Thưa Thầy… Em Yêu Anh!

Thưa Thầy… Em Yêu Anh!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325264

Bình chọn: 10.00/10/526 lượt.

yên. Nhà tôi, tôi k ở thì đi đâu?

Nhà Sinh ở đây sao, ôi lạy chúa. Tôi k ngờ cái số tôi nó lại k đến nỗi “con rệp lắm”… phen này thì…. Nhìn bộ mặt hớn hở của tôi mà Sinh lại nghiêng đầu nghi ngờ, a bảo:

- Nhìn cái bộ dáng hớn hở của em, tôi thấy lại sắp sửa có một chữ “ám dài hạn” giăng ra?

‘Ám dài hạn” à? Tất nhiên là thế. Sao mà Sinh hay vậy. Tôi sẽ làm vậy đó. Tôi nhìn anh cười hớn hở:

- Có đâu ạ. E vui vì em gặp thầy đó mà. Giờ thì e biết sao thầy pro tới vậy. Sống ở đây mà k pro mới lạ.

Nhưng tôi chợt nhớ tới cái bill tính tiền, lập tức liền khiếu nại anh:

- Thầy quá đáng nhé. Có khăn lạnh mà tính tiền cũng cắt cổ nữa. Khăn lạnh mắc lắm cũng ngàn rưỡi thôi, sao thầy tính tròn 2 ngan luôn thế? =.=

A nhìn tôi đẩy gọng kính nheo mắt:

- Tính 4 ngàn còn rẻ đó! Nội cái tội nhiều chuyện của em thôi đã hơn 4 ngàn rôi. Bồi tôi mướn để làm việc chứ k phải để nói chuyện phiếm nhé.

Rồi a quay qua Andrew sẵng giọng:

Xem tiếp Phần 29

Sinh nhật, toi không phải đi học buổi chiều, cho nên việc “quậy hết ga” vào ngày nào là cơ hội ngàn năm có một. Tôi quyết định một chuyện đáng điên rồ: Xuống khu phố Tây thực hành tiếng Anh. Khu phố Tây nằm ngay đường Phạm Ngũ Lão quận Nhất. Tôi đã từng đi qua đo nhiều lần nhưng chưa có lần nào ghé vào đó chơi cả. Thế nên lần này có cơ hội, tôi lôi tuột Trâm xuống dưới đó chơi cho biết. Sẵn dịp xem trình độ giao tiếp tiếng Anh của mình thế nào.

Giữa những người cao lớn trong một con phố nhỏ, chúng tôi như lạc vào xứ sở của người khổng lồ. Cảm giác thích thú lẫn đáng sợ tuôn ra. Họ quá cao lớn, còn chúng tôi thì quá nhỏ bé. Tôi tưởng chừng hư sẽ bị đè bẹp giữa những con người cao lớn ấy. Tôi và Trâm đi dạo hết một vòng phố tây và rất thích thú. Lác đác là những người bán dạo với “trình độ tiếng Anh như gió”. Những em bé bán hoa, đánh giày, không qua một trường lớp nào mà có thể nói chuyện phiếm với những người nước ngoài với tốc độ ứng biến đến kinh ngạc.

Đi mãi cũng mỏi chân, nên tôi và Trâm quyết định sẽ ghé vào một quán nào ấm cũng dễ thương và tổ chức sinh nhật tại đó. Đang ngó nghiêng tìm kiếm chợt đập vào mắt tôi là một quán cafe nhỏ có tên là Sinh cafe. Quán bài trị thật ấm cúng và đáng yêu, nhưng hình như không hợp với không khí nhộn nhịp ở khu phố Tây nên quán có vẻ không hut khách lắm (sau này nó đã đổi thành điểm đăng ký vé du lịch mát rồi. Tuy cũng là cafe đấy nhưng không còn cái không khí ấm cúng ngày xưa nữa). Một quán mang tên ông thầy yêu dấu của tôi. Trâm dường như cũng để ý, nó đập vào vai tôi, hất hàm:

- Ê! thầy yêu của mày mở quán kìa. Dzô ủng hộ đê….

