Old school Swatch Watches
Tiếu Ngạo Thần Điêu

Tiếu Ngạo Thần Điêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326411

Bình chọn: 9.00/10/641 lượt.

anh âm biến ảo vô cùng. Lúc trầm lúc bổng, lúc như tiếng thì thầm của tiểu cô nương với tình lang, lúc lại như tiếng gào khóc thê lương

của thiếu phụ chết chồng. Lý Mạc Sầu gần như là phát điên, sắp chịu

không nỗi.

“Biểu tỷ, tỷ sao vậy, sao người lại run thế này, tỷ bị bệnh à?” Lục Vô Song và Dương Quá không biết đi đến bên cạnh tôi lúc

nào, lo lắng hỏi.

Dương Quá chau mày nhìn tôi quan tâm: “Tiểu Trình, bị thương sao?”

Lúc này Tiểu Hoa Nhi đột nhiên kêu thất thanh, chạy đến núp sau lưng tôi:

“Dương… Dương huynh đệ, huynh đệ đừng… hại ta… không phải ta sát hại

huynh đệ, huynh đệ đừng … hại ta…”

Dương Quá nghe thế thì ngạc

nhiên, mày nhíu chặt. Thanh y nam tử nghe tiếng hét của Tiểu Hoa Nhi thì giật mình, tiếng tiêu im bặt, Lý Mạc Sầu thừa cơ hội phi thân bỏ chạy.

Tiểu Hoa Nhi lại gào rú: “Ác quỉ đấy, gia gia, cô cô, đánh ma đi, đánh quỉ đi.”

Tôi chấn kinh, liền quay lại trấn an Tiểu Hoa Nhi, thanh y nam tử thấy Tiểu Hoa Nhi gào khóc để cho Lý Mạc Sầu bỏ trốn thì quát: “Câm miệng!”

Tiểu Hoa Nhi vội nín khóc, đứng cúi đầu đếm ngón chân, im thin thít. Tôi

nghe tiếng thì cả người run lẩy bẩy, vội quỳ mọp xuống, không nói lên 1

lời.

Thanh y nam tử phi người xuống trước mặt tôi, giọng âm trầm

nói: “Vào nhà!” Nói rồi xoay người tiêu soái đi vào nhà. Tiểu Hoa Nhi

vội lon ton chạy theo, bỏ lại tôi, Dương Quá và Lục Vô Song còn đứng ngơ ngác ngoài trận pháp. Không đúng, chỉ có Dương Quá và Lục Vô Song đứng

thôi, tôi đang quỳ trên đất. “Biểu tỷ, tỷ sao thế, sao lại quỳ dưới đất làm gì, thanh y nam tử kia là ai vậy, tỷ quen

người đẹp như thiên tiên đó sao?” Lục Vô Song tiến lên, đỡ lấy thân hình đang run rẩy lợi hại của tôi trên đất.

Tôi đứng lên nhìn nàng cười khổ 1 cái: “Tiểu Song, nếu biểu tỷ bị người ta đánh chết, muội có cứu ta không?”

“Biểu tỷ nói gì vậy? Tỷ là người thân duy nhất còn lại trên đời của muội,

muội không cứu tỷ thì cứu ai kia chứ? Dù cho có chết, muội cũng nhất

định cứu tỷ.” Lục Vô Song nghĩa khí đầy mình, vỗ ngực nói. “Nhưng mà ai

là người muốn đánh chết tỷ kia chứ? Chẳng phải Lý Mạc Sầu, đã bị thanh y nam tử lợi hại kia đánh cho bỏ chạy trối chết rồi sao?” Lục Vô Song,

khó hiểu, nhíu mày trầm tư.

“Chính là cái người “lợi hại” đã đánh đuổi Lý Mạc Sầu.” Tôi muốn khóc, rất muốn khóc, nhưng nước mắt không rơi nỗi.

Thanh y nam tử không chỉ lợi hại mà còn là cực kỳ lợi hại nữa là đằng khác.

