có chút không thoải mái, liền đi ngủ sớm. Ngủ một giấc ngủ an ổn, mở mắt ra cũng đã qua giờ Mẹo(*). Tiểu Thất nằm ở trên giường hồi lâu cho hết choáng váng mới rời giường.
(*)giờ Mẹo: 5h – 7h sáng
Tiểu Thất không biết, sau một đêm ngủ say, cũng đủ để nhiều chuyện phát sinh rồi. Nếu Tiểu Thất biết, khẳng định sẽ không chạy ra khỏi Tống phủ, sẽ bớt làm cho Tống Lương Trác lo lắng. Nhất định sẽ ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn mà nói chuyện, lại ở cùng hắn thêm một ngày, dù là một ngày thì cũng tốt. Tử Tiêu đã chết. Tống Lương Trác bị ngồi tù, mang tội danh giết người.
Có nhân chứng, có vật chứng, quá mức ngoài dự đoán của mọi người, ngay cả Tống Lương Trác cũng hoang mang. Tất nhiên là Tống Thanh Vân không tin, nhưng lại không thể không tin chứng cớ đã tìm được trước khi hắn vào đại lao. Hết thảy những cái này đều diễn ra trong một đêm đó.
Ngày hôm sau, Tiểu Thất chuẩn bị về nhà ăn cơm trưa cùng Tống mẫu, trước lúc nàng xuất phát thì mỹ phụ nhân đã tự mình đến.
Mỹ phụ nhân gặp mặt liền cười hớ hớ giữ chặt Tiểu Thất nói: “Đừng đi trở về, cùng nương về Thông Hứa chờ trước đi.”
Nhìn thấy mỹ phụ nhân thì tất nhiên Tiểu Thất rất vui mừng, quay đầu nói: “Vì sao phải đi về trước? Án tử của tướng công xong rồi sao?”
Mỹ phụ nhân xoa xoa gương mặt của Tiểu Thất, cười dịu dàng, “Không có, nhưng là nương phải trở về chiếu cố nhị tỷ của con, lúc này bụng của nàng càng lúc càng lớn, dù sao cũng phải có người hiểu ý ở cùng. Thất nhi trở về cũng tốt, giúp nương chăm sóc. Thất nhi yên tâm, tướng công nhà con à, sẽ cùng cha con trở về sau, khẳng định sẽ không chạy đâu.”
Tiểu Thất mím môi cười, bước qua cọ cọ cánh tay của mỹ phụ nhân làm nũng, cười nói, “Nương a, con muốn chờ tướng công cùng nhau đi. Con đã nói sẽ đợi hắn, không thể nói chuyện không giữ lời.”
Mỹ phụ nhân cười điểm trán của Tiểu Thất, “Ở đâu chờ mà không phải là chờ? Là tướng công con muốn con đi về trước. Nói cái gì ở khách điếm cũng không phải biện pháp tốt, sẽ phải chịu uất ức, cho con về Thông Hứa trước, hắn sẽ nhanh chóng làm xong việc rồi đuổi theo.”
Tiểu Thất chớp mắt, “Sao tướng công biết con ở khách điếm?”
Mỹ phụ nhân giật mình chớp mắt, thở dài nói: “Ai, nếu Thất nhi không muốn đi cùng nương, trên đường đi ngay cả người nói chuyện nương cũng không có đây.”
Tiểu Thất thấy mỹ phụ nhân có chút rầu rĩ, suy nghĩ rồi không tình nguyện lắm mà gật đầu, “Con sẽ viết phong thư cho tướng công.”
Tiểu Thất ở lại một ngày viết thư, mỹ phụ nhân sợ nàng đa tâm nên không dám thúc giục, nhưng cả ngày đều ở khách điếm cùng nàng, tìm cớ không cho nàng ra ngoài phố.
Đêm nay mỹ phụ nhân cũng ở lại khách điếm cùng Tiểu Thất, buổi tối Tiểu Thất ngủ không yên, có người ở bên ngủ cùng nhưng cũng ngủ không an ổn. Không biết vì sao, trong ngực buồn bực khó chịu. Thật vất vả mới ngủ, nhưng chỉ một lát liền thấy ác mộng mà bừng tỉnh.
Tiểu Thất mơ mơ màng màng xoay người, ôm lấy cánh tay của mỹ phụ nhân, cũng không dám ngủ sâu nữa. Mỹ phụ nhân cũng không ngủ, hai người nói qua nói lại đến nửa đêm mới có cảm giác buồn ngủ.
Hôm sau Tiểu Thất cũng là tỉnh dậy từ trong mộng.
Không tính là ác mộng, nhưng là vẫn trong cảnh sương mù, không nhìn thấy rõ gì cả. Tiểu Thất nghe thấy giọng nói của Tống Lương Trác, nhưng thế nào cũng không nhìn thấy hắn. Tiểu Thất cứ chạy rồi lại chạy, mệt đến đầu đầy mồ hôi, sương mù lại càng thêm dày đặc, không có một chút nào là sẽ tan đi.
Ngủ một đêm, lại mệt như là đã chạy một đêm. Tiểu Thất mệt mỏi dựa vào giường không muốn nhúc nhích, mỹ phụ nhân tự thu thập mọi thứ cho tốt, chờ Tiểu Sơn Tử đưa tin trở về liền thu xếp khởi hành.
Tiểu Thất phờ phạc đi theo mỹ phụ nhân xuống lầu, đúng lúc lại gặp Trần Tử Cung đang bước hơi vội vàng lên lầu. Cả một ngày hai người không chạm mặt, tức giận của Trần Tử Cung vơi đi cũng không ít, nhìn thấy Tiểu Thất mặc nam trang lại cầm theo một bao y phục, không khỏi kinh ngạc hỏi, “Ngươi phải đi?”
Tiểu Thất ngáp một cái, ôm cánh tay của mỹ phụ nhân gật gật đầu, “Ta về nhà trước.”
“Ngươi có rảnh thì nói chuyện cho tốt với mơ hỏng đi, nàng đã là người của ngươi, ngươi phải dưỡng nàng cả đời. Ta xem ngươi như một nửa bằng hữu mới nói thế này với ngươi, hình như là nàng đã làm sai chuyện, nhưng biết sai mà cải thiện thì tốt hơn a. Đây là tướng công ta nói.” Tiểu Thất giương mắt nhìn Trần Tử Cung, rất nghiêm túc mà nói.
Trần Tử Cung mím môi, “Tống Lương Trác, hắn…”
Mỹ phụ nhân nói xen vào: “Vị thiếu gia này là bằng hữu của Tiểu Thất? Chúng ta phải trở về Thông Hứa rồi, ngươi có thời gian thì phải đến Thông Hứa chơi.”
Trần Tử Cung chuyển mắt nhìn mỹ phụ nhân, thấy trên mặt nàng mang ý cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo nhìn thẳng vào mắt hắn. A, cũng tốt, chuyện nhà của người khác, hắn cũng không xen vào.
Trần Tử Cung gật đầu, mỹ phụ nhân kéo tay Tiểu Thất bước xuống lầu, Tiểu Thất đi đến dưới lầu lại quay đầu nói: “Ngươi phải đi tìm trái mơ hỏng nha, ngươi là tướng công của nàng, không thể không trông nom vợ của mình a.” Sau khi nói xong thì quay đầu nhìn khách trọ ngồi quanh, bước chân dừng lại một chút mớ