Thưa Thầy… Em Yêu Anh!

Thưa Thầy… Em Yêu Anh!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323941

Bình chọn: 8.5.00/10/394 lượt.

hưng em cũng nên xét lại xem có nên tin được không? Thế này nhé, thứ nhất về phần Trâm bạn em, rõ ràng cô ấy đã nói dối vì Sinh có làm gì cô ấy nên tâm trạng cô ấy mới chuyển biến như thế. Cô ấy trớ chuyện khác là vì không muốn em bị tổn thương. Nếu Sinh có thật sự như vậy.Hình tượng Sinh trong em đẹp như thế mà. Với lại cô ấy không biết có nên nói hay không vì nhỡ em không tin cô ấy thì sao? Và tui cũng không loại trừ trường hợp cô ấy thích Sinh, muốn nhảy vào. Nhưng nghĩ lại không muốn làm thế nữa vì em rất tốt.

Trường hợp thứ hai, thằng nhóc Andrew. Có lẽ hắn bịa chuyện nói một thành mười do hắn ghét Sinh. Từ một chuyện nhỏ mà xé ra to.Cũng có thể là hắn bắt đầu thương em rồi nên tìm mọi cách tách em ra khỏi Sinh.Nên nhân cơ hội này xuống tay luôn.Haiz…một công đôi việc mà. Mọi chuyện đều là giả thiết cả. Ở trường hợp này theo tui thì em nên khéo léo hỏi chuyện người có đầu mối quan trọng là Trâm thì hơn. Còn không thì em đi hỏi Sinh đi.”- Sau khi bung một tràng phân tích giải thích thì thầy Lâm lại phang một câu tôi thấy huề trớt.

Hỏi Trâm thì được chứ hỏi Sinh thì chắc lại bị giận cả tháng. Tôi cười méo xệch: “ Nói như thầy cũng như không. Sao em hỏi Sinh được. Ai đời đi “bắt trộm” mà lại hỏi tên trộm “có phải anh ăn trộm không” bao giờ?”

Thầy Lâm nhìn tôi cười hề hề: “ Thì tui nói thế thôi.Chứ có cho vàng em cũng chả dám hỏi. Mà nghĩ kĩ Sinh thích Trâm cũng đâu có gì lạ. Nhìn em, nguyên hột mít made in Việt Nam, ngó bắt chán. Còn Trâm thấy không,mặt mũi xinh xẻo, vai tròn lẳn tóc buông dài.Dễ thương gần chết luôn.Gặp tui, tui cũng thích”.

Vừa nói thầy vừa cười phá lên, tôi cau mày dậm chân: “ Em buồn tâm sự thầy nghe mà bị thầy sốc óc.Dẹp! Mốt em không nói nữa đâu”. Thầy Lâm gập người, đấm ghế cười rũ rượi. Thầy càng cười mặt tôi càng chằm dằm. Thầy vuốt ngực,ngồi dậy sau trận cười điên đảo, thầy nghiêm mặt lại: “ Thôi không giỡn nữa.Xin lỗi, thấy em ghen đến mức ngố thế, tui chịu không được. Quá mắc cười”. Rồi thầy hắng giọng: “ E hèm….thế này nhé…Tui đã nói rồi đấy. Em phải thật khéo léo nói chuyện với Trâm để Trâm nói ra xem sự thật như thế nào.Tụi em là bạn thân với nhau chắc chuyện này không khó đâu.Thôi, giờ về…”. Thầy đưa tay ngó cái đồng hồ trên tay rồi thúc giục tôi.

Trên đường về nhà, tôi suy nghĩ làm cách nào để hỏi Trâm mà không khó xử cho nó.Tất cả chỉ tại tên Andrew đó mà ra cả. Đầu dây mối nhợ là do hắn.Hắn không xì ra cái vụ này thì tôi đâu khó nghĩ như bây giờ. Tên đầu trọc chết dẫm….