Người là nam nhân trên đời cái gì cũng biết (trừ sinh con thôi), cái gì

cũng giỏi (giỏi nhất là trừng phạt người). Cầm kỳ thi họa đối với người

là chuyện cỏn con. Múa kiếm, thổi tiêu, đánh đàn như thú tiêu khiển. Y

thuật, kỳ môn độn giáp, không việc gì làm, nên nghiên cứu chơi. Khuôn

mặt đẹp hơn thiên tiên của mình cùng 1 khúc “Bích Hải Triều Sinh” làm

điên đảo chúng sinh. Đông Tà Hoàng Dược Sư, sư phụ của tôi. Bất cứ 1 cô

gái trên thế gian này, chỉ ước ao được nhìn thấy người 1 lần, nhưng tôi

lại chẳng muốn gặp, nhất là lúc này đây. Huhuhu.

Quay ngược thời

gian, trở về 2 tháng trước, khi tôi vẫn còn là 1 phiên bản nữ Đông Tà,

ngồi cùng bàn với phiên bản nam Đông Tà chính hiệu và Tiểu Hoa Nhi trong 1 tửu lâu dùng bữa.

Tôi đang gặm nhỡ 1 cái đùi gà, len lén liếc

nhìn sư phụ, thấy vẻ mặt hôm nay của người rất tốt, tôi liền nịnh nọt:

“Sư phụ tâm trạng người hôm nay hình như rất tốt, lại có chuyện vui

sao?”

“Chuyện vui? Ta thì có chuyện vui gì? Nếu ngươi mà chăm chỉ học tập những gì ta truyền thụ hơn 1 chút, thì đó mới thật sự là chuyện vui của ta.” Sư phụ thản nhiên cười nói.

Phong thái của sư phụ

lúc nào cũng thế, tao nhã thanh tao. Đến cả việc ăn 1 cái giò heo mà

cũng có thể đẹp đến thế. Chặc chặc. Mỹ nam làm gì thì cũng đẹp.

“Không đúng, đồ nhi biết hôm nay sư phụ có chuyện vui, nếu không người sẽ không cười mỉm từ sáng đến giờ?”

“Oh, xem ra ngươi rất hiểu rõ ta nhỉ?”

“Sao lại không hiểu cơ chứ. Người ta nói, chỉ có khi nào hết lòng quan tâm 1 người, thì mới có thể hiểu rõ người đó đến từng chân tơ ngọn tóc. Chứng tỏ con rất rất quan tâm sư phụ.”

“Oh, vậy ngươi nói xem, ta có chuyện gì vui?” Sư phụ cười thật sự quá đẹp đi.

“Cái này… Chắc chắn không liên quan tới đồ nhi… A…”

“Chuyện gì?” Sư phụ nghe tôi đột nhiên la lên, thì nhíu mày lo lắng hỏi.

“Cô cô bị đau bụng sao, cô cô đi nhà xí đi.” Tiểu Hoa Nhi đang gặm đùi gà cũng góp vui.

“Không phải!” Tôi phân trần “Chỉ là đồ nhi đoán được vì sao sư phụ lại vui vẻ như vậy thôi?”

“Vậy sao? Vậy nói thử xem?” Sư phụ thu lại vẻ lo lắng, nhàn nhạt nhấm 1 ngụm trà.

“Nhìn màu sắc trắng hồng trên da mặt sư phụ, cộng thêm mái tóc đen mượt như

tơ đang phiêu phiêu trong gió của sư phụ thì có thể đoán được “Bát hoang lục hợp duy ngã độc tôn công” của sư phụ đã luyện tăng thêm 1 tầng rồi. Tầng thứ 7 rồi, là tầng thứ 7 đó, sư phụ a, đồ nhi thật rất khâm phục

người, khâm phục người sát đất luôn. Thử hỏi trên đời này có ai luyện

được đến tầng thứ 7 kia chứ. Ngay cả cái tên tiền bối gì gì đó của Tiêu

Dao phái…” Trên đời cũng chỉ còn có mình sư phụ luyện thôi, tôi không

tín là nói dốc nha.

“Thiên Sơn Đồng Lão.” Sư phụ tiếp lời