Thực Tâm Giả

Thực Tâm Giả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212362

Bình chọn: 7.5.00/10/1236 lượt.

hạy xuống, quả thật chỗ nào Phó Thất có thể đi họ cũng đã ghé qua, đều không có chút tung tích nào của anh cả.

“Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì sao?” – Trong lòng Phương Đăng như lửa đốt.

“Không thể, ban ngày ban mặt, tôi mới vừa đi khỏi đảo một ngày, buổi sáng cậu ấy vẫn ổn mà”. Lão Thôi ngoài miệng nói vậy nhưng sắc mặt có phần trắng bệnh, do dự hỏi: “Hay là chúng ta đến đồn công an một chuyến ?”

“Nếu không tìm thấy người, bốn mươi tám giờ sau mới có thể báo cảnh sát”. A Chiếu tuy nhỏ nhưng biết rất nhiều. “Cháu cảm thấy, anh Thất thông minh như vậy, làm sao xảy ra chuyện gì được? Nhất định là anh ấy buồn bực, một mình ra ngoài dạo chút thôi. Chị Đăng, chị nghĩ sao?”

A Chiếu đưa mắt nhìn Phương Đăng đang đứng bên ngoài.

Phương Đăng cũng không biết tại sao mình không tài nào chờ nổi nữa, cô chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, một cảm giác bất an bao phủ lấy cô. Chuyện này đồn công an trong lúc nhất thời cũng sẽ không quản, A Chiếu với lão Thôi cũng nói chỉ là anh tạm thời rời khỏi nhà, một lát sau sẽ quay lại ngay. Nhưng cô mơ hồ cảm thấy không phải như vậy, anh là một người rất cẩn thận, lần trước mắc mưa ngã bệnh trốn trong phòng không chịu gặp ai đã là chuyện khác biệt lắm rồi. Phương Đăng thậm chí còn có cảm giác chậu hoa mỹ nhân bên bệ cửa sổ của Phó Thất bị vỡ là lời ám nhủ nào đó của anh dành cho cô, anh đột nhiên biến mất, nhất định là không hề đơn giản.

Phó Kính Thù cả đêm không trở về, Phương Đăng cũng thức trắng đêm không ngủ. Sau nửa đêm, Phương Học Nông trở lại, miệng ngân nga một bài hát đồng dao. Gần đây mỗi lần quay về, bộ dạng ông ta đều như đã ăn uống no say thỏa đáng.

Phương Đăng vén màn vải lên, ngồi dậy hỏi: ‘Đi đâu lăn lộn đến giờ này?”

“Có người mời tao ăn cơm!” Phương Học Nông tỉnh bơ đáp.

Ai sẽ mời ông ta ăn cơm? Hơn nữa còn liên tiếp chiêu đãi mấy ngày, Phương Đăng không tin trên đời có người như vậy. Lúc này cô mới để ý, chai rượu cha cô tiện tay để trên bàn ăn khác trước đây, không còn là loại rượu rẻ tiền bán trong tiệm tạp hóa lão Đỗ dưới nhà. Cô không biết chai rượu này đắt đến bao nhiêu tiền, nhưng ít ra cũng không phải là loại tửu quỷ này có thể mua được.

“Ai hào phóng vậy?”

Phương Học Nông có chút tức tối: “Mấy anh em trên công trường quý tao nên mời tao uống rượu thôi”.

Vì trên đảo đang phát triển du lịch, gần đây lại mới xây thêm một quán rượu, trên công trường rất nhiều người ngoài đến thi công, làm sao ông ta có thể một sớm một chiều mà hòa nhập vào đám người này được? Phương Đăng chợt nhớ, hai ngày trước, Thôi Mẫn mà đã lâu cô không thấy xuất hiện trên đảo giờ vẫn qua lại cùng với Phương Học Nông. Lúc ấy mặc dù trong lòng Phương Đăng chán ghét, nhưng cũng cảm thấy hai người bọn họ đúng là cùng một loại, cùng ở những nơi không sạch sẽ như nhau, đó cũng là chuyện bình thường. Có lẽ do cô nghi ngờ, hôm nay sự mất tích của Phó Thất lại khiến tâm thần cô bất an, Phương Đăng cảm thấy giống như có điểm nào đó không được đúng lắm, nhưng nhất thời lại không biết đó là gì.

Phương Học Nông thấy con gái nhìn mình chằm chằm, còn tưởng là cô đang ngó bình rượu của mình, đắc ý khoe: “Mày biết chai rượu này bao nhiêu tiền không, nói ra sợ mày sợ chết!’

Tim Phương Đăng quả thật đập không ngừng, nhưng cũng không phải vì chai rượu đó. Cô cũng biết tại sao mình lại bất an, Thôi Mẫn đột nhiên xuất hiện trên đảo, lại cùng một loại căm thù Phó gia như người cha hầm hố của cô, lại còn có người mời ông ta rượu ngon thịt béo… Có khi nào chuyện này liên quan đến Phó Thất không, thật chẳng lẽ lại trùng hợp đến vậy? Phương Đăng càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ, chuyện này khắp nơi đều có mùi quái đản, nhưng cô không dám nghĩ sâu hơn vào những điều trùng hợp mờ ám đó.

“Rượu là Thôi Mẫn cho cha sao?” Cô thử thăm dò.

Động tác cởi áo khoác của Phương Học Nông chợt chậm lại, ông ta tắt đèn, nhưng vẫn có thể cảm giác được ánh mắt lạnh lùng của con gái đang ngồi ở đó nhìn mình, loại cảm giác này khiến ông ta cảnh giác, hơn nữa không thấy thoải mái.

“Con nít như mày để ý nhiều đến chuyện của tao làm chi hả?” – Một lát sau, ông ta nói: ‘”Sao tự nhiên mày nhắc tới hắn ta?”

Tuy Phương Học Nông không thừa nhận, nhưng phản ứng của ông ta càng khiến Phương Đăng hồ nghi hơn, cô sợ cha mình nghi ngờ, càng cố tâm che giấu, liền đổi giọng.

“Thuận miệng hỏi thôi, tại tôi thấy hắn ta mời cha uống rượu”. Cô lại giả giọng châm chọc như ngày thường, “Nhưng nghĩ kỹ cũng thấy không thể nào, cha nói tiền cũng không có, nói bản lãnh lại càng không, người ta dựa vào cái gì mà có thể vui vẻ chiêu đãi cha, rượu này không biết cha gạt ai mà có”.

Quả nhiên Phương Học Nông không kềm chế được, ông ta ghét nhất con gái dùng kiểu này nói chuyện với mình, ở bên ngoài ông ta có thể bị người khác xem thường, nhưng ở nhà thì không được.

“Mày biết cái gì, nha đầu chết tiệt, đừng coi thường tao, sớm muộn tao cũng sẽ cho tụi bây thấy, so với tụi bây tao còn giỏi hơn nhiều”.

“Cha có khả năng gì chứ, nói thử nghe xem?” Phương Đăng bật cười.

Phương Học Nông không trả lời cô, kín đáo móc đại cho cô vài tờ ngân phiếu: “Chuy


Old school Easter eggs.