Duck hunt
Tiểu Khanh

Tiểu Khanh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325892

Bình chọn: 8.00/10/589 lượt.

ết Phố đi bộ, Mã Nguyên Bưu lái xe đến đón Cố Tiểu Khanh. Mặc dù còn

sớm nhưng thấy hôm nay cô không vui nên anh không đưa cô đi đâu khác mà

chở cô về thẳng nhà.

Xe dừng dưới nhà Cố Tiểu Khanh, khi cô vừa

dợm bước xuống xe thì anh dịu dàng nói: “Tiểu Khanh, cậu nhớ nghỉ ngơi

cho khỏe nhé, mắt cậu thâm quầng hết rồi kia kìa.”

Cố Tiểu Khanh xoa nhẹ gương mặt mình, cười gượng gạo: “Ờ, tớ biết rồi.”

Cô nhìn cho đến khi xe anh khuất bóng, bao nhiêu cảm xúc giăng tơ chằng

chịt trong lòng, không khỏi nhớ đến cái câu ngày hôm qua Trương Diệu

Dương nói với cô: “Anh ta không phải là người thích hợp với em.”

Mang theo tâm tình trĩu nặng, cô bước từng bước lên căn hộ ở tầng năm. Thái

độ của Âu Lâm Ngọc đã khuấy đảo sự an tĩnh trong cô. Cô vốn định để mọi

thứ bình lặng trôi đi theo thời gian, song thực tế lại không diễn ra như cô mong đợi.

Dãy nhà tầng năm sáng lờ mờ dưới ngọn đèn hiu hắt. Cố Tiểu Khanh giậm chân thật mạnh, đèn cảm ứng tức thời tỏa sáng. Tới

lúc đưa mắt nhìn lên thấy bóng người trước cửa nhà mình, cả người cô như đóng băng.

Âu Lâm Ngọc đứng thẳng tắp dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, đôi môi tái đi vì lạnh, không biết anh đã đứng đây bao lâu.

Cố Tiểu Khanh thốt lên: “Lâm…” chưa dứt câu, cô bỗng im bặt, định thần lại, hỏi anh: “Âu tổng đến đây có việc gì không?”

Âu Lâm Ngọc thiểu não rũ mí mắt, tiếng nói rất nhỏ: “Em đi đâu vậy, tôi chờ em lâu lắm rồi.”

Cố Tiểu Khanh chợt thấy chua xót, cúi đầu lấy chìa khóa trong áo lông, đi

tới mở cửa. Vào nhà, cô mở đèn lớn trước rồi mới quay lại nói với Âu Lâm Ngọc đang chần chờ bên ngoài: “Anh vào đi.”

Cô dẫn dường Âu Lâm Ngọc vào nhà, lại bảo anh ngồi trên ghế sofa, rồi thì đứng bên cạnh,

nhất thời không biết nên làm gì tiếp theo. Ngây người một lúc, cô vào

nhà bếp rót cốc nước ấm đưa cho anh.

Âu Lâm Ngọc đón lấy cốc nước, nâng niu trong tay, cúi mặt chẳng lên tiếng. Cố Tiểu Khanh nhẹ giọng hỏi: “Anh ăn cơm chưa?”

Âu Lâm Ngọc lắc đầu, nói khẽ: “Chưa.”

Cố Tiểu Khanh thở nhẹ một hơi, rồi trở lại nhà bếp chuẩn bị đồ ăn cho anh.

Âu Lâm Ngọc ủ cốc nước trong tay, cảm nhận thân thể đang ấm lên từ từ. Tan giờ làm anh chạy ngay đến nhà cô, cộng thêm hơn hai tiếng đồng hồ đợi

chờ ngoài gió rét, vậy nên vừa rồi cơ thể anh thật sự tê cứng. Anh chậm

rãi cử động tay chân, ngẩng mặt nhìn ngắm nhà Cố Tiểu Khanh, sạch sẽ

giản dị như anh từng mường tượng, chỉ có một chút bày bừa nho nhỏ.

