ực bội, chẳng màng so đo với con người “không hiểu chuyện”, cô xoa xoa đầu William: “Chào William.”
William ngoan ngoãn thè lưỡi liếm lòng bàn tay Cố Tiểu Khanh, cái lưỡi nham
nhám làm cô bị ngứa bật cười khanh khách. Âu Lâm Tỷ đang lái xe chợt
quay sang nhìn cô mỉm cười.
Âu Lâm Tỷ chưa nói địa điểm đến, mà
Cố Tiểu Khanh cũng không thắc mắc. Cả quãng đường, cô chỉ chơi đùa cùng
William, William rất thân thiện, Cố Tiểu Khanh vừa chạm vào, nó đã ngoan ngoãn duỗi cả người ra để cô vuốt ve từ đầu đến đuôi.
Mặc dù
thành phố C không phải là thành phố duyên hải, nhưng vị trí địa lý của
nó tiếp giáp với vịnh Bột Hải*, thế nên đứng ở đây cũng có thể phóng tầm mắt ra đại dương mênh mông. Cuối cùng xe Âu Lâm Tỷ ngừng lại ven bờ
biển. Xung quanh từng cơn sóng vỗ rì rào, Cố Tiểu Khanh ngẩng đầu nhìn
qua cửa kính, giữa vùng trời u tối, biển khơi rộng lớn mờ ảo hiện ra
dưới ánh đèn xe.
Âu Lâm Tỷ nhảy xuống, mở cửa hai bên, William
lập tức phóng theo. Cố Tiểu Khanh từ từ bước ra, một trận gió lạnh ào
đến không báo trước làm cô co ro. Âu Lâm Tỷ mới đây còn đứng đó giờ đã
không thấy bóng dáng. Cô quay người tìm kiếm thì phát hiện anh chạy đến
đằng sau xe, mở cốp ôm ra một bó gì đó. Cố Tiểu Khanh bèn lại gần nhìn
kỹ, thì ra là pháo hoa.
Cố Tiểu Khanh đứng một bên nhìn anh lăng xăng bận rộn, còn William ngoan ngoãn quấn quít dưới chân.
Cô rụt cổ, ngơ ngác xem Âu Lâm Tỷ loay hoay sắp xếp rất nhiều pháo hoa cỡ
lớn phía trước xe. Mọi thứ chuẩn bị đâu vào đấy, anh nở một nụ cười với
cô rồi dùng bật lửa lần lượt kích hoạt ngòi pháo. Sau một tiếng vang
thật lớn, trong nháy mắt, những bông hoa lửa bừng nở rực rỡ trên bầu
trời đêm, sau đó từng chùm sao nhỏ li ti, lấp lánh sắc màu như những hạt mưa kim tuyến rơi xuống mặt biển xanh thẫm. Cố Tiểu Khanh bất động
ngước mắt ngắm nhìn.
Bên tai chợt vang lên tiếng nhạc du dương,
âm thanh uyển chuyển trầm bổng hòa cùng pháo hoa rạng ngời trước mắt, cô chợt nhận ra có điều gì đó chạm vào trái tim mình. Cả âm nhạc lẫn pháo
hoa mãi mãi tồn tại ngắn ngủi, khi những phút huy hoàng qua đi, nốt nhạc cuối cùng và hạt sáng nhỏ nhoi kia cũng sẽ tan thành mây khói trong
không gian.
Ngoảnh lại, cô thấy Âu Lâm Tỷ đang cười rất tươi: “Cố Tiểu Khanh, cảm động chưa?”
Cố Tiểu Khanh đảo mắt nhìn xung quanh, chàng trai bên cạnh cô gái, còn có
thêm một chú chó, lấy pháo hoa và âm nhạc làm nền. Khó có ai bắt gặp
cảnh tượng này mà không nghĩ sâu xa. Cô hít hà trả lời: “Lạnh quá.”
Trên mặt Âu Lâm Tỷ hiện rõ dòng chữ “thất vọng tràn trề”, anh thở hổn hển
chỉ vào Cố Tiểu Khanh: “Cố Tiểu Khanh, cô có phải con gái không đấy?”
