XtGem Forum catalog
Tiểu Thất, Chậm Đã!

Tiểu Thất, Chậm Đã!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212454

Bình chọn: 7.5.00/10/1245 lượt.

ền có một trận tê dại nóng bỏng còn khó chịu hơn đau đớn giày vò nàng.

Tiểu Thất cảm thấy như mình bị bệnh, tay của Tống Lương Trác đến đâu thì nàng như bị đốt tới đó. Tiểu Thất thấy Tống Lương Trác cũng bị bệnh, hắn không phải là hôn nàng, mà là cắn nàng. Há miệng đến nơi nào cũng phải cắn liếm hai cái. Nhưng cứ gặm gặm cắn cắn hết lần này tới lần khác khiến nàng càng thêm nóng.

Cả người Tiểu Thất mềm nhũn muốn khóc, hai tay vô lực ôm lấy cổ Tống Lương Trác, khẽ hô: “Nóng, nóng, đừng cắn ta, đừng cắn.”

Tống Lương Trác nghe lời buông ra ngực mềm mại của nàng, một tay liền chuyển từ thắt lưng mềm mại sang mông của nàng, ngừng một lát lại chuyển đến đôi chân trắng nõn mềm nhũn. Môi cũng đặt lên hai cánh môi hồng của Tiểu Thất, hôn nhẹ trấn an.

Tiểu Thất thoải mái thở phào nhẹ nhọm, ngay sau đó vì đùi bị vuốt ve mà run rẩy cả người.

Bỗng nhiên Tống Lương Trác ôm lấy Tiểu Thất đặt lên bờ, lấy chăn mỏng đặt trên ghế nằm trải ra mặt đất, rồi mới đem Tiểu Thất mơ mơ màng màng đặt lên trên.

Ra khỏi nước có chút lạnh, đôi mắt sương mù của Tiểu Thất cuối cùng cũng dừng lại trên người Tống Lương Trác, hắn giống như một cái chăn phủ lên thân hình nhỏ nhắn của nàng. Tống Lương Trác khẽ đứng dậy, tầm mắt chậm rãi chuyển từ mặt của Tiểu Thất xuống dưới rồi đảo qua toàn thân của nàng. Tiểu Thất đột nhiên nhớ tới, nàng cũng phải nhìn hắn mới đúng, nhưng thật sự là cả người mềm nhũn đến đáng thương, đến lúc ngọ nguậy ngẩng đầu lên, Tống Lương Trác đã nâng đầu nàng, bắt đầu một vòng tra tấn mới.

Tiểu Thất cảm thấy chính mình như lại rơi vào trong nước ấm, đầu óc bắt đầu choáng váng cả lên.

“A, đừng, đừng cắn ta, đau!” Tiểu Thất đưa tay đẩy Tống Lương Trác từ khi nào đã ngậm lấy đầu ngực của nàng.

Ngực còn chưa hết đau, dưới thân lại bị một lực mạnh tiến vào. Tiểu Thất hít vào một hơi, mắt cũng dần dần sáng lại. Không biết có phải là do quá tập trung vào điểm đau trên ngực, Tiểu Thất hoàn toàn không cảm thấy cảm giác đau lúc hắn tiến vào. Chút đau đớn rất nhanh đi qua, chỉ còn lại nhiệt trướng, dường như khiến cho cả người nàng đều căng ra.

“Đau?” Giọng nói khàn khàn của Tống Lương Trác truyền đến.

Tiểu Thất mờ mịt lắc đầu, “Nóng!”

Tống Lương Trác nhìn kỹ mặt của Tiểu Thất, khẽ cử động thân thể thăm dò. Cả người Tiểu Thất run rẩy, hai chân không tự chủ được mà nâng lên ôm lấy thắt lưng của hắn.

Tống Lương Trác thở phào nhẹ nhõm, nhìn say mê vào gương mặt hồng hào của Tiểu Thất, ngay sau đó lại đâm vào thật sâu.

