Hải, anh thật cứ vậy mà đi? Không cảm thấy quá tàn nhẫn sao?
Rốt cuộc Hạ Mộng Lộ vứt bỏ tôn nghiêm gì đó, vọt tới, ôm lấy Lạc Vân Hải từ phía sau, “Chồng à, anh đừng tuyệt tình như vậy! Chẳng lẽ anh đã quên, chúng ta ôm nhau ngủ nửa năm, mỗi tối anh ôm em rõ ràng rất khó chịu, nhưng vẫn không nỡ bức ép em, quên chúng ta đã nói mùa thu sẽ đi Bắc Kinh sao? Quên chính anh kêu em phải gọi anh là chồng? Quên hôn lễ của chúng ta? Anh đã nói sẽ không để em phải khổ sở, đã nói sẽ cố gắng kiếm tiền cho em đi du học, đã nói chờ em làm có tiền sẽ ở nhà lo việc nhà.... .....!”
Lạc Vân Hải cứng người lại, ảm đạm cúi đầu nhìn đôi tay đang ôm chặt lấy mình, tiếng khóc bất lực của Hạ Mộng Lộ như ngàn mũi dao đang đâm vào tim anh. Anh dùng sức kéo tay cô ra, xoay người ôm lấy cô, vuốt vuốt lưng cô, nói “A Hải yêu em, rất yêu em, yêu đến nỗi mỗi phút mỗi giây đều nghĩ đến em, nhưng tôi không phải là A Hải, tôi là Lạc Vân Hải, tôi không yêu em, trong lòng tôi đã chứa một người con gái khác, không thể có người thứ hai, Mộng Lộ, quên tôi đi, có lẽ không bao lâu nữa, sẽ có một A Hải đích thực đứng bên cạnh em. Mong em hạnh phúc!”
Lạc Vân Hải quyết tuyệt buông tay, bước nhanh về phía trực thăng.
Hạ Mộng Lộ ngơ ngác nhìn Lạc Vân Hải đi xa dần, không đuổi theo nữa, bởi vì cô phát hiện cô yêu anh như con thiêu thân lao đầu vào lửa, rốt cuộc đã bị lửa thiêu trọi. Cô la lớn, “Lạc Vân Hải, tôi hận anh! Đời này kiếp này, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh! Đồ khốn kiếp!” hô xong, ngồi bệt xuống đất.
Anh đi đi, từ nay về sau, A Hải hay Lạc Vân Hải gì đó đều không liên quan gì tới tôi nữa, một đêm trinh tiết đổi lấy năm trăm ngàn nhân dân tệ, hẳn cũng tính là gái bao cao cấp?
Tôn nghiêm bị người yêu nhất chà đạp thật không dễ chịu gì! Hạ Mộng Lộ bắt đầu gào khóc như một đứa trẻ bị bắt nạt, không sao, rồi sẽ khá hơn, Hạ Mộng Lộ, khóc xong thì hãy đứng lên, xem như đây là trò đùa của ông trời đi!
Lạc Vân Hải bước chậm lại. Hận sao? Hận đi, cô nên hận anh. Khóc xong thì hãy đứng lên, tiếp tục làm Hạ Mộng Lộ không lo không nghĩ!
Lạc Vân Hải ngửa đầu ngăn giọt nước sắp chảy xuống, đây chính là chỗ khác nhau giữa A Hải và Lạc Vân Hải, xử sự rất quả quyết.
Giống như có một sức mạnh vô hình đang kéo khoảng cách giữa hai người càng ngày càng xa, xa tới mức không thể chạm. Lạc Vân Hải bước lên trực thăng, chỉ mấy phút sau, chỉ còn lại một điểm đen loáng thoáng trên bầu trời. Hạ Mộng Lộ khóc mệt, nước mắt cũng cạn, cứ ngồi ngẩn người nhìn theo đoàn trực thăng từ từ mất hút.
Chồng à, không cần biết anh là ai, Mộng Lộ sẽ mãi không quên anh, dù kiếp này không có duyên, vẫn hi vọng anh có thể sống hạnh phúc, cám ơn anh đã mang đến cho em tất cả trong một năm qua. Chúc hai người sớm sinh con trai, đầu bạc răng long.
“Mộng Lộ, con mở cửa ra đi, được không? Nghe mẹ nói, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên, đừng luôn nhốt mình trong phòng! Ngoan, mở cửa ra! Ba ngày rồi, rốt cuộc con muốn thế nào?”
“Đúng vậy, chúng ta nói chuyện một chút được không?” Ba Hạ cũng đập cửa nói.
Trong phòng, Hạ Mộng Lộ đang ôm một cuốn album hình, ngơ ngác ngồi trên giường, xung quanh là hình cưới bị xé tả tơi. Cô chỉ cần nửa tháng thôi, tại sao mọi người cũng không cho?
Chỉ là thất tình? Không! Không phải là thất tình, không phải chỉ đơn giản là mất bạn trai, mà đã không còn chồng. Trong phòng còn lưu lại hơi thở của anh, trong tủ quần áo vẫn còn đồ của anh, trong đầu đều là bóng dáng anh! Vốn là vợ chồng son, giờ chỉ còn lại mỗi mình cô, chẳng ai hiểu được lòng cô đau đến chừng nào, bởi vì họ không phải là cô.
Được rồi! A Hải của cô đã chết, không về được nữa!
Hạ Mộng Lộ vuốt vẻ khuôn mặt tươi cười của người trong hình. A Hải, giờ anh đang làm gì? Đã ăn cơm chưa? Có phải anh đang ôm vợ của anh, tích cực tạo con? Thật xin lỗi, Mộng Lộ không cách nào giữ anh lại được, đã để Lạc Vân Hải dẫn anh đi, thật xin lỗi!
Em không phải là người vợ tốt, ngay cả chồng mình cũng chẳng bảo vệ được, ngày nào đó anh trở lại, nhất định sẽ trách em có đúng không? Em nói rồi, đời này em chỉ có một mình anh, Mộng Lộ nói được là làm được, đến chết cũng không đổi, anh yên tâm, Mộng Lộ sẽ sống rất tốt, Lạc Vân Hải cho em năm trăm ngàn, em sẽ đi hoàn thành giấc mộng của mình, tuyệt đối không cho anh mất mặt, nhất định sẽ trở thành một nhà thiết kế xuất sắc.
“Em yêu anh!” Hạ Mộng Lộ cúi đầu hôn lên bức ảnh.
Ngoài cửa, mẹ Hạ giận muốn nổ phổi, xoay người nói, “Đều do cái đứa ăn cây táo rào cây sung kia, vì một thằng đàn ông mà hại chị mình, đáng chết!”
“Bà định làm gì?” ba Hạ kéo mẹ Hạ lại.
“Tôi làm sao? Nó đã biết từ sớm Đỗ Vương tới vì A Hải, nhưng vẫn không báo với chúng ta, còn nói họ Hứa gì kia là người thân của nó. Nếu nó biết Đỗ Vương không phải là em A Hải, vậy chắc chắn biết A Hải không thể nào không có người thân, nó biết A Hải là người nhà họ Lạc, nhưng vẫn gạt chúng ta! Vì sao? Là vì nó mê Đỗ Vương, cho rằng sau khi xong chuyện Đỗ Vương sẽ ngó ngàng tới nó! Kết quả thì sao? Người ta phủi mông chạy mất tiêu! Giờ nó còn dám mặt dày ở lại đây! Hôm nay đừng ai mong cản được tôi!”