o, tại giây phút ôm lấy nàng kia, sớm đã tan thành mây khói.
“Ta không phải…”
Lời tiếp theo, nàng không còn cơ hội nói ra khỏi miệng nữa. Không biết khi
nào, cửa đã sớm đóng lại, mà Tiểu Tiểu cũng đã nằm trên giường, cái
miệng muốn mở ra kia, sớm đã bị Lân vương ngậm lấy, nhấm nháp sự ngọt
ngào đã lâu không nhận được kia. Ta không phải Tiểu Tiểu, ngài từ đâu mà nhìn ra ta là Tiểu Tiểu chứ?
Trong sự mê mang, Tiểu Tiểu vẫn luôn không hiểu, dịch dung như vậy, tại sao hắn lại nhận ra được nàng chứ?
Chỉ là, câu này nàng không còn cơ hội để hỏi ra nữa, bỏi vì, hắn không cho
phép nàng nói ra, hắn chinh là muốn làm cho nàng thần hồn điên đảo.
Thời gian hơn một tháng xác thực là không dài, nhưng vì nhớ nhung nàng, vì
bận tâm về nàng, mỗi ngày trôi qua của hắn đều dài như một năm. Mà nàng, lại không tim không phổi mà trải qua tháng ngày tiêu dao của nàng. Tuy
nàng không nói nàng đã sống thế nào, nhưng nhìn khuôn mặt hồng nhuận kia của nàng, cùng với thần sắc hoạt bát đó, trong lòng Lân vương cũng đã
hiểu được.
Tay nhanh chóng thăm dò, quần áo trong lúc bất tri bất giác đã vứt xuống đất, phân biệt không nổi là của nàng hay của hắn,
lung tung, hỗn loạn…
“Không…đừng…”
Tiểu Tiểu gian nan cự
tuyệt, bởi vì là hắn, nàng không nhẫn tâm tổn thương hắn, nhưng cũng
không thể không rõ không ràng mà tiếp tục thân mật với hắn như vậy được.
“Suỵt…Tiểu Tiểu, nàng không muốn ta sao? Ta đã muốn nàng chết đi được, thả lỏng
một chút, ta yêu nàng, sẽ không tổn thương nàng…”
Nhẹ giọng nỉ non bên tai nàng, Lân vương nhìn nàng thật sâu, nhìn màu hồng trên khuôn mặt nàng, nhìn gương mặt vẫn xa lạ kia.
“Nhưng, ta không phải…”
Tiểu Tiểu thử thuyết phục hắn, nàng còn phải hồi cung, nếu ngộ nhỡ bị người
ta nhìn thấy thân thể nàng, thế chẳng phải sẽ khuấy lên cuồng phong sóng lớn hay sao?
“Nàng phải, Tiểu Tiểu, đừng gạt ta nữa. Mặt nàng
thay đổi, giọng nói thay đổi, nhưng thân hình của nàng không thay đổi,
mùi vị trên người nàng không thay đổi…”
Nhìn cô gái nhỏ đang bất
an kia, Lân vương cười hạnh phúc, thì ra, nàng thật sự không yên tâm về
mình, thì ra, nàng thật sự đã đến…
“Nhưng mà…” Tiểu Tiểu ảo não
cảm thấy có chút không đúng, nhưng giờ đây trong đầu nàng rất mơ hồ,
chẳng lẽ Lân vương cũng hạ độc mình luôn rồi sao?
“Đầu óc ta rất rối bời, Lân, chàng hạ độc ta rồi sao?”
”Là nàng hạ độc ta, Tiểu Tiểu…”
Đêm dài liên miên, ánh sao lấp lánh rọi sáng vạn vật, mặt đất bên ngoài
viện hơi hơi phát lạnh, mấy tên thuộc hạ hôn mê tán loạn bên đó, lại
nghe không được sự ngọt ngào trong phòng.
