nói, tầm mắt nhìn về phía một căn phòng khác.
“Mặc kệ ông ta đi, gã chỉ được cái phô trương thanh thế, không cần gấp gáp.
Lập tức đi gọi Mật Nhi tới đây.” Thẩm Hồng không thể nhịn được nữa, nụ
cười chuyên nghiệp giả dối đã thu lại rất nhiều.
Phục vụ gật đầu một cái, xoay người ra khỏi phòng. Sau một hồi lâu mang theo một cô gái tuổi còn trẻ bước vào.
Cô gái gọi là Mật Nhi mới đi vào phòng ánh mắt của những ngườ phụ nữ ở đây bỗng ãm đạm. Ngay cả Đường Tâm cũng trợn to hai mắt, nói không ra nửa
câu nào.
“Oa, đây mới xứng gọi là người đẹp chứ!” Đường Tâm nhỏ
giọng khen, cô bé chưa từng nghĩ đến trên đời này lại có người nào đẹp
như vậy.
Mật Nhi mặc bộ váy trắng ngà bó sát vào người khiến cô
càng yểu điệu hơn. Gò ngực nở nang, eo nhỏ cùng với đôi chân thon dài.
Vì bộ váy dài này xẻ dài đến tận bắp đùi nên hai chân thon dài thấp
thoáng rất là chọc người khác phải mơ tưởng. Vẻ đẹp của cô không phải là vẻ đẹp nhân tạo giả dối, lông mày cong cong cùng với đôi mắt sắp có
trầm tĩnh mà khắc sâu khiến người ta không dời mắt được.
“Ma ma.” Mật Nhi nhẹ giọng chào hỏi, trên mặt trầm tĩnh.
“Mật Nhi, con đã tới rồi thì bồi những vị khách này uống một ly đi!” Thẩm Hồng kiêu ngạo liếc mắt nhìn mọi người trong phòng.
Lãnh Mật Nhi đã làm việc với bà nhiều năm rồi, xinh đẹp mà không kiêu ngạo.
Cho tới bây giờ đều là “thẻ đỏ” trong quán. Mỗi đêm có rất nhiều gã nhà
giàu xếp hàng chờ thấy mặt Mật Nhi một lần. Quanh năm cô tiếp không ít
đàn ông nhưng chỉ uống chút rượu với bọn họ. Tuyệt đối không làm gì
thêm, thân phận cực kì bí ẩn. Ngoài thời gian làm việc ra, không ai biết về cuộc sống hàng ngày của cô.
Giới ăn chơi không ai không biết đến tên tuổi Mật Nhi. Mấy năm qua cô là bông hoa nổi nhất.
“Chị xinh đẹp ơi, ngồi bên cạnh em nè.” Đường Tâm vội vàng chào hỏi, vỗ vỗ
chỗ trống giữa mình và Lôi Đình, nhiệt tình mời Mật Nhi.
Mật Nhi
nhìn xung quanh trong phòng có không ít khuôn mặt xa lạ. Cô có chút kinh ngạc khi thấy có cô bé nhỏ tuổi mà đến đây được. Cô cất bước tiến lên,
thần thái trầm tĩnh mà xinh đẹp hấp dẫn ánh mắt mọi người. Cô ngồi bên
người Lôi Đình, mặc dù hai người không nói gì nhưng anh cao lớn cùng với sự dịu dàng của cô tạo nên một cặp cực kì đẹp đôi.
Mật Nhi giơ
ly lên mời rượu mọi người. Trong lòng suy đoán những người này có thân
phận như thế nào. Là hạng người gì mà có thể khiến mama phá vỡ quy định
muốn cô tới gian phòng này chiêu đãi những người xa lạ?
Ngồi bên
người cô là một người đàn ông cao to mà trầm mặc. Gã lẳng lặng uống rượu nhưng cặp mắt kia lại sắc bén vô cùng giống như có thể nhìn thấu tất
cả. Gã yên lặng nhìn cô khiến động tác của cô có chút run rẩy. Mật Nhi
cúi thấp đầu, tầm mắt không dám tiếp xúc với gã theo thói quen rót rượu
cho gã, lặp lại động tác vốn rất quen thuộc, ánh mắt lợi hại của gã
ngược lại có chút cứng ngắc.
“Tôi là Mật Nhi,
hôm nay lần đầu tiên gặp mặt xin kính các vị một ly.” Cô giơ ly rượu
lên, giọng nói ngọt ngào, nụ cười trên mặt nhàn nhạt, đem ly rượu lên
môi, chẳng qua là hơi hớp một ngụm nhỏ.
Thật ra thì cô không muốn uống rượu. Lúc mời rượu cũng chỉ ứng phó mà thôi. Vì có khuôn mặt mỹ lệ như thế, khách uống rượu sẽ không làm khó cô, chỉ cần cô cùng họ uống
một ly rượu, họ đã hết sức hài lòng rồi. Thanh danh của cô ở làng ăn
chơi truyền đi vô cùng xa không ít thương nhân hay quan to chức lớn muốn mời cô làm bạn rượu phải xếp hàng chờ gần một tháng chính là vì gặp
được cô một lần.
Cô chẳng những xinh đẹp hơn nữa rất ít khi xuất
hiện Không giống những thứ gái điếm khác, dùng tiền là có thể mua được.
Từ khi tiến vào quán rượu, cô đã giữ vững nguyên tắc không cùng khách
dây dưa, nhiều tiền bạc bao nhiêu cũng không thể bao cô. Thật ra nhiều
năm qua, cô chỉ cùng họ uống rượu nhưng không ai có thể chạm vào cô.
Thẩm Hồng vì bảo vệ cây tiền này, dĩ nhiên bảo vệ cô rất tốt. Không phải vì
bà tốt bụng mà vì Thẩm Hồng rất thông minh sẽ không ngu dốt bắt gà đẻ
trứng. Bà lẳng lặng đợi, đợi đến khi có người ra giá cao nhất, mới bán
Mật Nhi đi.
Mắt Lôi Đình lạnh lùng nhìn Mật Nhi. Cho dù dùng ánh
mắt nghiêm khắc quan sát cô nhưng anh cũng tìm không ra cô có bất kỳ
khuyết điểm nào. Gái quán rượu thấy nhiều rồi nhưng anh chưa từng thấy
ai như cô cả. Khí chất của cô dịu dàng uyển chuyển hàm xúc ngay cả những cô gái bình thường cũng không bằng ngón chân của cô. Bên môi cô có nụ
cười thản nhiên nhưng không đạt tới trong mắt, hình như cô không thích
hoàn cảnh trước mắt.
Dĩ nhiên, những người làm nghề này thường dùng nước mắt lừa gạt những gã đàn ông thích phụ nữ đẹp.
Ánh mắt của anh nhìn chằm chằm khuôn mặt cô không tự chủ được bị cô hấp
dẫn, trong lòng không ngừng suy đoán: cô thật sự không kiên nhẫn tiếp
rượu hay đang giả vờ để lừa gạt mọi người?
“Khó trách gian phòng
này của khách sạn lại có nhiều người chạy đến thì ra là bà chủ còn cất
giấu một mỹ nhân như vậy.” Đỗ Phong Thần cười nói, xa xa nhìn Mật Nhi.
Kể từ sau khi kết hôn, anh đã thu liễm lại rất nhiều, bằng không nhìn
thấy mỹ nữ anh khó được thế này đã sớm tiến đến g