t uống ạ.” Ai mà không biết uống rượu,
vấn đề là uống nhiều hay ít.
“Có thể uống bao nhiêu?” Trương Diệu Dương hỏi tiếp.
“Dạ khoảng hai chai.”
Trương Diệu Dương liền cau mày, anh tần ngần một chút rồi nói: “Cũng được, cô
chuẩn bị đi, ngày mai đi công tác với tôi.” Nói xong thì anh đi vào
phòng làm việc.
“Dạ? Đi đâu ạ?” Cố Tiểu Khanh ở phía sau hỏi với theo.
“Sơn Đông.” Trương Diệu Dương không ngoảnh lại, vừa đi vừa đáp cụt ngủn.
Cố Tiểu Khanh cùng Trương Diệu Dương hai người trai chưa vợ gái chưa chồng lần đầu tiên đi công tác với nhau, điều này dễ gợi cho người ta ít
nhiều liên tưởng đến một số tình huống lãng mạn. Họ đi bằng xe lửa, điều duy nhất an ủi Cố Tiểu Khanh chính là Trương Diệu Dương mua vé nằm, như vậy trong chuyến đi kéo dài mười tám giờ đồng hồ đằng đẵng cô ít nhất
còn có chỗ ngủ.
Hôm xuất phát họ tập hợp ở công ty trước, sau đó đi chiếc Jeep của Trương Diệu Dương đến nhà ga. Trung Quốc đất chật
người đông, nhà ga chưa bao giờ hết cảnh chen lấn chật chội. Điều thuận
lợi là hành lý hai người không cồng kềnh, quần áo mang theo gọn nhẹ, cho nên dễ dàng lên tàu và tìm được chỗ ngồi.
Vé tàu loại giường
hai tầng trên dưới, Trương Diệu Dương ném hành lý của mình lên giường
dưới rồi hất cằm nói: “Chỗ của cô ở trên.” Nói rồi anh liền lấy máy tính xách tay ra làm việc, không để ý đến Cố Tiểu Khanh.
Cố Tiểu
Khanh không có gì phàn nàn đối với kiểu đối đãi này của Trương Diệu
Dương. Anh không bắt ngồi ghế cứng cô đã cảm ơn ông Trời lắm rồi. Cô
lặng lẽ đặt hành lý lên giường rồi ngoan ngoãn trèo lên.
Rõ ràng Trương Diệu Dương đàn áp Cố Tiểu Khanh mãi đã thành thói quen, thế
nhưng mỗi lần chỉ bảo cô điều gì anh vừa nghiêm khắc lại vừa hòa nhã.
Điều này chứng tỏ, anh rất biết cách dùng người.
Xập xình lắc lư hơn mười giờ đồng hồ, cuối cùng chuyến tàu đã cập bến tại thành phố Tân Châu trực thuộc Sơn Đông khi trời vừa rạng sáng.
Trương Diệu
Dương không khỏi lo lắng vì Tân Châu chỉ có duy nhất một khách sạn bốn
sao còn có phòng. Anh vẫn còn tốt bụng khi đặt một phòng hai gian. Lúc
tạm biệt Trương Diệu Dương căn dặn: “Nếu giờ cô ngủ không được thì để
tôi đem tài liệu cho cô đọc lại. Ngày mai chúng ta sẽ gặp khách hàng, cô nhớ chuẩn bị kỹ một chút.”
Cố Tiểu Khanh yếu ớt trả lời: “Dạ, biết rồi.” Cô nói thầm trong bụng: “Chính vì thế mới ngủ không được.”
Cố Tiểu Khanh vào gian phòng sau, quần áo chưa kịp thay đã lăn ra giường
ngủ mê mệt. Bình thường thần kinh của cô nhạy cực kỳ, không ngủ được
giường lạ, nhưng quãng đường dài ngủ gà gật mơ mơ màng màng trên xe lửa
làm cô choáng váng khó chịu. Cái giường có mặt rất đúng lúc, cô lập tức
ngủ thiếp đi không còn biết gì nữa. Về chuyện tài liệu mà Trương Diệu
Dương nhắc nhở, Cố Tiểu Khanh đã xem qua từ trước. Bảng báo giá cho công ty nọ chính tay cô gửi đi, lúc đó cô cho rằng giá Trương Diệu Dương đưa ra khá cao so với mặt bằng chung. Có điều lần này không biết dùng sách
lược gì khiến đối phương đồng ý hẹn gặp anh đàm phán.
Cố Tiểu
Khanh ngủ một giấc thật thoải mái. Kim giờ vừa chỉ con số chín, Trương
Diệu Dương dựng đầu Cố Tiểu Khanh dậy. Cô rửa mặt cấp tốc, chưa kịp ăn
sáng thì đã bị anh lôi đi gặp khách hàng.
Chuyến công tác đến
Tân Châu lần này không thuận lợi như mong đợi của Trương Diệu Dương. Anh ở đây hai ngày vẫn chưa gặp mặt ông chủ lớn, tiếp đãi họ là người phụ
tá, cũng là người ban đầu liên hệ qua điện thoại. Lúc giao Cố Tiểu Khanh báo giá, anh nghĩ Tân Châu là thành phố nhỏ, công ty Hưng Thành lại
thành lập chưa được bao lâu, hiện tại khai thác xây dựng tòa nhà này là
hạng mục đầu tiên của họ. Vì vậy anh ôm tâm lý cầu may, muốn liều thử
một lần xem sao, không ngờ đối phương lại bằng lòng thương lượng.
Đến nơi, thông qua nhiều phương tiện để thăm dò tình hình xung quanh,
Trương Diệu Dương tìm hiểu được ông chủ lớn còn sở hữu những sản nghiệp
khác, bình thường ông ấy hiếm khi xuất hiện ở Tân Châu, tất cả vấn đề
lớn nhỏ trong công ty đều do người phụ tá quyết định. Tiếp xúc với người này một lúc, Trương Diệu Dương phát hiện hắn ta rất tinh ranh, lời nào
nói ra cũng cẩn thận như nước nhỏ từng giọt, không cho họ câu trả lời
dứt khoát mà chỉ lấp lửng nói ông chủ đi công tác, một mình không thể
quyết định, yêu cầu họ chờ hai ngày sau khi ông chủ trở lại sẽ bàn bạc
thêm. Suốt hai ngày, Trương Diệu Dương dẫn hắn ta đi ăn uống tiệc tùng,
nhưng tuyệt nhiên không đề cập đến việc chính.
Ngày qua ngày,
Trương Diệu Dương sốt ruột như ngồi trên đống than, dù sao cũng không
thể cứ mãi ở đây tiêu tiền hoang phí, chuyện như vậy anh thấy không cam
lòng. Giữa trưa hôm nay, sau khi tiễn vị tổ tông say rượu tới nỗi mặt
mày đỏ ửng đi ra từ khách sạn, anh không nhịn được nữa, điên tiết vung
chân vào bậc thềm, rồi tức giận quay sang bên cạnh hỏi Cố Tiểu Khanh:
“Cô nói xem, chuyện quái gì vậy?”
Hỏi vậy thôi chứ thật ra
Trương Diệu Dương không mong Cố Tiểu Khanh trả lời. Hai hôm nay cô giao
thiệp khá uyển chuyển, tuy không phải hiền lành khờ khạo, nhưng cũng
chưa thể xem là thông minh sắc bén. Giờ phút này anh chỉ muốn