Cố Tiểu Khanh giấu bàn tay vào trong tay áo, so vai rụt cổ, tư thế tựa như một bà cụ già. Cô hờ hững hỏi Âu Lâm Tỷ: “Âu Lâm Tỷ, anh muốn làm gì
đây?”
Âu Lâm Tỷ sau một thoáng sững sốt, nghiêm túc nói: “Cố Tiểu Khanh, em không nhận ra anh đang theo đuổi em ư?”
Cả hai lặng yên nhìn nhau. Không bao lâu, Cố Tiểu Khanh khịt mũi, phá tan bầu không khí: “Lạnh quá, chúng ta về thôi.”
Âu Lâm Tỷ khẩn trương đi đến gần Cố Tiểu Khanh, giữ tay cô: “Thật sự lạnh đến thế sao?”
Bàn tay Cố Tiểu Khanh bị anh kéo ra từ tay áo rồi dùng sức nắm chặt, rất chặt.
Cô nghe tiếng mình cất lên lạnh lẽo: “Âu Lâm Tỷ, tôi có người trong lòng rồi.” Ánh mắt Âu Lâm Tỷ phút chốc thẫn thờ.
Nói rồi, Cố Tiểu Khanh rút ra từng ngón tay của mình từ tay Âu Lâm Tỷ. Sự
xấu hổ liền bao vây hai người, lần này không ai lên tiếng.
Họ
vẫn không nói gì với nhau suốt chặng đường về. Đến dưới nhà Cố Tiểu
Khanh, Âu Lâm Tỷ lặng lẽ nhìn cô mở cửa bước ra, sau đó đi vòng sang cửa bên anh. Âu Lâm Tỷ kéo kính xuống, nghe Cố Tiểu Khanh chậm rãi nói: “Âu Lâm Tỷ, cám ơn anh, pháo hoa rất đẹp. Thật sự…rất xin lỗi anh.”
Âu Lâm Tỷ vươn tay nhẹ nhàng vuốt tóc Cố Tiểu Khanh: “Không sao. Ngoan,
lên đi, ở ngoài lạnh lắm.” Cố Tiểu Khanh chỉ khựng lại giây lát rồi xoay người đi lên lầu. Đến lúc bóng lưng Cố Tiểu Khanh đã biến mất, Âu Lâm
Tỷ quay sang vò đầu William: “William ơi, bị từ chối rồi kìa, thấy chưa, tao đã nói với mày là cô ấy rất đặc biệt.” William dụi dụi đầu vào anh
ra chiều an ủi.
Về phần Cố Tiểu Khanh, sau chuyện này cô nhen
nhóm ý định giữ khoảng cách với Âu Lâm Tỷ, bởi không muốn bất cứ ai quấy nhiễu tháng ngày đang yên ổn của mình. Thế nhưng từ hôm ấy trở đi, Âu
Lâm Tỷ không liên lạc lần nào, cho nên cô chỉ canh giữ thế giới riêng
vài hôm rồi cũng buông lỏng.
¤¤¤
Mùa đông tháng mười hai lạnh thấu xương. Mặc trời rét băng băng, Cố Tiểu Khanh vẫn đều đặn chạy đến công trường đang thi công, cũng chính là hạng mục cô đảm nhiệm từ A đến Z trước thời điểm Dụ Long thu mua Hưng Thành. Cô đứng trên tầng hai mươi, giữa bốn bức tường dở dang gạch đá, hứng những trận gươm gió sắc
bén cắt vào mặt. Nắng trưa vàng ươm nhưng chẳng hề mang chút ấm áp. Cùng làm việc với cô là chú Trương, người kỹ sư phụ trách công trường nghiêm túc và cẩn thận, tuổi đã ngoài tứ tuần. Hai người sau khi tỉ mỉ đo đạc
các số liệu, chân tay đều đông cứng vì lạnh.
Cố Tiểu Khanh lắc
lắc cánh tay tê dại không còn cảm giác, ráng đ