The Soda Pop
Thục Nữ Dễ Cầu

Thục Nữ Dễ Cầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329331

Bình chọn: 8.5.00/10/933 lượt.

Chẩn không khỏi ôm nàng chặt hơn một chút, xoa xoa tóc nàng: "Sao lại không được gặp, ta còn muốn cưới ngươi, coi như ép cũng phải ép cậu ngươi đồng ý gả ngươi cho ta.”

Ninh Nhi quay đầu lại gặp ánh mắt của hắn nửa đùa nửa thật, hai tai nóng lên.

"Cũng không biết những thương lữ kia khi nào sẽ đưa tin tới.” Nàng nói.

Thiệu Chẩn nói: "Không phải đã nói rồi sao, chúng ta ở lại Trường An hai tháng, nếu vẫn chưa có tin, sẽ đi Tây Vực tìm.’’

Ninh Nhi gật đầu, suy nghĩ một chút, lại hỏi: " Chẩn lang, ngươi đến Tây Vực bao giờ chưa?”

“Chưa, nhưng ta vẫn muốn đi.”

"Ngươi muốn đi làm gì?”

Thiệu Chẩn nói: "Đến xem một chút những nơi phụ thân ta từng qua.”

Ninh Nhi ngẩn ra. Nàng biết phụ thân của hắn là chết trận khi chinh phạt Đột Quyết, trầm mặc chốc lát, nàng nhẹ nhàng cầm tay hắn: "Ta đi cùng với ngươi.”

Thiệu Chẩn sâu sắc nhìn nàng, trong lòng ấm áp, hôn lên má nàng.

***

Tiết Đình ở trong cung trực cả đêm, lúc đi ra, mặt trời đang lên, cung điện nguy nga in lên mặt đất một cái bóng khổng lồ.

Chuông buổi sáng đã vang lên từ lâu, cung nữ, thái giám, quan lại tới làm việc nối liền không dứt.

"Nguyên Quân! Phía sau truyền đến tiếng gọi của Bùi Vinh, Tiết Đình nhìn lại, thấy hắn đuổi theo, cũng là vẻ mỏi mệt. Bùi Vinh mới vào Nam Nha gần đây cùng lúc với Tiết Đình, đêm qua cũng trực trong cung cả đêm.

"Về à?” Bùi Vinh hỏi.

Tiết Đình gật đầu.

"Buổi chiều đi đánh mã cầu nhé? Ta đã hẹn bọn Tề bá, còn thiếu một người.

"Thiếu một người gọi ta cho đủ số?” Tiết Đình lạnh lùng liếc hắn, "Sao không rủ từ đầu?”

Bùi Vinh cười: "Ngươi gần đây không phải rất bận rộn sao. . . . . . Nghe nói ngươi đem tất cả ghi chép Điệp Văn của các phường đều lật qua, hôm qua ta gặp Chủ sự Hộ bộ, hắn nói có một số Lý Chính còn đến hỏi hắn, tưởng ngươi là người Ngự sử phái đi tra án.”

Tiết Đình nghe được ý vị khuyến cáo trong lời này, cười cười nói: "Là vì chút chuyện riêng, cũng đến xem mấy phường.’’

"Chuyện riêng?” Bùi Vinh nói: "Là chuyện của biểu muội ngươi?”

Tiết Đình cười như không cười: "Ngươi mới là người Ngự sử sai tới tra án.”

"Là ta quan tâm ngươi. . . . . .”

Hai người đang nói chuyện, một người quen biết Kim Ngô Vệ đi tới, chào hỏi: "Nguyên Quân, Văn Kính, đi về à?’’

"Về thôi.’’ Tiết Đình mỉm cười.

Bùi Vinh nhìn đến bao lá sen trên tay hắn, ánh mắt sáng lên, "Ngươi mang theo đồ ăn à?’’

Người nọ cười khổ: "Ừ, còn chưa ăn sáng, vốn là muốn đi sớm, ai ngờ bị muộn.’’

