Duck hunt
Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212685

Bình chọn: 9.00/10/1268 lượt.

n phiền đó chỉ cần ta biết người biết, trời biết đất biết là được rồi, có thể ra ngoài lớn tiếng la hét hay sao? Có thể nói với

mọi người, đường đường Sóc vương lại bị hạ xuân dược, thân thể trần

truồng bị dục hỏa thiêu đốt một lúc, sau đó lại không thể……..

“Vậy sao? Nhưng ta lại có chuyện buồn phiền đấy. Chiểu nay suýt chút nữa thì bị Vu Thủy Tiên kia làm cho tức chết.” Hoàng thượng lại uống một ly,

ngẫm lại bản thân, đường đường là cửu ngũ chí tôn, có bao giờ chịu sự

bực tức này chứ? Không thể tìm người khác để phát tiết, trò chuyện với

đệ đệ của mình, ngồi phát tiết buồn bực hẳn là được rồi.

“Thụy

Tiên (tiên ngủ)? chính là Tiên Quý phi của huynh hả? tên có chút quái,

nhưng nghe nói là đúng tiêu chuẩn của một đại gia khuê tú, nàng sao dám

chọc huynh…..” Sóc vương nhướn nhướn mày, trên thế gian này người có thể chọc giận hoàng huynh không nhiều, xem ra Thụy Tiên kia không phải loại hiền thục như trong lời đồn

“Thụy Tiên? Ha ha, cái này ngược lại nghe hay đấy, sau này ta sẽ gọi nàng như vậy……” nghĩ đến cái tên này sẽ làm cho nàng tức đến nỗi giậm chân, tâm tình của Hoàng thượng bắt đầu

cao hứng lên, gắp một miếng thịt nai, đưa vào trong miệng, bắt đầu nhấm

nháp……

“Hoàng thượng……cứu mạng a…….có ma…”

Cứ như cơn gió, một bóng đen từ bên ngoài bay xộc vào, thái giám ngoài cửa ngay cả ngăn lại cũng không có cơ hội, nhìn thấy dáng vẻ của hắn, mấy người gan bé

liền hôn mê bất tỉnh.

“Bắt thích khách!” không biết ai ở ngoài cửa hô lên một tiếng, một đám thị vệ liền xông vào, gắt gao theo sau bóng đen kia…..

“Phụt…”

Hoàng thượng nghe thấy thanh âm của Hỷ công công trước hết là ngây ra một

lúc, rồi lúc nhìn thấy mặt của hắn, miệng bắt đầu co quắp, vô tình đưa

mắt đến phía sau vải, thức ăn trong miệng rốt cục không cố kị gì đều

phun sạch ra ngoài……

Bất quá, may mà Sóc vương cảnh giác, hắn nhảy sang một bên, ngoại trừ góc tay áo bị dính chút đỉnh, nơi khác vẫn bình yên vô sự.

“Hoàng thượng!” Sóc vương bực mình trừng mắt nhìn Hoàng thượng, mà Hoàng thượng thì càng cười vui vẻ:

“Hỷ công công, ngươi quay người lại, để trẫm xem một cái?”

“Hoàng thượng, lãnh cung kia nháo quỷ rồi……” Hỷ công công kinh sợ nói ra những gì xảy ra buổi tối hôm nay, cái bản mặt máu đất lẫn trộn lẫn kia bởi vì hắn nói chuyện mà chuyển động, nước mắt càng thuận thế mà chảy xuống,

thành hai dòng nước. Hoàng thượng thế mà lại có hứng thú nghe hắn than

khóc trần thuật, Hỷ công công thấy sự chuyên chú của Hoàng thượng, nói

càng thêm đặc sắc, mãi đến khi hắn nói hết, rồi dùng tay áo lau mặt một

cái, bởi vì nước mắt, cả gương mặt của hắn càng thêm đặc sắc………

“Xong rồi?” nghẹn ý cười, Hoàng thượng rất ‘quan tâm’ hỏi.

“Hồi Hoàng thượng, xong rồi!” Hỷ công công rất ‘bình thường’ trả lời.

“Xoay người lại đây!” Hoàng thượng rất tò mò ‘màu cờ tung bay’ ở phía sau

hắn, phía trước đặc sắc như vậy, không biết phía sau lại là quang cảnh

gì?

“Hoàng thượng, không được đâu. Đưa lưng về phía Hoàng thượng, chính là bất kính…..” Hỷ công công vội vàng cự tuyệt, nhưng Hoàng

thượng lại trầm mặt xuống, tức giận nói:

“Xoay người!”

Hoàng thượng tức giận à? Cảm giác được sự bực mình của Hoàng thượng, Hỷ công

công cẩn cẩn dực dực chậm rãi xoay người lại, hai tiếng cười to mãnh

liệt bộc phát ra ——

“Hỷ công công, ngươi mặc tiết khố hình quả trứng à?” Hoàng thượng ôm bụng hỏi.

“Không đúng, là hình tam giác lớn!” Sóc vương khẳng định nói.

“Ta nói hình quả trứng thì chính là hình quả trứng!” Hoàng thượng bá đạo nói.

“Vậy chưa chắc, nếu không thì đi qua xem xem, lột ra không phải biết rồi sao…..”

“Vậy chưa chắc, nếu không thì đi qua xem xem, lột ra không phải biết rồi sao…..”

Sóc vương nói xong, thuận thế đi lên phía trước vài bước, lúc đầu Hỷ công

công nghe đến hồ đồ đột nhiên hiểu ra, hai tay hướng cái mông của mình

sờ thử——

Mẹ của ta ơi, từ lúc nào, trên mông lại rách một lỗ to như vậy? chẳng lẽ lúc nãy té ngã bị ma…….

Nghĩ đến lúc nãy trên mông có cảm giác mát mát, Hỷ công công vội xoay người lại, hoảng sợ nói với Hoàng thượng:

“Hoàng thượng, đây là do quỷ nháo ở lãnh cung làm đó, tay của quỷ sờ lên, rất

mát rất lạnh, lúc nô nài muốn chạy về, còn nhìn thấy lửa ma nữa……”

Sóc vương thấy Hỷ công công xoay người rồi, vẫn còn muốn ra phía sau nghiên cứu xem xem ai nói đúng, Hoàng thượng cười nói:

“Được rồi, Sóc, đừng nghịch Hỷ công công nữa. Hỷ công công, ngươi nhanh chóng thu thập một chút, trẫm cùng ngươi qua đó xem xem rốt cuộc là ma quỷ gì đang tác quái!”

“Ack…..” Hỷ công công chấn kinh nhìn về phía Hoàng thượng, nhất thời quên luôn mình phải nói gì.

“Sao? Ngươi có ý kiến hả?” Hoàng thượng nhướn nhướn mày, nhìn cái bản mặt ‘te tua’ có chút ngây ngốc kia. Sau này còn phải để Hỷ công công ghi nhớ

bản mặt ngày hôm nay, nêu như tâm tình mình không tốt, vẽ mấy cái này

lên, tùy tiện ở trước mặt nói vài câu, đảm bảo sẽ cười đến đau cả bụng.

“Lão nô không dám, chỉ là bên kia nháo quỷ, lão nô sợ ma quỷ sẽ gây bất lợi

cho Hoàng thượng, Hoàng thượng vẫn là đừng nên qua đó……” Hỷ công công

cúi thấp đầu, không dám nhìn Hoàng thượng