“Chàng đừng, người ta căng ra khó chịu.”

Tiểu Thất cau mày muốn đưa tay đẩy khi Tống Lương Trác xâm nhập vào, bàn tay nhỏ bé lại bị đặt lên đỉnh đầu không chút lưu tình. Tiểu Thất cong thắt lưng, lại như nghênh hợp người phía trên thân mình, dẫn hắn xâm nhập thêm một bước.

Tiểu Thất hoảng sợ khi thân dưới truyền đến một cảm giác khác thường, cả người cũng căng ra, ánh mắt nhìn không chớp mắt vào Tống Lương Trác đang mím môi.

“Thả lỏng, nghe lời, thả lỏng.”

Động tác của Tống Lương Trác chậm rãi lại, cúi đầu khẽ hôn lên khóe miệng Tiểu Thất, lúc cảm nhận được cánh tay Tiểu Thất thả lỏng liền cúi đầu hôn sâu, lại bắt đầu tra tấn vĩnh viễn.

Mặc kệ là căng ra hay nóng, giờ phút này đều là tra tấn với Tiểu Thất. Tiểu Thất thấy chính mình như ở trên chiếc thuyền lá nhỏ, mỗi một cơn sóng đánh tới đều khiến nàng nhịn không được mà muốn bỏ trốn. Nhưng mỗi khi cơn sóng lui về, nàng lại nhịn không được mà muốn đuổi theo nắm lại.

Sóng nhiệt đánh vào liên tục khiến cho Tiểu Thất như muốn khóc, mở miệng phát ra những tiếng thở dốc yêu kiều.

Tiểu Thất cũng không biết bị Tống Lương Trác ôm chặt, động tác của hắn càng lúc càng mau, cuối cùng không nhịn được mà khẽ nấc ra tiếng.

“Tống, a, tướng, tướng công, tướng công!”

Tiểu Thất cũng không biết là mình muốn cái gì, muốn nói cái gì, chỉ có thể dùng đôi mắt mông lung khóa chặt trên người Tống Lương Trác.

Môi bị hôn chặt, trước mắt Tiểu Thất xuất hiện những cánh hoa đào thật to, gió thổi qua khiến cho hoa rơi thật nhiều. Trong rừng hoa đào là hình ảnh một đôi nam nữ đang nắm tay nhau, hình ảnh vừa mới rõ ràng, đã bị sự xâm nhập mạnh mẽ của Tống Lương Trác đánh tan thành từng mảnh.

Một luồng nhiệt lưu ở bụng của nàng chậm rãi bốc lên, như đánh vào đầu óc của nàng. Ngón chân của Tiểu Thất co lại, tránh môi của Tống Lương Trác mà khóc nói: “Tướng công, ta, ta muốn chết, a, muốn chết!”

Tống Lương Trác giữ chặt eo của Tiểu Thất, cuối cùng nhiệt tình phóng thích chính mình ở trong Tiểu Thất. Tiểu Thất ôm chặt Tống Lương Trác, môi hai người quấn lại một chỗ, cứ run rẩy ôm nhau tại một chỗ như vậy.

Tống Lương Trác hôn nhẹ khiến Tiểu Thất dần dần trầm tĩnh lại, cả thân mình mềm nhũn, không chút sức lực tựa vào ngực Tống Lương Trác.

Tống Lương Trác cúi đầu nhìn hai má đỏ hồng của nàng, đôi mắt mông lung quyến rũ, cười nói: “Tiểu Thất trưởng thành.”

Tiểu Thất còn chưa phục hồi tinh thần sau dư vị, hơi nâng mắt lên nhìn Tống Lương Trác, dẩu môi nhéo nhẹ lên ngực hắn rồi lại nằm yên.

Tống Lương Trác nằm nghỉ một lát, ôm Tiểu Thất vào nước lại.

Sau khi thành thân nửa năm, r