Thật mệt thật
khổ, nhìn Lân vương ngủ say sưa, Tiểu Tiểu cố gắng mở mắt ra, tay nhẹ
nhàng vuốt ve trên mặt hắn, tay của hắn vô ý thức bắt lấy nàng, dọa cho
Tiểu Tiểu không dám nhúc nhích. Qua hồi lâu, thấy hắn không có động tác
tiếp theo, Tiểu Tiểu mới xác nhận hắn thật sự đã ngủ rồi. Trời đã hơi
hơi sáng, phải về rồi, muộn thêm nữa, hồi cung sẽ càng khó.
Lặng
lẽ đứng dậy, toàn thân trên dưới một điểm lành lặn cũng không có, hắn
không phải đã lâu không tìm tới nữ nhân rồi đấy chứ? Chẳng biết săn sóc
mình tẹo nào, vẫn bá đạo như vậy.
Ngồi một lát, trên người dễ
chịu được chút ít. Tiểu Tiểu tìm y phục của mình mặc vào, chạy đến trong viện, nhìn đám người nằm cả đêm kia, nàng vứt xuống một cái bình nhỏ, ở bên chỗ bờ hoa sen lấy ra số máu tối qua mới đi mượn được, quay đầu
nhìn trong phòng một cái, lưu luyến không nỡ rời mà cất bước bỏ đi.
Đợi hắn tỉnh dậy, chắc chắn sẽ hận mình! Nhưng bây giờ nàng cần phải đi,
nàng còn có chuyện cần làm. Nhưng mà, lần xuất hiện này của mình, hắn
nhất định sẽ không còn sa sút như thế nữa, rất mau, hắn sẽ trở lại là
Lân vương gia anh tuấn khoáng đạt như lúc đầu.
Trong tẩm thất, hình nộm giả mà Tiểu Tiểu làm vẫn còn, sau khi đem máu cất kĩ,
Tiểu Tiểu vén màn giường, nhưng lại nhìn thấy Hoa Nguyên đang nằm ngủ
trên giường. Suy nghĩ một chặp, nàng liền biết nguyên nhân trong đó
ngay, nàng ta sợ có người tới xem xét! Hoa Nguyên, cô thật sự chỉ là lợi dụng ta thôi sao? Hành động nhỏ nhoi này của Hoa Nguyên, khiến cho tim
Tiểu Tiểu, bỗng thấy ấm áp không ít.
Nhẹ nhàng bò đến bên trong
giường, Tiểu Tiểu cẩn thận nằm ngay ngắn, nhắm mắt đi vào giấc ngủ. Tối
qua thật sự rất mệt, chắc phải ngủ cả nửa ngày luôn quá.
Thời tiết hôm nay vẫn rất tốt, ngưởi của Lâm Tiên cung đều biết, chủ tử có
thói quen dậy trễ, nhưng thường đều thức dậy trước giữa trưa. Hôm nay,
chủ tử phá lệ, đã qua buổi trưa rồi mà vẫn còn chưa tỉnh dậy.
“Nê Nhi, quan hệ của cô và chủ tử là tốt nhất, đã đến giờ này rồi, hay là
cô đi gọi chủ tử dậy đi?” Từ ma ma bất an ở ngoài phòng lượn hai vòng,
chủ tử dậy trễ, nếu truyền ra ngoài, thì thật không hay ho.
“Từ
ma ma, bà cũng biết đấy, chủ tử ngủ không đủ giấc mà gọi nàng ấy dậy thì sẽ bị mắng đó…” Hoa Nguyên cúi đầu, trừ nương nương ra, người trong
cung đều thay đổi cách xưng hô với nàng. Chỉ có nương nương, dù nàng nói thế nào, nàng ấy cũng không chịu sửa miệng.
“Nhưng…ngộ nhỡ
truyền ra ngoài, sẽ ảnh hương không tốt đến danh tiếng của nương nương.” Từ ma ma kh
