e.
Tại phòng giáo vụ, tôi vừa đứng rót nước vừa nhớ lại cái lườm của Sinh khi nãy, tự nhiên tôi cười khúc khích. Làm mấy thầy cô giáo ngồi gần đó (kể cả Andrew) đều tròn mắt nhìn tôi xong rồi họ tự nhìn nhau. Chắc họ đang nghĩ tôi bị điên. Tôi nén cười, cắn môi lại, rót cho đầy ly nước rồi phóng đi mất.
Trong khi Sinh uống cạn ly, thì tooi chìa tay mè nheo:
- Thầy…. đồ hậu tạ đâu?
Sinh để ly nước xuống và nhìn tôi gỡ mắt kiếng ra lục cặp rồi rôi quay qua tôi:
- Không có đồ gì đáng giá ở đây. Thôi để kì sau đi.
Tôi xụ mặt:
- Thầy hứa lèo… mốt đừng sai em xuống dưới lấy nước nữa.
Anh gãi đầu nhăn nhó:
- Thiệt là giờ không có cái gì đẹp hết. Kì sau nhé.
Tôi phụng phịu:
- Không. Đưa bây giờ… còn không thì… – Tôi dặm chân rồi suy nghĩ. Tôi chỉ vào môi mình mỉm cười:
- …. Không thì…. một nụ hôn thầy nhé. Không đáng giá nhưng được thầy ạ….
Sinh trợn mắt nhìn tôi trân trối một lúc, anh liền gật gù đứng lên:
- Được thôi. Cái đó chấp nhận được.
Tôi trợn mắt lùi lại:
- Ê! Thầy lầm thật hả. Cái đó em giỡn thôi mà. Thầy làm em sợ đó.
Vẫn cái vẻ tỉnh bơ anh tiến về phía tôi:
- Người lớn không nói chơi. Cái này thể theo lời yêu cầu mà. Với lại, em cũng thích tôi mà, đúng không? – Vừa nói anh tiến gần tôi hơn nữa. Tôi lùi sát tường nín thở, hoảng hốt xua tay loạn xạ về phía Sinh:
- Em giỡn thôi mà. Đừng làm thật chứ. Cứu tôi với….
Anh chụp lấy tay tôi, đưa mặt sát gần lại còn tôi thì quay qua chỗ khác nhằm né tránh khuôn mặt anh với đôi mắt nhắm tịt, nín thở, toát mồ hôi lạnh.
Bất thần Sinh đưa tay lên nhéo mũi tôi vặn vẹo gằn giọng:
- Tôi bảo kì sau là kì sau. Dám đòi quà trắng trợn vậy hả? Dám giỡn với tôi hả? Hôn gì mà hôn. Con nít con nôi. Chừa chưa? Chừa chưa?
Lúc đó, tôi chỉ biết kêu oai oái. Chợt, Andrew bước vào, hắn há hốc miệng chữ A, mắt chữ O trước tình huống này. Sinh thoáng đỏ mặt , bỏ tay xuống rồi bỏ tôi ra, đi lên bàn thu dọn cặp sách. Trước khi đi xuống, sinh quay qua bảo tôi.
- Tắt đèn, tắt quạt dùm. Thank you.
Lúc đó Andrew nhìn tôi dò hỏi.
- Cô hình như thích ổng nhiều nhỉ?
Tôi quay qua mỉm cười với hắn:
- Không, tôi không có thích ông ấy… – Hắn ôm ngực thở phào thì tôi tiếp:
- …. I’m in love with him.
Ngay lập tức Andrew quát um lên làm tôi giật mình:
- Tôi cấm cô. Đừng tới gần ổng lần nữa. Và cô nên nhìn lại mình đi, xấu xí và thấp hèn. Cô không biết thân phận hả? Tránh xa , ổng ra.
Sau khi phun một tràng, hắn trừng mắt nhìn tôi rồi bỏ đi. Tim tôi bấy giờ hãy còn đập thình thịch, tôi dựa vào tường thở dốc, tôi sợ và giận run người. Hắn nói tôi xấu xí thì có thể được nhưng thấp hèn là một sự xúc phạm ghê gớm. Sao hắn có thể xúc phạm người khác ghê gớm thế cơ chứ? Mà tôi vẫn không hiểu, tôi đã làm gì hắn phải nổi điên lên như vậy?
Những ngày sau tôi cố tình tránh mặt Andrew, bảo đảm là không làm gì cho hắn nổi điên bất tử như hôm trước. Nhưng hễ mỗi lần tôi tìm cách đến gần Sinh, hắn lại lăng xăng kiếm chuyện này chuyện nọ để hòng tách a ra khỏi tầm mắt của tôi.
Cứ thế những lần nói chuyện giữa anh và tôi ít dần. Tôi càm thấy như một phần trong mh bị tước đi, tôi không chịu nổi điều đó. Tô nhớ a mặc dù tôi luôn thấy a trong tầm mắt nhưng không thể nào đến gần a được. Tôi bèn tìm mọi cơ hội để được gần anh như hồi nào, chính vì thế tôi phải căng óc ra canh chwg để không đụng Andrew để được nói chuyện với Sinh.
Nhưng hầu như không có cơ hội, ngày nào Andrew cũng đến trường cả và hắn k cho tôi một cơ hội nào để gặp anh dầu là môt chút. Sinh dường như cũng nhận thấy là dạo này tôi k trêu chọc a nữa, ngay cả một cái cười dành cho a cũng không được trọn vẹn trên môi….
Hôm nay là ngày thứ bảy nhàm chàn vì Andrew cũng có đi dạy và hắn lúc nào cũng kè kè bên Sinh. Hắn buôn toàn ch. vớ vẩn, không có một chủ đề gì nhất định. Điều đó làm tôi khó chịu, thật sự khó chịu. Tôi sẽ nói chuyện với hắn một lần cho ra nhẽ. Hắn k có quyền gì cấm tôi thích Sinh cả….
Nghĩ là làm, sau giờ học tôi đi tìm hắn và thấy hắn đang ngồi đọc sách dười tàn cây. Tôi bước đến và ngồi phịch xuống kế bên hắn. Tôi nói:
- I like Sinh. (Toi thích Sinh).
Andrew vẫn thản nhiên lật sách và nốc Coke:
- Tôi biết.
Tôi quay qua lườm hằn sang hắn:
- Thế tôi phải làm gì để được nói chuyện với ổng?
Andrew ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng đôi mắt xanh của hắn rồi tiếp tục đưa Coke lên miệng:
- ĐỪng có mơ. Tôi không thích cô vì cô không đẹp. Cô đừng bao giờ hỏi tôi về chuyện này nữa.
Cũng lại chuyện đep hay không đẹp. Cái tên vớ vẩn, yêu một người cần nhiều lý do chứ k phả đẹp xấu. Nhưng tôi thừa nhận là tôi thích Sinh lần đầu tiên vì a đẹp trai và giống cậu tôi, sau đó tôi càng chắc chắn cảm xúc của mình hơn vì tính anh cũng rất hay mà. Sinh chẳng bao giờ nói nhiều nhưng những hành động của a luôn khiến người ta rung rinh.
- Tôi không phủ nhận là tôi thich ổng vì ổng đẹp trai. Lúc đó chỉ là cái nhìn đầu tiên thôi.
Sau này tôi biết rõ hơn về ổng. Nếu bây giờ ổng có xấu đi thì tôi vẫn yêu vì trước sau xấu đẹp gì tôi biết ổng vẫn là ổng. Cuối cùng là a đâu có phải là ba của ổng đâu mà anh dám tự tiện quyết định chuy
