
“Nếu như cô muốn nghe thì tôi sẽ nói cho cô biết”. Lâm Vi cười cười nhìn
chằm chằm gương mặt trắng thuần của Ân Ninh. “Ba năm trước đây cô là
chuyện cười của xã hội thượng lưu, lúc ấy ngay cả lễ đường A Đường cũng
không bước vào, tôi nghĩ rằng ý của anh ấy đã rất rõ ràng ── cô không
phải là người phụ nữ mà A Đường muốn!”. Lâm Vi cười xem thường.
“Thật sao?”. Giọng điệu của cô càng lúc càng bình thản, không hề có dấu hiệu
bị chọc giận. “Vậy cô nghĩ rằng, anh ấy muốn cái gì?”.
Lâm Vi
khinh miệt cười lạnh. “Đàn ông muốn cái gì? Đương nhiên là một nữ nhân
thứ thiệt rồi!”. Cô ta nhìn qua toàn thân Ân Ninh. “Trong giới thượng
lưu, chỉ cần tùy tiện hỏi thăm cũng biết, mỗi ngươi đều cười nhạo cô
không biết lượng sức mình, vọng tưởng muốn với cao tới nhà họ Hắc”.
“Có lẽ cô nói đúng!”. Từ đầu đến cuối Ân Ninh vẫn rất bình tĩnh. “Hôn ước
từng làm cho tôi cảm thấy rất khó chịu, nhưng mà vì vụ hôn ước này cho
nên đến bây giờ tôi vẫn là vợ chưa cưới của Hắc Diệu Đường”.
Lâm
Vi nheo mày, nói ra lời ác độc hơn nữa. “Đúng là nực cười, đến bây giờ
cô vẫn còn đang nằm mơ giữa ban ngày ! Nói cô đần, cô vẫn rất đần! Cho
đến bây giờ cô vẫn không hiểu được, một mối hôn ước không thể buộc được
lòng của một người đàn ông! Nhưng mà người phụ nữ như cô, tôi thấy cho
dù cô có tốn cả thời gian cả đời cũng không hiểu được tại sao lúc đó
người đàn ông của cô lại bỏ cô, làm cô mất mặt trước mặt mọi người!”.
Sắc mặt của Ân Ninh rất tệ, quản gia Giang lo lắng nhìn cô.
“Tôi nghĩ rằng cô đã hiểu làm gì đó”. Cô vẫn rất kiên cường, thậm chí còn nở nụ cười. “Trên thực tế, mấy ngày trước A Đường đã cầu hôn với tôi”.
Lâm Vi kinh ngạc trợn to mắt, sau đó lộ vẻ khinh thường. “Không thể nào!
Phụ nữ giống cô có đầy đường, làm sao A Đường có thể cầu hôn với cô
được”. Cô ta cười nhạo.
“Nếu thật sự là như vậy?”. Ân Ninh mỉm
cười tự tin. “A Đường đang ở cùng với tôi, đây chính là minh chứng tốt
nhất, nếu như cô còn không tin thì có thể hỏi anh ấy”.
Khuôn mặt Lâm vi cứng đờ. “Cô đừng tự lừa mình dối người, cô chỉ đang phô trương thanh thế mà thôi”. Cô ta nheo mắt.
“Vậy thì cô cứ chờ đi. Bây giờ một là cô lựa chọn rời khỏi đây hoặc là cô ở
lại đây và tự rước lấy nhục, chẳng qua là tôi sợ đến lúc A Đường về thì
cô sẽ càng xấu hổ”. Ân Ninh nhàn nhạt nói.
Sau đó cô cũng không thèm xem đối phương có phản ứng gì đi thẳng lên lầu.
“Mời cô trở về”.
“Tại sao? Tôi sẽ đợi A Đường trở lại, vạch trần lời nói dối không biết xấu hổ của cô ta”. Lâm Vi cười lạnh nói.
“Nhưng ──”.
“Cô không nên tới đây”. Hắc Diệu Đường tựa vào cánh cửa nói.
Anh đã đứng đây được một lúc, nói cách khác, vừa rồi anh đã nghe hết tất cả.
“A Đường!”. Lâm Vi vui mừng tiến đến chỗ anh, nhưng sắc mặt của Hắc Diệu
Đường làm cô ta dừng lại. “A Đường, em đứng ở dưới lầu tập đoàn Hắc thị
thật lâu mới đợi được Hắc Diệu Tư, chính anh ấy nói cho em biết anh đang ở đây. Em cũng định chờ anh về rồi mới nói nhưng mà đã hai ngày em
không được gặp anh rồi, em rất nhớ anh, cho nên mới chạy đến đây tìm
anh”. Cô ta lấy lòng nói.
Hắc Diệu Đường đã sớm đoán được, chắc chắn A Tư sẽ không để anh thoải mái mà.
“Nếu bây giờ cô lập tức rời khỏi đây thì tôi sẽ không so đo với cô”. Anh trầm giọng nói.
Khuôn mặt Lâm Vi cứng đờ. “A Đường, anh làm sao vậy? Em tới đây tìm anh ──”.
“Không phải vừa rồi cô tự xưng là một nữ nhân thành thục sao?”. Gương mặt tuấn tú của