thị lại gọi người hầu lấy chăn, lại lấy thêm đệm cho hắn kê chân.
"Không cần phiền toái như vậy. . . . . . Mẫu thân, không cần thêm đệm nữa đâu!"
Tiết Đình bị một đám người phục vụ cảm thấy không tự nhiên, chợt, hắn nhìn
thấy Ninh Nhi đứng ở cách đó không xa nhìn hắn, vẻ lo lắng. Ánh mắt dừng lại, Tiết Đình khẽ cười với nàng.
Thiệu Chẩn xuống tay không ác, Tiết Đình cũng là cố ý để cho bị thương, chỉ là có chút da thịt đau khổ.
Nói cho cùng, một đao kia là hắn vì Ninh Nhi mà chịu. Tiết Đình cũng cảm
thấy mình chịu oan uổng, nhưng không biết vì sao thấy Ninh Nhi ân cần
nhìn hắn, tức giận trong lòng hắn chạy trốn không còn bóng dáng.
Ninh Nhi thấy Tiết Đình nhìn mình, tiến lên nói chút lời an ủi. Không bao
lâu, Thái y tới. Vết thương ở trên đùi, Ninh Nhi không tiện lưu lại,
liền lui ra ngoài.
Tiết Kính ở phủ nha được Triệu Nghị báo chuyện Tiết Đình bị thương, vội vàng chạy về nhà.
"Công Thai yên tâm, lang quân chỉ cần ở nhà nghỉ ngơi, nửa tháng là khỏi hoàn toàn." Thái y nói với Tiết Kính.
Tiết Kính cám ơn, đợi đến lúc tiễn thái y về xong, ông quay lại phòng Tiết Đình.
"Là Thiệu Chẩn làm con bị thương à?" Ông trầm mặt thẳng thắn hỏi Tiết Đình.
Tiết Đình biết không thể giấu được, vuốt cằm nói: "Hôm nay con theo Triệu bá phụ tới quân doanh phía Bắc gặp phải Thiệu Chẩn." Dứt lời, vội bổ sung: "Phụ thân, Kinh Triệu Phủ tra được Thiệu Chẩn muốn sung quân, hôm nay
chính là muốn đi bắt hắn."
Ánh mắt Tiết Kính thật sâu.
"Con cố ý?" Ông hỏi.
Tiết Đình suy nghĩ một chút, nói: "Con cảm thấy, nếu hắn bị bắt lại càng không tốt."
Tiết Kính thở dài, gật đầu: "Con làm vậy cũng được, kể từ nay Tiết gia ta cùng hắn đã hết nợ nần rồi."
Tiết Đình vốn tưởng rằng phụ thân sẽ trách cứ, nghe được lời này, thần kinh
run lên, đang muốn nói, bất chợt, ngoài cửa truyền đến một tiếng vỡ.
Hai người đều giật mình, Tiết Kính vội mở cửa xem. Ông thấy Ninh Nhi đứng ở ngoài cửa, sắc mặt trắng bệch. Ninh Nhi ngồi trong thư phòng của Tiết Kính, hai mắt đỏ hồng.
Tiết Kính ngồi trước mặt nàng, nhìn bộ dáng của nàng, vuốt râu.
"Ninh Nhi, con ngàn dặm xa xôi mà tới, cậu lại mỗi ngày đều bận rộn công vụ,
không có thời gian cùng con tâm tình, đây là sơ sót của cậu."
Ninh Nhi nhìn ông rồi rũ mắt xuống: "Là cháu gái thất lễ."
"Ninh Nhi, mới vừa rồi ta nói chuyện với Nguyên Quân con cũng đã nghe được."
Tiết Kính chậm rãi nói, "Trí Chi ở Kiếm Nam làm việc không đúng, Kinh
Triệu Phủ có bức họa của hắn, hôm nay đã đến quân doanh phía Bắc bắt
hắn. Ninh Nhi, Trí Chi hưởng ứng lệnh triệu quân chinh phạt Bách Tế,
chuyện này con có biết không?"
Ninh Nhi cắn cắn môi, gật đầu.
"Sao con không nói với cậu?"
Ninh Nhi nhìn ông, vẻ mặt uất ức: "Cậu không thích Chẩn lang."
Tiết Kính thở dài: "Ninh Nhi, cậu cũng không phải là không thích Trí Chi.
Chỉ là dòng họ nhà ta nhiều đời làm quan. Trí Chi mặc dù cũng xuất từ
nhà quan lại, nhưng chuyện của hắn con cũng biết, hắn không phải người
trong sạch. Cậu biết con và hắn có tình, nhưng Ninh Nhi, con hãy cẩn
thận suy nghĩ một chút. Nếu như hai người các con thành thân, hắn có thể cho con cái gì? Có lẽ tiền tài hắn có đủ, có thể cho con mức sống giống như một quý phụ nhân. Nhưng biến cố trên đời này, cậu nhìn thấy đã quá
nhiều rồi. Trên đời này không thiếu nhất chính là người bới chuyện, hai
người các con coi như được như ý, nhưng nếu một ngày kia chuyện xưa bại
lộ, không những hắn tự thân khó bảo toàn, cũng sẽ liên lụy con phải gánh chịu. Nếu thật thành như vậy, con bảo cậu làm sao có thể đồng ý? Như
thế chẳng phải đã phụ lòng phụ mẫu của con. . . . . ."
Ông nói thanh âm có chút nghẹn ngào.
Ninh Nhi thấy cậu như thế, cũng không chịu nổi, nước mắt rơi xuống: "Cậu. . . . . . Người đừng như vậy. . . . . ."
Tiết Kính giơ tay áo lau khóe mắt, tiếp tục nói: "Ninh Nhi, cậu không để con và hắn cùng nhau, là vì con, cũng là vì Trí Chi, con có hiểu không?"
Ninh Nhi vội nói: "Cháu hiểu. Cậu, Chẩn lang cũng nghĩ đến điều này, cho nên chàng muốn đi lập chút công lao rồi trở lại. . . . . ."
"Nghĩ
quá đơn giản rồi." Tiết Kính lắc đầu, nói: "Trí Chi ở Kiếm Nam phạm vào
tử tội, hắn coi như lập công lớn trở lại, nhưng một khi tra ra chuyện
cũ, theo quốc pháp luận xử, chẳng những công lao bị thu hồi, hắn không
chết cũng phải chịu lao ngục. Chuyện hôm nay chính là chứng cứ rõ ràng,
hắn còn chưa vào quân doanh, người của Kinh Triệu Phủ đã đi bắt hắn, nếu không phải biểu huynh con trợ giúp, hắn sợ rằng đã bị bắt rồi." Dứt
lời, ông nhìn Ninh Nhi, "Ninh Nhi, Trí Chi lần này coi như chạy trốn
được, nhưng cũng không về được nữa."
Lời này giống như sấm sét, đánh thẳng vào tim Ninh Nhi.
Nàng nhìn Tiết Kính, cổ họng nghẹn ngào đau đớn, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm hai gò má.
***
Tin tức của Thiệu Chẩn cũng không có nữa.
Ninh Nhi cảm giác cuộc sống của mình trở nên xám xịt. Nhớ nhung của nàng đối với Thiệu Chẩn không bớt nhưng mỗi lần nghĩ đến hắn, nàng lại cảm thấy
mất mát không thôi.
Vi thị mỗi ngày nhờ Ni cô giảng kinh, Ninh
Nhi đi theo nàng muốn từ đó tìm chút an ủi, nhưng những kinh văn k
