thế nhưng khi tất cả những bồn chồn và lo âu lắng xuống, cô
rất nhanh đã bình thản trở lại. Cô nhủ lòng, tuy bây giờ cô là sản phụ
cao tuổi, nhưng con cái là món quà quý giá nhất mà ông Trời ban cho cô,
chính vì vậy nếu cô chú ý giữ gìn sức khỏe thật tốt thì chẳng có lý do
gì họ phải bỏ lỡ đứa trẻ.
Hôm nay lại là một ngày nóng bức, mặc
dù trong nhà có điều hòa mát mẻ, nhưng quét dọn xong cả căn phòng, người Cố Tiểu Khanh vẫn mướt mồ hôi.
Cô cất máy hút bụi vào lại phòng chứa đồ, xong lại trở ra phòng khách, khom người nhặt mấy món đồ chơi
rớt bên cạnh tủ tivi, giờ cô đã mang thai bảy tháng, cúi xuống đứng lên
tương đối khó khăn. Nhặt xong, cô vịn tủ tivi đứng dậy, cầm gấu bông
bước từ từ đến phòng con gái.
Cửa phòng mở ra, khắp các vách
tường đều sơn phết màu xanh lam; trên tường dán đầy ắp tranh hoạt hình,
mặt trăng, bầu trời; vật dụng trong phòng là loại dành riêng cho trẻ con và có cùng một màu hồng tươi tắn. Âu Lâm Ngọc rất thương con, lúc vừa
mới biết giới tính của con qua siêu âm, anh đã hăng hái bắt tay vào
chuẩn bị phòng cho con ngay, thậm chí còn đổi bồn vệ sinh, bồn rửa tay
và vài thứ đồ trong nhà tắm sang kích cỡ nhỏ hơn để phù hợp với cô con
gái còn chưa kịp chào đời.
Cô tiện tay cất con gấu bông, rồi đi
tới bên giường nhìn hai đứa trẻ đang ngủ say sưa. Đứa lớn là Nhan Hỉ,
cậu bé giờ đã sắp mười tuổi, mẹ Nhan Hỉ vì bận theo giúp ba cậu lo việc
triển lãm tranh nên đưa cậu bé về nước trong mấy tháng nghỉ hè này.
Nhan Hỉ vẫn gầy tong teo, tay chân khẳng khiu chẳng có chút thịt, cậu có
khuôn mặt nhỏ nhắn, ngũ quan thừa hưởng vẻ xinh đẹp, sắc sảo của ba mẹ.
Lúc này cậu bé nhắm mắt ngủ rất sâu, nằm nghiêng người cong lưng, như
thể đang bảo vệ che chắn cho thân thể bé nhỏ trong lòng mình.
Minh Tuệ dúi đầu vào bụng Nhan Hỉ, mặt ngửa lên trời, giang tay giang chân
loạn xạ, hai tay giơ lên cao giống như đầu hàng, cô nhóc mặc quần áo nhỏ xíu ngắn ngủn, áo may ô xếch lên đến ngực làm hở ra cái bụng nhỏ ngân
ngấn thịt.
Cố Tiểu Khanh ôm Minh Tuệ ra khỏi bụng Nhan Hỉ, đặt
nhóc con đang ngủ say mèm lên cái gối bên cạnh. Nhưng khi vừa mới quay
đầu lại, toan đắp chăn cho bọn trẻ, thì cô đã thấy Nhan Hỉ đang mở to
mắt nhìn cô với vẻ cảnh giác. Thấy rõ là Cố Tiểu Khanh, cậu bé liền quay mặt sang bên, phát hiện Minh Tuệ vẫn còn ở đó, cậu lập tức trở người
quàng một tay lên bụng Minh Tuệ rồi nhắm mắt ngủ tiếp.
Cố Tiểu
Khanh hơi ngẩn ra, nhíu mày nhìn cánh tay nhỏ bé của Nhan Hỉ vắt ngang
người Minh Tuệ. Một lát sau, cô vẫn đắp chăn cho chúng rồi quay gót rời
phòng.
