XtGem Forum catalog
Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210760

Bình chọn: 7.00/10/1076 lượt.

nên trộm cái bánh bao kia không, đột nhiên

nghe thấy người ở phia sau kêu:

” bắt tiểu thấu, bắt hắn….”

Ô ô, ta còn chưa có trộm mà, sao lai nói ta như vậy. Lúc quay đầu lại,

nhìn thấy một tiểu khất cái (ăn mày) liều mạng chạy về phía trước, rất

nhiều người ở phía sau rầm rầm đuổi theo hắn. Ý thức được, lúc hắn chạy

tới bên ta, ta ra tay bắt hắn…

Hắn bất an quay đầu lại, nhìn thấy người đến càng ngày càng gần, mắt nhìn thấy cánh tay ta gầy yếu, dùng

sức thoát khỏi, nhưng không thoát ra được! không ngờ khí lực của ta lại

lớn đến thế chứ gì, hắn không hiểu nhìn ta một cái, thấp giọng nói: ” bỏ ta ra! “

Ta nhíu mày, bực mình nói: ” dưới ban ngày ban mặt, dưới mắt của cô nãi nãi ta, ngươi cũng dám đoạt? trả đồ lại cho người ta! “

Những người ở phía sau lúc này đã chạy đến trước mặt bọn ta, lòng đầy căm

phẫn chỉ trích tiểu khất cái trả lại đồ cho vị cô nương kia, mà vị cô

nương mất đồ kia đã được nha hoàn dìu chạy đến đây, tức giân nói:

” trả hà bao (túi nhỏ nhỏ dùng để đựng tiền) lại cho ta! “

Miệng tên tiểu khất cái khẽ động, nhìn vào tay ta đang giữ chặt hắn, ánh mắt lộ ra chút giảo hoạt, hắn sợ hãi nói:

” Tỷ tỷ, không phải tỷ rất thích hà bao này sao? ta trộm cho tỷ rồi, tỷ đừng đánh ta, ta không phải cố ý….”

Hăn cúi đầu xuống, ầng ậc nước mắt, lúc đó ta mới hiểu ra, thì ra hắn thấy

bản thân chạy không được, muốn kéo ta cùng xuống nước…



Ngươi…..tiểu khất cái, ta quen biết ngươi sao? đừng có ngậm máu phun

người! ” ta tức giận bỏ tay hắn ra, hắn lại nhanh chóng đem hà bao nhét

vào trong tay ta, miệng kêu la:

” Tỷ tỷ, Ngũ nhi không dám nữa, đừng không nhận ta mà…” lời còn chưa nói hết, người xung quanh đã bắt đầu nghị luận:

” Thật không ngờ tỷ tỷ hắn lại nhẫn tâm như vậy, chính mình ăn mặc tốt như vậy, đệ đệ lại ăn mặc bẩn thỉu đến thế…”

” Thì đó, nhìn trúng đồ của người khác, bảo đệ đệ đi trộm, đệ đệ bị phát hiện rồi, lại không có dũng khí thừa nhận…”

” Haizz, chuyện đời khó đoán, có loại tỷ tỷ như thế, căn bản chính là quá ích kỷ đi….”

” Đệ đệ đáng thương, đã đến nước này rồi, vẫn một lòng hướng về tỷ tỷ như thế….’

” Vu tiểu thư, không thể bỏ qua, phải bắt nàng ta đưa đến quan phủ…”

Nghe thấy bọn người này nghị luận lung tung, ta liền đau đầu, ngươi nói ta

đang tốt lành lại đi giúp người khác bắt trộm để làm gì? đúng lá ăn no

không có chuyện làm….nhưng ta lại chưa có ăn no a. Bây giờ bụng ta đói

muốn chết.

” Ta không quen biết hắn, hắn đổ oan cho ta! ” mặc kệ

đám người này nghị luận lung tung, ta đem hà bao vứt lên đầu tiểu khất

cái kia, xoay người rời đi….

” Đứng lại! cô nương, trộm đồ xong

liền đi như vậy sao? ” một nam tử xinh đẹp, đưa tay ra chắn đường đi của ta, lạnh lùng hỏi ta.

Ngẩng đầu lên, ta

nhìn thẳng vào mắt hắn, hắn lớn lên rất xinh đẹp, một thân thanh sam nho nhã làm tôn thêm thể hình cân xứng của hắn, bên hông có gắn một cây

tiêu màu đỏ sậm, thân tiêu sáng trong veo, biểu thị sự yêu thích của chủ nhân đối với nó. Cánh tay sau lưng giờ phút này đã đưa ra trước mặt,

trên tay cư nhiên cầm một cây quạt bạch ngọc giá trị xa xỉ. Hô hấp của

hắn nhẹ mà vững vàng, hiển nhiên là biết võ công, nhưng nội công cũng

bình thường, đương nhiên là dưới ta. Thân thủ như vậy, cũng muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân, trong lòng ta khinh thường cười một tiếng.

Quay đầu về giữa, thấy vị cô nương kia nhìn hắn không dời mắt, nét mặt ửng

đỏ thẹn thùng, hiển nhiên cô nương đã bị dáng vẻ phong độ của vị công tử kia mê hoặc rồi. Xem ra khẩu vị của cô nương này cũng thật quá tầm

thường, mà cũng đang trong lúc vô tình, ta nhìn thấy tên tiểu khất cái

đang quỳ dưới đất kia đang lộ ra vẻ mặt hả hê khi thấy người gặp nạn.

Vốn dĩ ta nghĩ vỗ vỗ mông cứ như vậy mà rời đi, không cùng bọn người này chấp nhặt. Bây giờ xem ra, phải lý luận cho ra ngô ra khoai mới được.

(shinku: đoạn này ta chém gió ^^!)

Quay đầu lại, ta hướng cái vị mỹ nam tử tự cho là bất phàm kia, cười hỏi:

” Công tử, vạn sự vạn vật, cũng phải có chứng cứ. Công tử có tận mắt thấy ta trộm hà bao của vị cô nương này sao? “

” Cái này thì không có! nhưng cô nương xúi dục đệ đệ của mình đi trộm đồ, sau khi sự việc bại lộ liền phủ nhận quan hệ thì là chuyện tất cả mọi

người ở đây đều chứng thực ” hắn định thần nhàn nhạt nói.

” Ô,

vậy sao? công tử làm sao chứng minh được hắn là đệ đệ của ta? thấy công

tử khẳng định như vậy, không bằng cùng tiểu nữ đánh cược nhỏ một phen.

Chỉ cược một trăm lượng được rồi. Nêu như ta có thể chứng minh bản thân

không trộm đồ, ta cùng với tên tiểu khất cái kia không có bất kì quan hê gì, thì công tử phải bồi thường cho ta một trăm lượng bạc phí tổn thất

danh dự, nếu như ta không thể chứng minh, tiểu nữ tử nguyện cùng mọi

người đi gặp quan. Không biết công tử có dám cược hay không? “

Hai mắt ta khiêu khích nhìn hắn, ngươi không phải muốn làm anh hùng cứu mỹ

nhân sao? ta sẽ bắt ngươi trả giá cho việc cứu mỹ nhân của ngươi, thuận

tiện moi thêm được chút lộ phí, cái mà Tiểu Tiểu ta hiện giờ thiếu nhất

chính là cái này.

” Công tử, cứ việc đem bọn chúng lên gặp quan

là được rồi, không