Đang khi nói chuyện, hai vị quan Ngự Sử đi qua, hắn vội đem bao lá sen dấu ra phía sau.

Chờ hai vị kia đi xa một chút, Kim Ngô Vệ than thở: "Không kịp ăn rồi, cho hai ngươi.’’

Bùi Vinh cầu còn không được, cười hì hì nhận lấy.

Hàn huyên đôi câu, người nọ liền vội vã đi. Bùi Vinh mở bao lá sen, một hồi mùi thơm xông vào mũi.

"Mật cao’’ Bùi Vinh lầm bầm, cầm lên một khối cho vào trong miệng, ánh mắt sáng lên, "Ưmh, ăn ngon! Nguyên Quân, ăn đi!’’

Tiết Đình cũng có chút đói bụng, nhìn quanh một chút, lấy một khối thả vào trong miệng.

"Mùi vị thật ngon, không biết là mua ở đâu, lần sau. . . . . .’’ Bùi Vinh đang nói chợt phát hiện bước chân Tiết Đình chậm lại, vẻ mặt nghi hoặc.

"Ta còn có việc, ngươi về trước đi.’’ Tiết Đình nói với hắn xong, xoay người liền đuổi theo bóng lưng Kim Ngô Vệ chạy đi.

"Ai, Nguyên Quân. . . . . .’’ Bùi Vinh còn chưa kịp nói gì, Tiết Đình đã như gió đi xa.

***

Mặt trời đã lên cao lơ lửng trong không trung.

Tiết Đình cưỡi ngựa, tránh dòng người chật chội trên đường lớn, chạy về phía Nghĩa phường.

Mệt mỏi đêm qua đã bị khối mật cao kia đánh bay không còn tăm hơi.

". . . . . . Mật cao mua ở Phong Hương Lâu ở Nghĩa phường, mấy ngày nay rất nhiều người mua. Ta hôm qua sang bên đó làm việc Vũ Hầu mua cho ta. . . . . .’’ những lời mới vừa hỏi được vẫn ở bên tai.

Mật cao do cô làm, khi hắn còn nhỏ thích ăn nhất, mùi vị độc nhất vô nhị, nữ nhân có thể làm được, trừ Ninh Nhi, hắn nghĩ không có người khác.

Ninh Nhi. . . . . . Tiết Đình nghĩ tới cô gái ngày đó gặp trên đường, tất cả suy đoán lúc trước đều trở nên hợp lý.

Cuối cùng đã tới Nghĩa phường, mới vào cửa phường, liền thấy được Phong Hương Lâu.

Nơi này Tiết Đình đã tới mấy lần, quen thuộc đi vào, hướng người làm hỏi thăm.

"Nương tử làm mật cao?’’ người làm thấy quan phục trên người hắn, không dám giấu giếm, nói: "Nàng mới tới, vừa về xong.’’

Tiết Đình nhìn ra ngoài, vội hỏi: "Nàng đi đằng nào?’’

Người làm chỉ phương hướng, nói: "Đi về hướng tây, mang khăn che mặt, còn có một hầu gái đi theo. . . . . .’’

Tiết Đình lập tức đuổi theo.

Trên đường, người đến người đi, Tiết Đình chen về phía trước, vừa đi vừa nhìn quanh. Khăn che mặt, hầu gái. . . . . . Một lúc sau, hắn thấy một nữ tử mang khăn che mặt, bên người có một hầu gái nhỏ.

Tiết Đình vội vàng chạy đến, lại thấy đó là một phụ nhân trung niên, thấy hắn xuất hiện trước mặt, phụ nhân cùng hầu gái đều tỏ vẻ sợ hãi. Tiết Đình thẹn thùng, vội nói xin lỗi, tránh đi.

"Nương tử! Nhìn cây quạt này, thật đẹp mắt. . . . . .’’ một âm thanh truyền vào trong tai, Tiết Đình liếc về phía đó, ánh mắt dừng lại.

Trước một quầ