rác mà ôm vào trong ngực ngủ. Ngày hôm sau trời vừa sáng đã thức dậy, ăn mặc cho tốt liền đi đập cửa phòng của Tiểu Sơn Tử ở bên cạnh.
Tiểu Sơn Tử ngáp mở cửa, Tiểu Thất liền nói ngay: “Ngươi ăn cơm nước xong thì hồi phủ xem ở phủ thế nào.”
Tiểu Sơn Tử vịn vào cửa làm động tác trượt chân, nhăn mặt lại nói: “Tam tiểu thư, mới có một đêm, chờ cô gia có động tĩnh thì phu nhân sẽ phái người đến nói cho biết.”
Tiểu Thất ngẫm lại cũng đúng, bĩu môi xuống lầu. Dưới lầu đã có khách ăn điểm tâm, Tiểu Thất cũng tìm được một chỗ không bị nhìn thấy thì ngồi xuống, vừa ngồi chờ Tiểu Sơn Tử xuống ăn cơm vừa cầm chiếc đũa vẽ vẽ vòng tròn trên bàn.
Một dĩa thịt nướng thơm ngào ngạt liền xuất hiện trên bàn, Tiểu Thất không thèm nâng mí mắt, “Ta chưa có gọi món ăn đây.”
“Ta mời.”
Tiểu Thất ngẩng đầu, chu miệng lên, không vui mở miệng nói: “Sao ta luôn gặp ngươi!”
Vấn đề này Trần Tử Cung cũng cảm thấy kỳ quái, đại để là gặp nhau nhiều thì sẽ chú ý hơn, trong thành này cũng là nơi rộng lớn, nhưng chỉ cần hai người đều xuất môn thì sẽ có cơ hội gặp.
Trái lại Trần Tử Cung tự ăn một xâu thịt, “Thịt này xâu còn kém một chút, cũng không phải là thịt nai, chủ quán đúng là lừa người.”
Tiểu Thất nâng mắt nhìn, “Vậy mà ngươi còn ăn.”
“Ở thành nhỏ này không có thịt nai ăn cũng là bình thường, dù sao ăn cũng là việc vui. Tiểu Thất đây? Sao lại ở khách điếm? Tướng công tốt tột đỉnh của ngươi không cần ngươi sao?” Trần Tử Cung nhướng mày cười.
Tiểu Thất lại vẽ một vòng tròn, liếc mắt nhìn Trần Tử Cung một cái, nói: “Ta có chuyện xuất phát trước, chờ tướng công nhà ta đuổi theo ta đây.”
Tiểu Thất nói ra lời này nhưng trong lòng lại có chút không chắc, không xác định làm như vậy là đúng hay sai. Tống Lương Trác thích nàng, nàng khẳng định, nàng cũng khẳng định là hắn sẽ đến tìm nàng, nhưng nàng không xác định như vậy có được không. Ngay từ đầu cảm thấy là tốt, cảm thấy cũng là biện pháp tốt để đánh lui trái mơ hỏng đó, nhưng một mình ở cả đêm qua lại cảm thấy không tốt. Một đêm không ôm hắn ngủ, thật đa cảm a!
Tiểu Thất rối rắm nhíu mày, lẩm bẩm nói: “Ngươi nói, ta có phải không nên chạy đi hay không?”
“Ngươi nói xem, ta giúp ngươi ngẫm lại.” Trần Tử Cung nhận lấy cháo cùng thức ăn sáng tiểu nhị đem lên, nói với Tiểu Thất: “Ăn đi, lát nữa giao phó cho ta là được.”
Tiểu Thất nhìn đồ ăn trên bàn đột nhiên không có khẩu vị, rầu rĩ không vui, mở miệng nói: “Tướng công ta có trái mơ hỏng, trái mơ hỏng này luôn quấn lấy hắn, ta muốn rời đi trước, để cho tướng công quay về Thông Hứa, như vậy có thể ném trái mơ hỏng đó đi.”
“Tướng công ngươi không được phép cưới nàng?” Trần Tử Cung có chút kinh ngạc mở miệng.
Tiểu Thất híp mắt liếc hắn, “Tướng công ta chỉ thích một mình ta. Cái lão đầu kia thật đáng ghét, thê tử của mình cũng không giữ được!”
Trần Tử Cung thở dài, gần đây hắn bị mắng cũng không ít. Trần Tử Cung nghĩ nghĩ, hỏi: “Có phải mỗi ngày ngươi đều mắng Hạo Vương gia?”
Tiểu Thất thành thực lắc đầu, “Cũng không phải mỗi ngày đều mắng, chỉ khi nào thấy mơ hỏng mới mắng. Ta mắng chửi người cũng không tàn nhẫn, thật là tiện cho hắn a. Thật là, nếu đã đưa người ta về nhà rồi sao không chăm sóc người ta cho tốt? Nhiều như vậy thật không tốt.”
Trần Tử Cung xoa trán, “Ngươi, nữ tử này thật lớn mật.”
Tiểu Thất lui lui người lại, liếc nhìn Trần Tử Cung hỏi: “Bằng hữu sợ chó kia của ngươi đâu?”
Trần Tử Cung bị nghẹn đậu phộng trong cổ, ho hồi lâu cũng không ho ra, ngược lại lại nuốt thẳng xuống. Trần Tử Cung khó chịu kéo kéo áo, thở phì phò, mở miệng nói không hòa khí lắm, “Bận việc khác rồi.”
Trần Tử Cung uống một lượt hai chén trà mới mở miệng nói tiếp: “Không phải là ngươi muốn chạy sao? Sao lại ở khách điếm gần Tống phủ?”
Tiểu Thất thật tự nhiên mà khinh bỉ Trần Tử Cung một phen, dương dương tự đắc, nâng cằm nói: “Ta muốn chậm rãi đi, bằng không tướng công ta không đuổi theo kịp.”
Trần Tử Cung lại bị sặc nước trà vào mũi, chật vật dùng khăn che miệng lại mà khụ một trận. Chậm rãi nhìn qua Tiểu Thất, thông minh ngậm miệng. Một ngày nhàm chán.
Tiểu Thất ăn xong điểm tâm rồi quay về phòng ở khách điếm nằm lăn qua lăn lại, cuối cùng dứt khoát búi tóc lại, dẫn Tiểu Sơn Tử về nhà.
Tiểu Thất về nhà cũng xem như là quang minh chính đại, chỉ là khom lưng dựa người vào tường hồi lâu. Gã thủ vệ cũng làm như không phát hiện, còn cố ý ngáp một cái rồi làm lệch cửa.
Tiểu Thất điểm mũi chân nhẹ nhàng đi vào, một đường đi thẳng về viện của Tống mẫu. Tiểu Sơn Tử thì thoải mái quẹo vào phòng bếp, ỷ vào thân phận khách nhân của mình mà lấy được thức ăn ngon. Mỹ phụ nhân lại cùng Tiền lão đầu ra ngoài tìm mỹ thực, để lại một mình Tống mẫu nhàm chán ngồi trong phòng may quần áo cho cháu tương lai.
Tiểu Thất dựa vào khung cửa nhìn lén Tống mẫu, che miệng cười trộm mới phủi phủi tay áo, chắp tay phía sau đi vào. Tống mẫu ngẩng đầu, nhìn quần áo nam trang của Tiểu Thất, nhíu mày nói: “Tiểu thiếu gia nhà ai? Sao dám chạy đến hậu viện này? Phải đánh!”
Tiểu Thất cười hắc hắc phe phẩy đi qua, ôm lấy cánh tay của Tống mẫu quơ quơ, nũng nịu mở miện