Trở lại phòng khách, Cố Tiểu Khanh khệ nệ ngồi xuống
sofa. Căn phòng rất yên tĩnh và sáng sủa, cô ngã lưng tựa vào ghế, lúc
nãy tới lui làm việc nhà, nên giờ cô thấy hơi mệt. Thuận tay mở tivi lên xem bộ phim truyền hình giữa trưa, xem một chặp thì mắt không mở nổi,
lại lười lê thân hình nặng nề vào phòng ngủ, thế là cô vùi mình trên
sofa nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Trời về chiều, Cố Tiểu Khanh bị đánh thức bởi thứ gì đó động đậy trong lòng cô. Cô mở mắt ra, thấy con gái
đang ngồi bên mép ghế, nhoài người áp đầu vào ngực mình. Phát hiện mẹ đã tỉnh, cô nhóc ngẩng lên nhìn rồi lại ngã đầu xuống, cất giọng non nớt
ngây thơ gọi: “Mẹ.”
Cố Tiểu Khanh nằm im không nhúc nhích, vuốt tóc con gái hỏi: “Dậy rồi à?”
“Dạ.”
“Ngủ ngon không?”
“Dạ ngon.”
Hai mẹ con cô vẫn thường một người hỏi một người đáp như vậy. Minh Tuệ
trông rất ngoan ngoãn hiền lành, nhưng Cố Tiểu Khanh biết, chỉ những khi mới ngủ dậy, còn chưa tỉnh hẳn thì con bé mới ngoan đến thế.
Cô hỏi tiếp: “Chú Nhan Hỉ của con đâu rồi?”
“Rửa mặt ạ.”
Chẳng mấy chốc, tiếng Nhan Hỉ vọng ra từ nhà tắm: “Minh Tuệ ơi, rửa mặt.”
Cố Tiểu Khanh liền vỗ vỗ con gái: “Nào, dậy đi rửa mặt nào.”
Minh Tuệ không hề cử động. Thực ra Cố Tiểu Khanh biết, một đứa trẻ ở độ tuổi Minh Tuệ sẽ khó mà hiểu hết được ngôn ngữ đối thoại hàng ngày của người lớn, có đôi khi con bé cũng hiểu đấy nhưng nếu gặp lúc nó mất hứng thì
ai nói gì nó cũng làm ngơ. Cố Tiểu Khanh rất thường thủ thỉ nhỏ to với
con gái, vì cô nhóc này càng ngày càng thích lý sự và hay hỏi quanh co ý nghĩa một số từ ngữ cũng như vài chuyện liên quan đến cuộc sống xung
quanh mình.
Quả thật không lâu sau đó, Nhan Hỉ cầm khăn lông
bước ra từ nhà tắm, cậu bé đi thẳng đến bên Cố Tiểu Khanh, khom lưng,
nâng khuôn mặt nho nhỏ của Minh Tuệ lên rồi tỉ mỉ lau mặt cho cô nhóc,
Minh Tuệ cũng ngoan ngoãn ngước mặt để cậu lau.
Lau mặt Minh Tuệ xong, Nhan Hỉ quay trở lại vào nhà tắm. Cố Tiểu Khanh nhìn theo bóng
dáng cậu, vì trời nóng, Nhan Hỉ mặc quần đùi và áo may ô, tay chân cậu
dài lêu nghêu mà tấm lưng thì lại mỏng mảnh, nhưng dáng đi của cậu bé
rất thẳng, bước chân khoan thai không nhanh không chậm, Cố Tiểu Khanh
vừa nhìn đã cảm nhận được nét trầm ổn và điềm tĩnh nơi cậu. Chợt nhớ lại cái cảnh hai đứa trẻ cùng ngủ trưa khi nãy, cô cúi đầu nhìn nhóc con
đang vùi đầu trong lòng mình, thầm nghĩ:Liệu có phải mình suy nghĩ quá
nhiều hay không?
Sau khi được lau mặt sạch sẽ thơm tho, Minh Tuệ tỉnh rụi như sáo, cô nhóc nhảy