không. Bằng không, bản thân
sớm muộn gì cũng bị nàng ta làm cho tức chết!
“Hoàng thượng, là
ta nói chưa rõ ràng hay là năng lực lý giải của ngài có vấn đề? Những
lời ta nói đã rõ ràng đến thế rồi, con nít ba tuổi còn hiểu được…..”
“Ngươi….” Hoàng thượng cực kì phẫn nộ trừng mắt nhìn nàng, to gan thật, cư nhiên
dám hoài nghi năng lực lý giải của mình, lại còn dám ám chỉ mình không
bằng con nít ba tuổi? Đừng nói là những gì con nít ba tuổi biết thì mình cũng biết, cho dù là những gì con nít mười ba tuổi biết thì mình cũng
biết…….
(Shinku: hớ hớ, anh này ngốc nhỉ, đi so sánh mình với con nít, há há)
“Đợi đã, nghe ta nói trước đã, Hoàng thượng, ngài phải bảo trọng long thể,
không nên động môt tí là tức giận. Tức giận tổn hại đến gan, hủy hoại
thân thể người cuối cùng chịu thiệt vẫn là bản thân mình. Còn nữa nha,
ta không phải gọi là ‘Thụy phi’, ta là ‘Tiên phi’, Hoàng thượng phát âm
phải chuẩn một chút. Tuy năng lực lý giải của ta rất mạnh, ngài phát âm
không chuẩn ta vẫn có thể lý giải ra, nhưng người khác thì không giống
vậy đâu, vạn nhất lý giải sai làm chậm trễ chính sự, há chẳng phải sẽ
ảnh hưởng đến danh dự của Hoàng thượng hay sao….”
Bản trường thiên thuyết giáo vừa mới mở đầu, Hoàng thượng cực kì tức giận ngắt lời:
“Đủ rồi, Thụy phi, không ngờ ngươi còn thấu tình đạt lý đến vậy, quan tâm
đến thân thể của trẫm, còn muốn vì trẫm phân ưu. Được, được lắm, hôm nay trẫm đên đây vốn là muốn nói với ngươi một tiếng, ngươi ở đây tám ngày
mười ngày thì có thể hồi cung. Bây giờ xem ra, ngươi vẫn rất thích hợp
với nơi này, vậy thì cứ ở đây thêm mấy ngày nữa đi. Hỷ công công, thông
báo với Ngự thiện phòng, Thụy phi muốn giảm béo, mỗi ngày đưa thức ăn đã qua đêm là được. Mấy thứ khác, ăn mặc đồ dùng cũng không cần phiền
phức, tin rằng nàng có thể tự lo được……”
Tiểu Tiểu nghe xong,
trên mặt lộ ra ý cười khinh thường, còn tưởng là có thủ đoạn đặc biệt
gì, hóa ra cũng chỉ là muốn mình đói chết mà thôi, thất vọng thật đấy,
trình độ thấp như vậy mà cũng dám đem ra bêu xấu? Ta mà không tặng lại
cho ngươi một đại lễ thì cũng quá không phối hợp đi.
Hoàng thượng nói xong, không thấy thần sắc thất vọng hay thống khổ trên mặt nàng,
trong lòng hơi có chút mất mát, nhưng cũng coi như là ác rồi. Ban chết
cho nàng, đích thực rất đơn giản, một chữ là đủ, nhưng để nàng chết như
vậy cũng quá tiện nghi đi. Không bằng, đem nàng ta hành hạ đến sống
không bằng chết, đói chết lạnh chết cũng được!
Tiểu Tiểu nhìn
bóng dáng rời đi của hắn, nghịch ngợm làm mặt quỷ, không nghĩ tới lại
đúng lúc bị Sóc vương quay đầu lại bắt được, Tiểu Tiểu bực mình nói:
“Nhìn cái gì, chưa thấy qua mỹ nữ hả?”
Sóc vương cười cười: “mỹ nữ thì thấy qua rồi, chỉ là chưa thấy qua ai giống nàng. Thụy Tiên, sau này gặp lại!” mang theo tia hứng thú, sao cứ cảm
thấy nàng ta có chút quen mắt, đã gặp qua ở đâu rồi nhỉ?
Đi đến
đại môn, sớm đã có người mang đến áo khoác mới tinh, Hoàng thượng tiện
tay phủ lên, mang theo vẻ mặt tràn đầy tức giận rời khỏi lãnh cung. Mà
Sóc vương vẫn cứ cau mày khó hiểu, không biết đang nghĩ cái gì. Đám
người phía sau, vẻ mặt khóc tang, chờ đợi Hỷ công công trách phạt, ánh
sao trên bầu trời vẫn lấp lánh, không biết bản thân còn có thể thấy nổi
mặt trời ngày mai hay không.
Đêm đã canh ba, ánh trăng nhè nhẹ
xuyên thấu qua cửa sổ, Tiểu Tiểu thoải mái nằm ngủ trên chiếc giường của Hoa Nguyên. Đã tống khứ tên Hoàng thượng thối kia rồi, nàng uể oải trở
lại trong viện của Hoa Nguyên, sớm đã có người chuẩn bị nước nóng. Thoải thoải mái mái tắm rửa, nằm trong chiếc chăn mềm mại ngủ ngon lành,
không biết nàng mơ thấy gì, khóe miệng nàng nhếch lên cho thấy tâm tình
của nàng rất tốt. Người khác không biết, ở một góc khác của hoàng cung,
có người lại cả đêm khó ngủ. Hung hăng trở về cung, Hỷ công công run rẩy giúp Hoàng thượng thay bộ long bào có chút “bất
nhã” trên người. Sợ hãi đụng vào thiết bản, Hỷ công công đáng thương hai tay không ngừng run lẩy bẩy, bất quá còn may, dù sao cũng có kinh
nghiệm phong phú, có run như thế nào cũng giúp Hoàng thượng thay xong.
“Hỷ công công, ngươi nói xem Thụy phi này có phải cố ý hay không?” đi lòng vòng trong phòng mấy vòng, Hoàng thượng hừ nói.
“Hồi Hoàng thượng, lão nô không biết…….” Hoàng thượng hỏi câu này thật khó
trả lời, giống như hai lần té ngã kia của mình vậy, cảm thấy là trùng
hợp, nhưng cũng cảm thấy giống như không phải trùng hợp, trong đó có gì
đó cố ý. Bất quá cũng chỉ là đụng đến nàng ta mới xui xẻo như vậy. vốn
nghĩ chỉ có mình như thế, không ngờ ngay đến Hoàng thượng cũng không
ngoại lệ, vẫn là nên cách xa vị “tiểu tổ tông” kia một chút mới được.
“Chắc chắn là có liên quan đến nàng ta, ngươi xem hôm nay đi, sau này trong
cung trẫm còn có thể gặp ai được nữa. Hỷ công công, tất cả những người
nhìn thấy, đều xử lý cả rồi chứ……” Nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ có vài
trăm người thôi mà? Thứ không thiếu nhất trong Hoàng cung chính là
người, nhìn thấy hình tượng chật vật thế kia của trẫm, khó đảm bảo sau
này bọn họ không nói ra. Trên thế giới n