Insane
Tiểu Thất, Chậm Đã!

Tiểu Thất, Chậm Đã!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327352

Bình chọn: 9.00/10/735 lượt.

nghị nhìn Ôn Nhược Thủy, chợt cười nói: “Nhược Thủy, nghe Minh Hiên huynh nói, Hằng Chi huynh động tâm với muội? Hằng Chi huynh, người này nhân phẩm cũng không tệ.”

Ôn Nhược Thủy đen mặt, lầm bầm nói: “Một người cả ngày chỉ biết chọc người tức giận có tính là nhân phẩm tốt được không? Hắn thật đáng đánh nha!”

Tống Lương Trác cười lắc đầu.

Tiền Tiểu Thất chạy đi hơn nửa phố, lửa giận trong lòng chỉ tăng thêm chứ không giảm, ngay đầu phố lại thấy nam tử vừa nãy đã cướp Tiểu hồng mã của nàng, hắn cũng nhìn thấy nàng, tầm mắt hơi dừng lại, nhưng lại làm ra vẻ như không thấy nàng.

Tiền Tiểu Thất chống nạnh, tức giận đến thở hổn hển, híp mắt nhìn chằm chằm bóng lưng của Trần Tử Cung một lúc lâu, vốn muốn hầm hừ tiến lên đòi lại, nhưng nghĩ lại, cười lạnh một cái rồi ngay lúc Trần Tử Cung quay đầu lại nhìn thì lách mình đi vào một ngõ nhỏ, đi đường vòng trở về Tống phủ.

Tại quầy hàng bán ngọc, Trần Tử Cung đang xem xét các loại ngọc thượng hạ đẳng, đợi Tiền Tiểu Thất tiến đến. Trần Tử Cung quay đầu lại nơi vừa nãy đã nhìn thấy nàng, nhưng lúc này lại không thấy bóng người nữa! Trần Tử Cung tiếc nuối lắc đầu, đảo mắt lại thấy Tống Lương Trác cùng Ôn Nhược Thủy đang đi tới, khóe miệng Trần Tử Cung khẽ giật lên, quay lưng bước vào trong đám người.

Tiểu Thất chạy về Tống phủ, trước tiên chạy vào phòng thay nữ trang, lại vội vã chạy qua phòng bếp lấy trộm ít đồ ăn ngon cho Ha Da. Mấy ngày trước Tống Lương Trác không về nhà buổi trưa, nàng muốn thế nào thì làm thế nấy, lần này khẳng định là không được rồi.

Tiểu Thất đợi Phùng mẫu cạo da sạch sẽ con gà mái, lại cầm chạy về phòng cất dưới gầm giường, để tối nay cho Ha Da ăn.

Tiểu Thất vừa sắp xếp xong thì Lục Liễu cũng vội vã về tới, vừa xoa thắt lưng vừa thở hổn hển, vẻ mặt đau khổ hồi lâu mới lên tiếng: “Tiểu thư chạy về sao không nói trước? Làm cho Lục Liễu đi tìm người!”

Tiểu Thất rót chén trà đưa qua, Lục Liễu ngửa đầu uống hết, cả giận: “Thủy tiểu thư kia hơi quá đáng, lại lôi kéo cô gia ở đó mua đồ chơi bằng đất. Cô gia cũng thật là, sao lại để cho người ngoài lôi kéo như thế?”

“Hừ hừ, đó là không tin được.” Tiểu Thất lầm bầm một cách kỳ quái.

Lục Liễu cười nói: “Nhưng tiểu thư cũng đừng nóng giận, em vừa thấy cô gia ở ngay phía sau, cũng đã trở về, cô gia cũng không ở cùng Thủy tiểu thư quá lâu.”

Tiểu Thất hừ một tiếng, Lục Liễu xem trên đầu nàng vẫn còn cái trâm cài của nam tử, cuống quýt đứng dậy gỡ xuống, mái tóc dài lúc này mới buông xõa xuống. Tống Lương Trác vừa tiến vào, thấy đầu tóc Tiểu Thất không được gọn gàng đang trừng mắt to nhìn mình, trong nháy mắt lại ngây người.

Nữ tử xinh đẹp, dịu dàng, lương thiện như Tử Tiêu cũng tốt, mà nghịch ngợm, cố chấp như Tiểu Thất cũng không tệ, đáng yêu đơn thuần như Nhược Thủy cũng được, đoan trang hiền thục như mẫu thân cũng tốt, mỗi người mỗi vẻ đều khiến người khác phải yêu thích.

Tống Lương Trác còn chưa cảm thán xong, Tiền Tiẻu Thất đã phồng má nói: “Ngươi vào đây làm chi? Không thấy ta đang trang điểm hay sao?”

Tiền Tiểu Thất cây ngay không sợ chết đứng, giọng nói lại mơ hồ mang theo một tia giận. Tống Lương Trác hướng Lục Liễu khoát khoát tay, chờ nàng đi xuống thì chính mình mới cầm lược, muốn chải đầu cho Tiểu Thất, nàng lại nghiêng người tránh đi, cau mày hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”

Tống Lương Trác đưa lược cho Tiểu Thất, thong thả ngồi xuống một bên, thản nhiên nói: “Sao ra ngoài mà không mang theo ai?”

Nhìn đi! Cũng chỉ biết nói thế! Tiểu Thất bĩu môi không thèm trả lời.

“Về sau là tri huyện phu nhân, đừng chạy loạn như lúc trước nữa.”

Tiểu Thất khẩy môi nói: “Lời này chúng ta đã nói nhiều rồi, ta cũng không muốn lặp lại. Ta là Tiền Tiểu Thất nha, không phải phu nhân của ngươi, ta đã có thư hòa cách rồi.”

Tống Lương Trác cau mày, cúi mi nói: “Tuy vậy, trong thời gian này nàng vẫn ở Tống phủ, ít nhất cũng có tác phong của tri huyện phu nhân đi.”

Mắt Tiểu Thất giật giật vài cái, gật đầu nói: “Được rồi, sau này ta không ra ngoài được, nhưng ngươi làm nhanh lên, đừng để ta buồn mà chết nghẹn nơi này là được.”

Tống Lương Trác lại cười: “Nếu buồn thì nói với ta, ta mang nàng ra ngoài.”

Tiểu Thất vỗ vỗ ngực nói: “Quên đi, ngươi cùng Thủy muội muội ngươi đi đi, để ta tự tại là được rồi.”

Tống Lương Trác nhìn Tiền Tiểu Thất, thấy trong mắt nàng không hề có một tia ghen ghét hay ái mộ nào cả, ánh mắt buông xuống nói: “Lời này ta cũng đã nói rất nhiều, Nhược Thủy chỉ là muội muội của ta.”

Tiểu Thất khẽ hừ, nói: “Vậy đi cùng muội muội ngươi đi, dù sao cũng thế cả thôi.”

Tống Lương Trác thở dài, cúi đầu thấy vật nhỏ bốn chân Ha Da không biết đã xuất hiện khi nào.

Ha Da khẽ hừ rồi cứ đứng ngửi chân của Tống Lương Trác hồi lâu, có thể là máu từ lòng gà đã vô tình dính vào giày của hắn, Ha Da liền đuổi theo bước chân hắn không buông. Tống Lương Trác giơ hai chân lên né, thế nhưng Ha Da lại cắn được ống quần hắn không buông.

Tống Lương Trác dở khóc dở cười, khẽ nâng chân về phía Tiểu Thất nói: “Ôm nó xuống đi.”

Tiểu Thất chu miệng đứng im ở đó, chính mình ngồi đó thắt tóc lại, thấy sắc mặt Tống L