gười của ta, thì sẽ phải trả giá đắt!” Nghĩ đến Điểm Điểm, nét cười trên mặt Tiểu Tiểu đã
không thấy đâu, mặt lạnh như nước đá.
“Người của cô? Ai thế,
không phải người tình của cô đấy chứ?” Một tên tiểu công công, không
biết trời cao đất dày nhìn Tiểu Tiểu, mồm miệng cười không sạch sẽ.
“Ngươi nói xem?” Lại hai cây ngân châm, rất nhanh cắm lên người tên công công
vừa nói chuyện kia, hắn rốt ruột muốn mở miệng cầu xin, nhưng một câu
cũng không thốt ra được.
“Mồm miệng không sạch sẽ, còn giữ lại nó làm gì? Miệng là dùng để nói chuyện, không phải dùng để đánh rắm. Miệng của ngươi nếu đã không biết nói, sau này, ngươi không cần phải nói
chuyện nữa…” Phục hồi lại vẻ cười nhạt ban nãy, Tiểu Tiểu nhìn ánh mắt
bốc hỏa kia của công công, trong lòng càng hả hê.
“Nữ hiệp, rốt
cuộc bọn ta đã có chỗ nào đắc tội với cô? Có thể nói rõ ra không?” Nhìn
tên thủ hạ nói không nên lời kia, cuối cùng Vu công công cũng cảm giác
được sự lợi hại của nữ nhân này, nàng ta thật sự đến kiếm chuyện.
“Đắc tội ta như thế nào mà ông cũng không biết, ta thấy ông cũng uổng công
lăn lộn trong cung nhiều năm rồi đấy. Đám trẻ mới tiến cung đâu?” Tiểu
Tiểu cầm một chiếc đũa lên, võ vẽ trong tay, không ngẩng đầu nghe bọn
chúng trả lời.
Trong đầu Vu công công đột nhiên nhớ đến đứa trẻ
mới bắt không lâu trước, chẳng lẽ đây là mẹ của đứa trẻ kia? Thế thì
thật rắc rối, nhưng còn may, bọn họ cũng không ngược đãi đứa trẻ kia,
chắc nàng ta cũng không tức giận quá đâu.
“Nữ hiệp là mẫu thân
của Tiểu Bảo? Tiểu nhân sẽ dẫn nữ hiệp đi…” Biết chuyện gì xảy ra là tốt rồi, Vu công công cười lấy lòng, tuy nhiên, vì nguyên nhân đau trên
người, ông ta cười còn khó coi hơn khóc.
Tiểu Tiểu quay đầu lại,
hung hăng nói: “Đừng cười nữa, cười còn khó coi hơn khóc, ảnh hưởng đến
tâm tình của bà đây. Nhưng ông cũng khá thông minh đấy, biết xảy ra
chuyện gì là đươc. Nói lại thêm lần nữa, nó không tên là Tiểu Bảo, ta
cũng không phải mẫu thân của Tiểu Bảo như ông nói. Đứa trẻ tiến cung ở
đâu? Nói mau!”
Vốn là chiếc đũa bình thường, sao vào tay nàng ta
lại trở nên khủng bố như vậy? Kề trên cổ ông, khiến toàn thân ông phát
run, chỉ biết run lập cập…
“Ở bên ngoài…trong căn phòng nhỏ…” Đứa trẻ kia không phải, chẳng lẽ con của nàng ta là đứa khác? Sợ hãi nhìn
chiếc đũa kia, ông tin tưởng vào lực sát thương của chiếc đũa này. Tiểu
Tiểu cười cười, chiếc đũa đưa một vòng trước mắt họ, mấy người bọn họ
đều đứng đó như môn thần, trơ mắt nhìn Tiểu Tiểu ra ngoài.
Cầm
chiếc chìa khóa không biết mò ở đâu ra, nhẹ nhàng mấy cái thì có thể mở
hết tất cả các cửa, gọi mấy đứa trẻ bảy tám tuổi trong đó ra, Tiểu Tiểu
đếm sơ qua, tổng cộng có hơn hai mươi đứa.
Làm bậy, làm bậy mà! Đứa trẻ nhỏ như vậy, sao bọn chúng lại nhẫn tâm tịnh thân bọn nhỏ như vậy chứ?
Tiểu Tiểu thở dài một tiếng, dịu dàng nhìn mấy đứa trẻ đang sợ sệt kia, hỏi:
“Trong các đệ ai muốn rời khỏi nơi này? Tỷ tỷ đưa các đệ xuất cung, nhưng sau khi ra ngoài phải dựa vảo bản thân nha…”
Xuất cung, bọn nhỏ cũng không thể về nhà được nữa, có lẽ, chỉ có thể làm ăn mày thôi.
Tất cả những đứa trẻ, đều không thể tin được nhìn nàng, thật sự có thể xuất cung sao? Thái giám, ban đầu bọn họ cũng không biết là làm cái gì,
nhưng sau khi vào cung thì đã biết, làm thái giám rồi, cả đời sẽ sống
cuộc sống bất nam bất nữ, bọn họ không muốn như vậy. Có thể xuất cung,
ra ngoài kiếm cơm cũng còn tốt hơn làm thái giám.
“Đệ muốn!”
“Đệ muốn!”
Một sát na (2) trầm mặc trôi qua, cơ hồ như tất cả các đứa trẻ đều đứng
dậy, tranh nhau nói ý nguyện của mình, bọn họ đều muốn xuất cung, đều
muốn rời khỏi nơi này.
“Dừng!” Tiểu Tiểu kêu lên, mấy đứa trẻ đều dừng lại, tò mò nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu nghiêm túc nói:
“Các đệ có nghĩ đến hậu quả của việc xuất cung không? Có thể sẽ thiếu ăn
thiếu mặc, thậm chí sẽ đói bụng cả ngày, lang thang xin ăn đầu đường xó
chợ…”
Tuy nhiên, Tiểu Tiểu cũng chưa đi xin ăn qua, nhưng nàng
biết ngày tháng như thế, thật sự không phải dễ sống, nhìn mấy tên ăn mày trên phố, ngày tháng của họ thật sự rất khó khăn.
“Tỷ tỷ, mang bọn đệ xuất cung đi, bọn đệ không sợ!” Nhìn nhau một cái, rất nhanh liền chung ý kiến, không sợ, ra ngoài là dược!
“Được thôi, đi theo tỷ!”
Một tay dắt lấy một đứa trẻ, mấy đứa khác đều theo phía sau, một nhóm
người, cứ nghênh ngang như vậy mà ra khỏi phòng tịnh thân, để lại trong
đó vài công công, mắt to mắt nhỏ mà nhìn.
Muốn nói chuyện, nhưng
không thốt lên được câu nào, mấy đứa trẻ đó là thái giám được chọn năm
nay, ngày mai sẽ tịnh thân. Để mất, chính là đại tội chém đầu đấy. Trơ
mắt nhìn đám trẻ bị dẫn đi, mấy người đều tuyệt vọng nhìn trong viện
trống trơn.
Phòng tịnh thân, vì tác dụng đặc thù , bình thường
đều được an bài ở nơi hẻo lánh, thông thường cách tường cung không xa.
Tường cung rất cao, một người thành niên bình thường cũng không trèo qua được, đám trẻ này càng không thể. Cũng vì vậy, tuy phòng tịnh thân cách tường cung rất gần, nhưng trước nay chưa hề xảy ra chuyện trẻ con bỏ
trốn. Nhưng đây chỉ là lúc đầu, trong cung có sự gia