đau, mà cẩn thận cảm nhận, nỗi đau đớn này rỉ ra từ nơi sâu thẳm của nội tâm!
Hai tay của cô ôm lấy ngực, chỉ cảm thấy cực kỳ đau thương. Giống như là ở
nơi nào đó, có một vết thương thật sâu đang chảy máu tươi ồ ạt, làm thế
nào cũng không cầm máu được. . . . . .
Mật Nhi chậm chạp đi đến cửa, mở cửa phòng ra, vẻ mặt Thẩm Hồng lo lắng ngã vào.
“Mật Nhi, Mật Nhi, em không sao chớ? Em nói vài lời đi, ông trời ơi, đến tột cùng gã đàn ông kia làm gì với em?” Thẩm Hồng vội vàng quan sát Mật
Nhi, đôi tay lau mặt Mật Nhi.
Càng nhìn, Thẩm Hồng càng cảm thấy
tội ác càng nặng. Không phải chỉ nói là đem Mật Nhi đưa cho người đàn
ông kia cả đêm thôi sao? Tại sao Mật Nhi tiều tụy mất hồn giống như bị
đông đảo đàn ông lăng nhục vậy.
Cô không giống như bị thương
nhưng trong đôi mắt là tĩnh mịch. Giống như đã đau thương đến tột cùng,
ngay cả tiếng khóc cũng mất đi.
Chỉ là một đêm hoan ái, làm sao
lại khiến Mật Nhi tiều tụy đến mức này? Chẳng lẽ tên Lôi Đình mặc dù bề
ngoài đàng hoàng nhưng trên thực tế là tên biến thái? Là gã cả đêm hành
hạ khiến Mật Nhi mới có thể giống như xác không hồn, đau đớn thật sâu?
Mật Nhi miễn cưỡng kéo môi cười một tiếng, nụ cười kia không đạt tới đáy
mắt “Mama, em không sao.” Cô nói, bộ dáng kia khiến người ta cực kỳ đau
lòng.
“Còn nói không sao, sắc mặt của em tái nhợt giống như giấy
trắng rồi.” Thẩm Hồng vội vàng bảo người chuẩn bị một chút đồ ăn. Nhìn
bộ dáng Mật Nhi thế này, bà thật sự khó chịu. Bà nắm tay Mật Nhi, trong
khoảng thời gian ngắn không biết nên nói gì. Bà cho rằng Mật Nhi sẽ hận
bà nhưng khi Mật Nhi xuất hiện, trong mắt chỉ có đau thương hoàn toàn
không nhìn thấy oán hận “Mật Nhi, em có hận chị không?” Thẩm Hồng đột
nhiên hỏi. Thẩm Hồng xác thực
nói được làm được, không khiến Mật Nhi ra mặt, cầm sáu trăm vạn lúc
trước quản lý Trần cho, cộng thêm bốn trăm vạn tiền mặt Lôi Đình đưa cho Mật Nhi, dựa vào số tiền này, chuộc Ngạc Nhi ra ngoài.
Đối
phương mặc dù là người phụ trách ngân hàng ngầm hung ác nhưng ngại vì
quan hệ Thẩm Hồng rộng, hơn nữa nhìn thấy số chi phiếu giao chuộc lại là do Lôi Đình của “Tập Đoàn Thái Vĩ” kí. Gã cũng biết phía sau con nhóc
này có người chống đỡ, lập tức ngoan ngoãn thu tiền, thả người, trong
thời gian ngắn nhất kết thúc giao dịch. Trong nội tâm gã minh bạch rõ
ràng, cho dù có chín cái mạng cũng không đủ tư cách cùng đấu với Lôi
Đình.
Làm sao bọn họ biết được, tấm chi phiếu kia là số tiền mà Mật Nhi bán đứng hi vọng cùng tình yêu say đắm còn sót lại trong lòng!
Mật Nhi chậm chạp đem phấn son che kín vẻ thuần khiết của khuôn mặt mình.
Mỹ phẩm dày cộm cũng không cách nào che giấu thần sắc tiều tụy, hai mắt
trong veo tĩnh mịch, không có bất kỳ thần sắc nào chỉ có đau thương thật sâu. Cô cầm thỏi son tô môi, sau đó mặc bộ váy xẻ màu trắng, từ xiêm áo đến da thịt, đều trắng nõn như ngọc.
Hơn một tháng qua, trong
mắt người khác, tựa hồ cuộc sống của cô không có bất kỳ thay đổi, ngày
qua ngày đến quán rượu làm việc. Về phần Ngạc Nhi, học được một chút dạy dỗ, vì vậy không dám đến đây tìm Mật Nhi, ngoan ngoãn trở lại trường đi học, ban ngày đều ở nhà.
Không có ai biết, trong lòng Mật Nhi đang nhận sự hành hạ mãnh liệt.
Trên bàn bày bữa ăn chưa từng động tới, canh cá lạnh thấu kết thành lớp mỡ
đông dày. Qua thời gian dùng cơm đã lâu, cô lại vẫn không muốn ăn cơm.
Bởi vì trước kia từng bị hạ dược trong súp, mặc dù cô không oán hận Thẩm Hồng nhưng trong tiềm thức không bao giờ nguyện ý ăn bất kỳ thức ăn nào trong quán rượu.
Mặc dù lòng cô mệt mỏi nhưng vẫn có thể cảm
nhận được tâm tình khẩn trương. Khi Lôi Đình tùy thời rình vây bốn phía, ánh mắt lợi hại giống như đao kiếm nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của cô, khẩn trương của anh khiến cô không cách nào ăn cơm được.
Trên cửa có tiếng vang hơi nhỏ, người đàn ông cao lớn nhanh nhẹn bước vào,
dễ dàng tránh thoát ánh mắt mọi người. Khi anh muốn, bước chân anh có
thể hoàn toàn im lặng, giống như một Quỷ gọi hồn, lặng lẽ đi tới trong
phòng cô.
Mật Nhi hô nhỏ một tiếng, quay đầu lại, tròng mắt hơi kinh hoảng vừa lúc nghênh đón cặp mắt đen lạnh như băng của anh.
Anh cười lạnh một tiếng, tầm mắt sắc bén đánh giá cô “Cần gì kinh hoảng như vậy? Có phải tôi đến thường xuyên làm trở ngại cô chiêu đãi người đàn
ông khác ở nơi này hay không?” Anh cố ý nói ra từ ngữ đả thương người,
mắt lạnh nhìn thân thể cô, bởi vì câu nói kia mà suy yếu. Anh nắm chặt
hai quả đấm, khắc chế xúc động muốn ôm lấy cô.
“Tôi không chiêu
đãi khách ở nơi này.” Cô lạnh nhạt nói, đã từ từ có thói quen anh châm
chọc lạnh như băng, hiểu được cách bảo vệ trái tim vốn yếu ớt, đem linh
hồn núp ở góc khuất nhất, cưỡng bách mình lạnh lùng, thậm chí muốn mình
thử hận anh.
Nhưng mà, việc ấy thật khó khăn! Dù sao anh cũng là
người đàn ông mà cô hâm mộ, cho dù anh làm cô thương tổn thật sâu cô
cũng không có cách nào hận anh. Cô có thể đối với những người khác lạnh
lùng nhưng với Lôi Đình, anh lại khiến cô yêu say đắm.
“Không ở
nơi này chiêu đãi, như vậy là ở nơi nào? Trong phòng hát hay khách