Cố Tiểu Khanh rất nhanh bê tô mì đi ra từ nhà bếp, đặt trước mặt Âu Lâm Ngọc, thấp giọng nói: “Anh ăn đi.”

Anh ăn rất ngon, rất nhanh, dù là vậy, vẫn không mất đi sự tao nhã. Cố Tiểu Khanh ngồi bên cạnh bình tĩnh trầm mặc nhìn anh, không biết đang nghĩ

gì.

Âu Lâm Ngọc ăn xong, Cố Tiểu Khanh thản nhiên nhận lấy bát

đũa trong tay anh mang vào nhà bếp rửa. Âu Lâm Ngọc nhìn mãi theo cô,

ánh nhìn chất chứa chờ mong, nhưng cô xoay lưng đi thẳng không nói một

câu.

Trong nhà bếp, tiếng nước chảy xối xả không dứt, Cố Tiểu

Khanh mất khá nhiều thời gian chỉ để rửa sạch một cái tô. Cuối cùng cô

bình ổn cảm xúc, đưa tay tắt vòi nước, vẫy tô cho ráo rồi đặt lên tủ

bếp. Làm xong quay người lại, cô thấy Âu Lâm Ngọc đã đứng ở cửa nhà bếp

nhìn mình tự lúc nào.

Cố Tiểu Khanh cụp mắt cúi đầu, sau đó ngước mặt lên, nói từng lời kiên quyết: “Âu tổng, đã muộn rồi, mời anh về cho.”

Anh vẫn đứng im ở cửa, khuôn mặt ẩn trong vầng tối chập choạng không sao

nhìn ra biểu cảm. Sau sự trầm mặc kéo dài, bỗng anh bất ngờ sải chân

bước đến trước mặt Cố Tiểu Khanh, rồi ôm siết cô vào lòng. Cố Tiểu Khanh phút chốc ngạt thở trong vòng ôm cứng cáp của anh. Anh giấu mặt vào cổ áo cô, giọng nói đượm buồn: “Tôi nhớ em.”

Cô vòng tay ra trước ôm lấy khoảng không sau bờ lưng anh, đã có lúc cô

muốn ôm anh, nhưng sau những lưỡng lự, cuối cùng cô vẫn chậm rãi thu tay lại và gói ghém nỗi thương xót vào lòng. Còn anh, anh ngỡ như mình đang ôm ấp nguồn sưởi ấm nên cứ đứng đó giữ mãi cô trong vòm ngực.

Qua một hồi im lặng dai dẳng, Cố Tiểu Khanh vùng vẫy thoát khỏi anh, tự

khắc lùi về sau một bước để ấn định khoảng cách giữa họ. Rồi cô ngước

mắt lên, bình tĩnh nhìn Âu Lâm Ngọc ở phía đối diện, hỏi rành rọt: “Tóm

lại anh muốn thế nào?”

Âu Lâm Ngọc ngơ ra trước câu hỏi chất vấn thẳng thắn đó. Anh muốn thế nào ư? Trong lòng anh chỉ có những ý niệm

hết sức mơ hồ, rằng anhcần cô quay về với cuộc sống của anh, rằng anh

muốn cô, muốn tới độ mỗi tấc da tấc thịt trên cơ thể từng giây từng khắc đều thét gào gọi tên cô, nhưng anh không tài nào sắp xếp được những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu thành một câu trả lời hoàn chỉnh, cuối cùng

đành phải đứng trơ người như khúc gỗ.

Cố Tiểu Khanh lướt qua vai Âu Lâm Ngọc, đi tới mở cửa nhà rồi quay lại nói: “Phiền tổng giám đốc

Âu về giùm, tôi còn phải nghỉ ngơi.”

Anh bước chầm chậm đến bên

cạnh Cố Tiểu Khanh. Không gian như đông kết lại khi họ đối diện với

nhau. Vẻ mặt cô bình thản, lạnh nhạt, tuy không thể hiện sự cự tuyệt

kiên quyết nhưng đã không còn nét hiền dịu trìu mến thuở nào. Dù thế,

anh vẫn nhìn sâu vào mắt cô, những mong có thể tìm thấy ở đó bóng dáng