Đã mấy ngày, tôi cứ thắc mắc về chuyện đó đến phát điên.Hỏi mãi mà Trâm cứ cười và trớ sang chuyện khác. Rồi từ đó Trâm tránh mặt mỗi khi nghe tôi rủ đi chơi. Không có Sinh thì nó đi riêng với tôi, còn ngày nào có Sinh nó đều cáo bận.Dần dần tôi và nó gặp mặt nhau rất ít….còn Andrew thì từ khi cãi nhau đến giờ, hắn thấy mặt tôi là lại cút thẳng….Riết rồi một nhóm 4 người chỉ còn lại mỗi tôi ở bên Sinh. Tôi cũng thấy vui vì không bị phá đám nhưng cũng buồn vì không còn Andrew và Trâm để cùng vui đùa.

Một hôm khi đang ngồi ăn kem với tôi trên hành lang lớp học, Sinh nhận ra rằng đã khá lâu rồi anh không thấy bóng dáng Trâm. Anh liền quay qua hỏi tôi: “ Mấy nay sao không thấy Trâm nhỉ?Bộ mấy nay thi cử bận lắm sao cứ tít mặt mãi.Còn cái ipod định lấy luôn của tôi chắc. Đem trả tôi đi chứ?”. Nghe anh nhắc về sự vắng mặt Trâm như là một lời trách yêu thì lòng tôi cồn cào.Nghe sao mà trìu mến thế. Nhưng với ai thì Sinh chả trìu mến như thế. Nhưng bao nghi ngờ của tôi về cái chuyện kia lại trỗi dậy. Tôi nuốt miếng kem lạnh ngắt và cố lấy bình tĩnh lên tiếng: “ Bạn ấy giận thầy đó.”. Sinh ngừng múc miếng kem trong hủ, ngập ngừng nhìn tôi: “ Thế sao…?”. Nhìn thái độ ngập ngừng của Sinh cũng làm tim tôi đập rộn. Đừng nói là chuyện đó có thật nhé…làm ơn đừng…Tay tôi lạnh ngắt, dây thần kinh căng ra như đàn…: “ Thầy…em hỏi thật thầy điều này nhé…Xin thầy trả lời thật lòng cho em…”.

Sinh nhìn thấy tôi run rẩy cũng hơi ngạc nhiên song cũng bảo: “ Có chuyện gì thế?Làm gì mà em run như cầy sấy vậy? Cứ hỏi đi….”. Tôi bặm môi nuốt muỗng kem cuối cùng xuống cổ họng và hỏi: “ Thầy có….hôn…Trâm hay không”

Sinh lại ngừng múc kem, thoáng bối rối nhưng rồi trấn tĩnh đạp lại lời tôi: “ Có…”. Vừa nghe lời đáp của anh, cổ họng tôi nghẹn thắt. Mắt tôi mở to nhìn anh trong dăm phút rồi tôi cụp mi nhìn ra lan can mỉm cười nhạt một cách cay đắng: “Vậy à….Andrew ấy đã không nói dối”. Trong khi đó Sinh vẫn ung dung đưa từng muỗng kem lên miệng một cách phớt tỉnh: “ Thế à?…Lại là Andrew sao?Sao Andrew không nói rõ với em là tôi hôn vào chiếc kẹp chuồn chuồn trên tóc Trâm?Sao hắn thích làm scandals thế?Tôi hôn nó trước khi tôi cài lại nó lên tóc Trâm…Chiếc kẹp đó không phải của em à …”

Tôi cúi mặt xấu hổ: “Đúng thế thưa thầy.Chiếc kẹp đó đúng của em.Em chỉ là…” . Sinh cười mím chi cầm chiếc cốc kem đã cạn ném vào thùng rác từ một khoảng cách rất xa tiếp lời tôi: “…Ghen tuông vớ vẩn. Tính ra trước sau gì em cũng là người “lời” nhất còn gì?”. Sao? Cái gì? Lời cái gì chứ? Ăn nói chi mà linh tinh vậy? Tôi trố mắt ra nhìn Sinh: “ “Th


Old school Easter eggs.