biết rõ!" Nam Tuyệt Hiêu môi mỏng khẽ bĩu một cái, đáy mắt tản ra ánh sáng rất sâu. Anh một tay ôm lấy Thất Dạ, lãnh lạnh nhạt đạm nói: "Nói cho Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc, tôi ở đại điện Kaloka chờ cậu ta. Nếu như. . . . . . cậu ta không cần Nam Thất Dạ, sẽ khiến cho cậu ta sau này vĩnh viễn đều đừng muốn!"
"Anh. . . . . . Đứng lại!" Mắt thấy Nam Tuyệt Hiêu ôm Thất Dạ sải bước đi về phía cửa, lòng bàn tay Phí Nhĩ Lạc ấn nhấn một cái xuống mặt bàn, cố gắng đứng lên, đáng tiếc hai chân lại đột nhiên như nhũn ra, lực bất tòng tâm, chỉ có thể mở mắt nhìn anh đem Thất Dạ mang đi.
Lòng bàn tay anh nắm thành quả đấm, vô lực nện một phát xuống mặt đất, trong mi mắt, để lộ ra vẻ mặt ưu sầu lo lắng.
Mà Nam Tuyệt Hiêu ôm Thất Dạ bước ra ngoài cửa đại điện, con ngươi nhẹ ngưng, hướng về phía Chu Đế ở vị trí bậc thang gật đầu một cái.
Chu Đế hiểu ý, đầu ngón tay bỏ vào trong miệng vừa thổi, nơi xa một trận bay trực thăng lẩn quẩn ở giữa không trung máy liền nhanh chóng bay đến.
Binh sĩ coi chừng bốn phía cũng ngước mắt, có người giơ súng lên, hình như muốn ngăn cản, nhưng lại so sánh một đôi súng ống thủ vệ đồng loạt giơ họng súng lên hù dọa.
Hôm nay Tát Khắc Tốn có thể ở hoàng cung an bài thuộc hạ của mình, toàn do mượng từ trong tay Nam Tuyệt Hiêu lên đến hơn phân nửa người. Nếu không, hoàng cung này, anh há có thể lấy được xuống? Mà người của Nam Tuyệt Hiêu, tự nhiên chỉ biết nghe lệnh anh. Giờ phút này không có Tát Khắc Tốn ra lệnh, trong cung thủ vệ Tát Khắc Tốn, là hoàn toàn không dám ra tay đối với Nam Tuyệt Hiêu. Nếu không, bọn họ không chỉ có sẽ tổn hại hai bên, hơn nữa có thể sẽ trở thành cơ hội cải tử hồi sanh cho An Đức Liệt Vương. Kể từ đó, tất cả mọi người bọn họ sẽ mất mạng. .
Vì một Nam Thất Dạ mà hủy tính mệnh của bọn họ, chuyện ngu xuẩn như thế ai cũng biết không làm!
"Thiếu chủ, đến." Nhìn máy bay trực thăng từ từ hạ xuống, Chu Đế cấp tốc đi trước, đi đến giúp anh kéo ra cửa chính cabin.
Nam Tuyệt Hiêu ôm Thất Dạ lên máy bay, cửa máy bay lại nhanh nhẹn đóng lại, bay lên không trung, chỉ để lại Vương Cung lưu lại một trận thanh âm máy bay còn sót lại.
Mà người của Nam Tuyệt Hiêu, cũng không chính thức rút lui.
Bọn họ, sẽ chờ sau khi Nam Tuyệt Hiêu rời đi an toàn, mới rút lui. Bởi vì chỉ cần bọn họ ở lại giữ ở trong cungmột ngày, tính mệnh Nam Tuyệt Hiêu, liền sẽ không bị bất kỳ trở ngại gì. Trong quan hệ của Nam Tuyệt Hiêu và Tát Khắc Tốn, gọi là cản trở lẫn nhau.
Đôi bên cùng có lợi, đương nhiên liền có lợi có hại!
Về phần sau cùng thắng lợi chính là người nào, không đến một khắc cuối cùng, người nào sẽ biết đây?
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Sau khi cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, hai người đàn ông này đối mắt nhìn nhau, đáy mắt hai người đều có ngọn lửa lóe lên, ai cũng không mở miệng nói chuyện trước.
Một hồi trầm mặc.
Cuối cùng, vẫn là một người đàn ông thân thể cao nhã quần áo dẫn đầu phá vỡ trầm mặc. Con mắt sắc của anh trong trẻo mà tĩnh mịch, đôi mắt lạnh nhạt liếc dọc theo người đàn ông đối diện một cái, khóe miệng vòng cung thấm ra một tia lạnh lùng cười, nói: "Nó thích câu!"
"Rõ ràng!" thanh âm Gia Mậu khinh đạm, thân thể nửa tựa vào vị trí ghế sa lon, điều chỉnh tư thế ngồi một chút, hai cánh tay vòng ở phía trước ngực buông lỏng, con mắt sắc nhẹ: "Cậu ấy bây giờ là tù nhân của anh rồi, anh còn cần gì để ý?"
Tát Khắc Tốn cười lạnh cười một tiếng: "Thế nào người của toàn thế giới, đều giống như vây ở vòng quanh cậu Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc đây? Hay không, không có cậu, cái thế giới này sẽ càng thêm yên ổn chút?"
Gia Mậu cười không có mùi vị gì cả, con mắt sâu như biển: "Bệ hạ, chúng ta cũng biết, chuyện này vĩnh viễn đều không thể nào trở thành sự thật!"
"A Nhĩ Bá Đặc, cậu biết một người càng hài lòng, đứng được càng cao, có thể sẽ ngã càng đau không?"
"Tôi vĩnh viễn đều không phải là người ngã chết kia."
Nghe lời nói của Gia Mậu tràn đầy tự tin, Tát Khắc Tốn ha ha mà cười hai tiếng, thân thể cao lớn đứng lên, đi đến trước bàn đọc sách, đầu ngón tay áp dọc theo một tay vịn đồ chơi nhỏ được bày đặt trên bàn, lắc nhẹ ba cái.
Một bên giá sách"Ken két" một tiếng mở ra về phía hai bên, một cánh cửa ngầm xuất hiện ở trước mắt.
Con ngươi Gia Mậu ngưng tụ, thân thể cũng chầm chậm đứng lên, bước chân đi đến cửa lớn kia.
Tát Khắc Tốn dẫn đầu đi phía trước anh, thời khắc lòng bàn tay xẹt qua bức tranh mỹ nữ ở bên sườn giá sách bên, vén nó lên, sau đó trong tay đã có thêm một viên dạ minh châu.
Cửa ngầm mở ra, bước chân của anh liền đi về phía bên trong.
Gia Mậu cũng như thế.
"Phía trước mờ mịt, nếu như mà sau khi tôi đi vào đem cậu giết chết, cậu thì vĩnh viễn cũng không trông thấy mặt trời." Vừa đi Tát Khắc Tốn vừa trầm giọng mở miệng.
"Nói như vậy, anh vĩnh viễn cũng không chiếm được vương vị." Gia Mậu cũng không bởi vì lời nói của hắn có bất kỳ cảm xúc khác thường nào, vẫn theo hắn đi vào, cho đến nghe được một đạo thanh âm đi xuống cầu thang đầu kia truyền đến.
Tát Khắc Tốn dừng chân ở chỗ cũ, chậm rãi quay mặt sang, tầm mắt sâu