bờ tường. Trong giây phút, anh đã hiểu được tận cùng tâm ý của cô.
“Đừng như vậy.. Anh xin em…”
Âm thanh thì thầm của Phó Kính Thù lọt thỏm giữa làn sóng tiếng người.
Phương Đăng dường như thấy Tiểu Thất đang đứng ở chân tường, dưới thảm cỏ xanh, cười nói với cô: “Tới đây, anh đỡ em!”
Khuôn mặt hướng về cô đưa tay ra lại đổi khác, đó chính là nụ cười ấm áp với hai đồng tiền điếu ….
Còn gì để mà do dự nữa? Mong ước cả đời cô cũng chỉ có vậy thôi.
Cô từ trên bệ cửa sổ của tầng hai nhảy xuống Minh Tử về nước, đem theo con gái quay lại Qua Âm Châu. Con gái tên là Dương Dương, năm nay tròn bốn tuổi.
Dương Dương chưa bao giờ đến hòn đảo nhỏ này, nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ, mẹ lại dẫn cô bé đến một nơi mọc đầy cỏ dại.
“Chúng ta đến đây làm gì?” Cô bé ngước đôi mắt ngây thơ hỏi, trong tay cô bé cầm một con chuồn chuồn cỏ đã hỏng gần hết, không còn nguyên vẹn. Cô bé mơ hồ nhớ, lúc nhỏ mình rất thích con chuồn chuồn này, sau đó mẹ sợ nó bị hư, liền lấy lại, lần này bỗng nhiên đồng ý cho cô mang theo bên người. Cô bé thật sự không hiểu trong lòng người lớn nghĩ gì nữa.
Minh Tử cúi người xuống, muốn nhổ hết cỏ xanh mọc đầy trên phần mộ, suy nghĩ một chút lại thôi. Anh ta vốn là người sinh trưởng cùng cỏ cây, tự sinh tự diệt, nói không chừng như thế này mới đúng là mong muốn của anh ta.
Hôm đó cô mặc nguyên lễ phục trên người chạy vào bệnh viện, trên người anh ta đã đắp manh vải trắng. Cảnh sát hỏi cô có quen người nằm đó hay không, trong điện thoại di động của anh ta lần sau cùng lưu lại toàn là số gọi cho cô.
Minh Tử vén tấm vải trắng lên, cô chưa bao giờ thấy trên người ai có nhiều vết thương đến vậy. Cảnh sát ở một bên nói về nguyên nhân cái chết, bản thân cô cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Anh ta cả đời ngoan cường chiến đấu, chưa bao giờ nhượng bộ, cuối cùng lại chết vì một trận đánh nhau ở đầu đường, cũng có thể coi như là cái chết xứng đáng.
Viên cảnh sát đang làm nhiệm vụ thấy biểu hiện của cô từ khó lòng chấp nhận đến mức ngây cả người ra, muốn khuyên cũng không biết bắt đầu từ đâu, làm xong thủ tục công sự theo thông lệ, đưa cho cô một bao bì trong suốt chứa di vật trong túi nạn nhân, bên trong ngoài điện thoại di động, ví tiền, còn có cả một con chuồn chuồn cỏ nhuốm đầy máu.
“Phải rồi, đây là thứ cậu ta nói muốn giao lại cho Minh Tử, cô là Minh Tử?” – Cảnh sát chỉ vào con chuồn chuồn cỏ.
Minh Tử hồi phục lại tinh thần: “Lúc đưa đến bệnh viện, anh ấy còn sống sao?”
Cảnh sát lắc đầu: “Trên đường xe cứu thương chạy đến bệnh viện đã không xong, chỉ là khi vừa bỏ lên xe còn cố nói được mấy lời”
“Anh ấy nói gì?” – Minh Tử vội vàng hỏi.
Cảnh sát lắc đầu tỏ ý không biết, lúc ấy anh ta cũng không có mặt, anh ta tốt bụng thay Minh Tử tìm hỏi người y tá trên xe cứu thương, cô ta và vài bác sĩ khác đã chứng kiến giây phút cuối cùng của cậu ta trên cõi đời này.
“Anh ấy rốt cuộc nói gì?” – Minh Tử hỏi lại câu hỏi đó. Trước khi chết, anh còn nhắc đến tên cô, anh còn muốn nói gì với cô chứ?Thứ mà cô có thể nắm bắt được sau cùng chỉ là một thanh củi giạt.
Y tá trẻ tuổi nhớ lại một hồi, mới chần chừ nói: “Anh ấy nói chuồn chuồn cỏ là cho hài tử… Nhưng tôi không biết có nghe lầm không, vì sau đó mấy tiếng anh ấy gọi đều là Minh Tử”
“Tôi chính là Minh Tử, anh ấy gọi tên tôi, có phải còn lời gì muốn nói không?” Minh Tử mắt mờ lệ.
“Ah, đúng rồi, tôi nhớ rồi” – Y tá trẻ gật đầu một cái, lòng cũng Minh Tử cũng treo lơ lửng giữa không trung.
“Anh ta hỏi, Minh Tử, có phải tôi đã thắng?”
Minh Tử chán nản buông rơi cánh tay của người y tá mà nãy giờ cô nắm lại. Thật tức cười, cô còn nghĩ anh ta sẽ nói yêu mình. Kết quả cho đến giây phút sau cùng, điều anh ta quan tâm nhất chỉ có sự thắng bại trong trận đánh nhau kia, dường như kết quả này so với cô và đứa bé còn quan trọng hơn nhiều.
Minh Tử lúc này mới cảm thấy tràn ngập bi thương, từ lúc nhận thi thể tới giờ cô không hề rơi nước mắt. Hôm đó ai đi ngang qua phòng cấp cứu đều nhìn thấy một cô gái trẻ, mặc lễ phục lộng lẫy, trang sức đầy người, lại giống như một người điên ngồi trên sàn nhà khóc lớn vô cùng thảm thiết. Cả đời này cô chưa từng đau buồn vì ai đến vậy – người chết đi, là người cô từng bỏ ra quá nhiều tình cảm.
“Rốt cuộc là anh yêu em, hay vẫn là muốn thắng?” – Mấy năm sau, cô đưa con về đứng trước mộ anh ta, câu hỏi này vẫn như cũ không có đáp án. Nhưng giữa hai người, anh ta đã thắng rồi.
“Mẹ, mẹ nói chuyện với ai vậy?” – Dương Dương buồn bã hỏi.
Minh Tử thừa lúc con trẻ không để ý, đưa tay lau đi giọt lệ trên khóe mắt. Cô nhìn Dương Dương nói “Là người lạ thôi con”
Mẹ con hai người đi một vòng trên đảo, Dương Dương khóc la đòi uống nước, Minh Tử vì vậy ghé vào siêu thị mini mua nước. Lúc hai mẹ con cô ngồi trước cửa siêu thị nghỉ chân, vô tình nhìn thấy người đứng trước cửa sổ Phó gia Hoa viên đối diện.
Phó gia Hoa viên ba năm trước xây lại hoàn toàn mới, nghe nói so với kiến trúc thời cường thịnh của Phó gia cũng không khác bao nhiêu, chỉ là nó không mở cửa đón chào du khách.
Minh Tử cũng chưa quên, cô từng là con dâu của Phó gia. Hôn