Tôi bụm miệng cười rũ rượi:

- Đi dạy đã giàu rồi. Lại còn mở quán cafe nữa. Tiền để đâu cho hết .Được à nhe. Tao chọn quả không lầm người. Đẹp trai, trí thức, giàu có.

Trâm cũng nhìn cười toe toét:

- Gớm quá bà.

Nói là làm, chúng tôi bước vào thì một anh bồi ngươi nước ngoài đon đả đón chúng tôi. Bề ngoài của anh thật ấn tượng, mặc áo sơ mi trắng bỏ thùng, bên ngoài là áo gi lê màu đỏ và thắt một cái nơ trên cổ cũng đỏ nốt. Và đặc sắc nhất là gương mặt nhẵn nhụi thanh tú. Mắt đẹp kinh khủng với hàng lông mi rất dài và cong màu nâu hoe nhưng a ta k có lấy 1 cộng lông mày và cái đầu cũng nhẵn y như thế.

Trâm, bạn tôi bị sốc bởi cái bề ngoài của anh ta. Nó thì thào với tôi:

- Trông gã này… kinh khủng quá!

Tôi cũng nhún vai lấy lệ. Nhưng dòm anh ta như thế tôi lại thấy hay hay…

- Ladies, please take your seats! ( các cô gái. mời ngồi)

Anh ta làm tôi bật cười bởi cái từ Ladies là từ hết sức hoa mỹ, trịnh trọng dùng cho các bà cô, xinh đẹp, lộng lẫy, có quyền chức mà thôi. Tôi quay qua Trâm hết trề môi rồi nhe răng:

- Trời ơi! Từ thưở cha sinh mẹ đẻ đến giờ mới có người gọi tao là “lady”. Sung sướng quá. Ha ha! – Trâm cũng cười tít mắt theo.

Cái điều tôi k ngờ ở đây là anh ta hiểu đựơc Tiếng việt, a ta mở to mắt nhìn tôi đầy ngạc nhiên buông 1 câu:

- Has no one called you a lady before? ( không có ai nói vậy với cô trước đây ha?)

Lần này thì tới tôi nhìn anh ta kinh ngạc, còn Trâm thì k hiểu anh ta hỏi gì, chỉ biết trơ mắt ếch ra hết ngó anh ta rồi ngó tôi. Tôi nhìn a ta lắc đầu và cười:

- No, you’re the first.

Còn Trâm thì lắc tay tôi liên tục:

- That’s a special name, but i wonder what happens if i cut out the last word in your last name? (Tên a thật k “đụng hàng”. Nhưng tôi tự hỏi nếu tôi bỏ đi từ cuối cùng ở họ của anh thì nó sẽ như thế nào?)

- Which word? Từ nào? – Anh ta hỏi lại 1 cách tò mò. Còn tôi vừa khúc khích cười vừa viết lên giấy rồi đưa cho a. Anh ta cầm nó đọc một cách dõng dạc đầy tự tin:

- It would be Andrew millions Sex. Hold on, sex? (Tên là andrew millions Sex… đợi đã, sex ư?) – Đock tới đây thì anh ta chựg lại nhìn tôi, mặt nửa nhăn nửa cười, gấp tờ giáy lại nhìn tôi và lắc đầu giơ tay:

- I give up. I shouldn’t joke with someone so clever…. (Bó tay. Lẽ ra k nên chọc em. E ghê gớm thật!)

Trâm sau khi hiểu câu chuyện cũng ôm bụng cười ngặt nghẽo… trò chuyện dăm ba bận, tôi biết đc. AM là sv ngành ngôn ngữ học, quê ở Bắc Carolina (mỹ). A ta lớn hơn tôi một tuổ (sinh năm 84)


Snack's 1967