Snack's 1967
Tiểu Hoa (Đóa Hoa Nhỏ)

Tiểu Hoa (Đóa Hoa Nhỏ)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326325

Bình chọn: 9.5.00/10/632 lượt.

n công phu của anh, thì sao phải sầu lo

không thể rạng danh nơi biên thùy, vì nước thành lập công lao sự nghiệp?” Cô vẫn

cứ cảm thấy anh vẫn nên có lựa chọn.

Vẻ mặt anh làm như đang muốn nói ‘xin hãy buông tha cho kẻ bất tài’. Anh nói:

“Sau đó thì sẽ bị phái đến đóng quân trường kỳ tại một địa phương nào đó mà ngay

cả chim cũng không thèm đẻ trứng. Không phải quanh năm suốt tháng nhìn tái ngoại

cuồn cuộn cát vàng thì cũng chính là cùng đàn oán nam nhung mã, cả đời rời xa

nơi chôn nhau cắt rốn?”

Như vậy thì buồn biết bao, nhàm chán biết bao! Tô Mặc chỉ ngẫm lại mà đã cảm

thấy, phải sống những ngày tháng như vậy so với việc ngồi tù, kỳ thật cũng chẳng

khác gì mấy. Cũng không thể lấy làm lạ vì sao cha anh của anh chịu đựng cuộc

sống như vậy không được bao lâu, cuối cùng cũng giữ không được tấm lòng đã sớm

hoang vu rồi.

“Nói thật, ta vừa không muốn trung quân, cũng không quá mức ái quốc, càng

không có lòng dạ nào cần chính yêu dân. Cô nói xem, ta làm quan như thế nào

đây?” Cũng là vô tâm, cũng là vô ý, vậy thì anh cũng sẽ không cô phụ người trong

thiên hạ.

Cô nhợt nhạt cười, “Làm nô nhân có tiền đồ hơn sao?”

“Còn không phải như vậy sao?” Vẻ mặt anh thật sự rất tự đắc.

“Một chút tiền đồ ấy là đủ rồi ư?”

Anh vươn cánh tay ra tìm tòi, đem cô ủ vào trong lòng, thỏa mãn hít hà hương

thơm tỏa ra từ trên người cô.

“Chỉ cần có thể làm cho cả nhà có được cuộc sống tốt đẹp. Ngày tháng trôi qua

tựa như uống nước quả ngọt. Với tôi mà nói, đã đủ tiền đồ rồi.” Ai nói trong

lòng mỗi người đều phải có ước muốn rất to lớn chứ? Giấc mơ của anh cũng chỉ đơn

giản nhỏ bé như vậy mà thôi.

Lúc Tô Mặc bị môi hôn của anh bắt đầu dán lên vành tai, dần dần chuyển sang

cắn cắn, cô nhịn không được lui mày, sợ ngứa mà né tránh.

Mộc Sách chuyển hướng mục tiêu, cẩn thận nhắm đến cần cổ của cô. Bàn tay rộng

lớn nâng sau lưng cô, đôi môi nhẹ nhàng từ phía trên mơn man xuống dưới. Tiếp

theo một lát, anh nghiêng đầu, ngón tay thân thiết vén áo cô lên, đôi môi chậm

rãi rê đến sau gáy. Xúc cảm ấm áp lướt qua cần cổ cô, đốt cháy một mảnh khiến

người ta run rẩy nóng rực. Cô mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn về phía anh. Bỗng dưng

phát hiện trong ánh mắt anh chất chứa nhiệt tình, cô hơi hơi giật mình. Trong

hơi thở giao hòa, anh chân thành mỉm cười với cô, cúi đầu vừa hôn vừa khắc lên

giữa vầng trán trơn bóng của cô.

“Hai ngày nay… Đến tột cùng thì anh đang làm những gì?” Cô hơi khàn khàn hỏi,

cũng không biết anh không nói tiếng nào đã chạy đi đâu.

“Trong lúc vội vàng chuẩn bị giải quyết việc Tô lão gia gả con gái, việc nhà

đau đầu của thằng nhóc, cùng với hai việc nhỏ nhặt trong sư môn.” Anh kéo cô

ngồi lên trên đùi mình, còn thu đôi tay ôm chặt cô vào trong ngực.

“Có thể nắm chắc không?”

“Nô nhân cam chắc.”

Cô nhịn không được nở nụ cười, cảm giác thật sự an tâm mà dựa sâu vào người

anh, nhìn ngắm mười ngón tay thon dài của anh trong vô ý thức.

Anh thấp giọng hỏi bên tai cô: “Nương tử ơi nương tử, nàng có oán Tô đại phu

nhân hay không?”

“Không oán.”

“Cũng không sợ bà ta sao?”

“Có nô nhân ở đây, sợ chi củ cải.”

Cô vươn năm ngón tay, cùng anh đan xiết tay nhau.

Anh ở trên đỉnh đầu của cô tiếp tục ấn hạ những nụ hôn, “Nàng nhớ rõ thì tốt

rồi.”

———- *** ———-

Nghe Hoa thẩm nói, tác phong làm việc của Tô nhị nương thường làm đau đầu Tô

quý phủ. Sau khi nhận được tin tức cô sắp lập gia đình, lại theo gia phu giết

qua đến đây.

Vừa nhận được tin tức liền đặc biệt đuổi theo cô đến phủ. Nghe nói đã ở lì

trong Tô phủ ba ngày. Mà ba ngày này, đủ khiến cho Tô lão gia cùng Tô phu nhân

tức tối đến mức mi tâm đánh lên mười hàng chữ ‘bế tắc’, hận không thể xem như

chưa từng sinh ra đứa con gái vừa tham tài vừa sĩ diện như thế này.

Ngày đó, sau khi nhận được mật báo của Hoa thúc, Tô nhị nương cố ý tránh được

ánh mắt của mọi người, lén lút từ bên ngoài tiến vào Tô phủ rồi lại đi thẳng đến

hậu viện. Mới ngồi xuống chưa được bao lâu, lập tức đã mang đến cho Tô Mặc thông

tin mới nhất về chuyện hứa hôn. “Hôn sự tạm thời gác lại?”

Tô Mặc khó lòng tin nổi, hỏi: “Chị đã làm gì?” Mấy ngày trước, không phải Tô

phu nhân còn sai người đến nhắn lại. Nói lúc này Tô phủ đã hạ quyết tâm, không

thể không gả cô đi sao?

“Ta chỉ làm một chuyện.” Tô nhị nương thần sắc thản nhiên tự đắc, uống một

ngụm trà hương trong tay.

“Chuyện gì?”

“Khóc,”

“A?” Đơn giản vậy thôi sao?

“Gặp mặt khóc, vấn an cũng khóc, uống trà chiều khóc, ăn một bữa cơm lại

khóc. Ngày cũng khóc, đêm cũng khóc. Cứ nhắc đến hôn sự đó của em thì càng khóc

như sắp chết đến nơi.” Chỉ cần dùng sở trường, mục tiêu của nàng là không từ bất

kỳ thủ đoạn nào.

“…” Cô sai rồi, việc này cũng không đơn giản. Phải có năng khiếu trời cho mới

thành công được.

Tô nhị nương mặt mày hớn hở, lúc uống trà do chính tay muội tử nhà nàng đích

thân vì nàng mà pha, tận đáy lòng kỳ thật chính là vô cùng cảm động, khó có thể

nói được bằng lời!

Hơn hai mươi năm qua, nàng rốt cuộc đã có cơ hội tiếp nhận tình cảm tỷ muội

hòa thuận vui vẻ. Thật không uổng công nàng đã không tiếc v