80s toys - Atari. I still have
Thưa Thầy… Em Yêu Anh!

Thưa Thầy… Em Yêu Anh!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324863

Bình chọn: 8.00/10/486 lượt.

anh có đi cùng không, anh lập tức lắc đầu phũ phàng:

- Thôi! Chịu. Tôi mà ra con tim bé My không những tan nát mà máu còn không trở về tim nữa. Mắc công lắm. K đi là hơn… chỉ có cách đó là tốt nhât….

Chiều thứ năm, tôi nhờ Trâm chở ra sân bay tiễn pé My, nó cảm động lắm nhưng cũng kiên cường k khóc… Nó nắm tay tôi và hôn tạm biệt. Nụ hôn của nó lúc này mới dễ thương làm sao, cả đôi mắt, cả cái bím tóc của nó nữa…. Tôi không còn thấy ghét nó nữa. Lúc này ngược lại tôi còn mong nó đừng đi, giờ tôi đã hiểu nó thật sự trong sáng và tốt bụng chứ không giả nai như tôi vẫn nghĩ. Hơn nữa nhờ nó mà tôi và Sinh xích gần nhau hơn…nhưng sự thật làm sao thay đổi được. Phải không?

Lúc đang ngậm ngùi tạm biệt thì Trâm giật áo tôi, tôi quay lại, miệng há hốc. Sinh xuất hiện với chiếc áo màu lam tím trên tay cầm 1 bó hoa. A đi thẳng đến chố bé My, làm nó mở to mắt kinh ngạc k nói nên lời. A nhẹ nhàng đặt hoa vào tay nó và dịu dàng nói:

- Thầy xin lỗi. Thầy làm em buồn lắm phải k? Lẽ ra thầy nên giải thích cách khác. Chắc không làm e bị tổn thương đến vậy. E tha thứ cho thầy nhé. Thầy cầu chúc em sống vui vẻ, học giỏi… Bé My vẫn là cô em đáng yêu của thầy mà…. Thầy k bao giờ quên em đâu. Mail của em thầy có mà. Thầy sẽ luôn trả lời nếu em viết thư… – A đưa bó hoa cho pé My.

Con bé My sụt sịt vài ba tiếng nhưng nó nhoẻn cười ngay. Nó ngước lên nhìn anh với đôi mắt sáng ngời:

- E không khóc đâu. E phải mạnh mẽ như chị Hân nè. E không giận thầy. E sẽ mail cho mọi người. Nếu có dịp cứ ra Hà Nội thăm em. Sẵn sàng làm hướng dẫn viên du lịch cho mọi người nè. Giờ em phải đi rồi…. – Nó cúi xuống xách va li đến chỗ phòng cách ly theo bố mẹ nhưng không quên quay lại vẫy tay chào chúng tôi.

Tôi thấy càng ngày càng thích Sinh hơn vì đức tính của anh. Càng ngày tôi càng thây Sinh ẩn bên trong, cái vẻ ngoài khá lạnh lùng lại là một trái tim dịu dàng, dễ mắc cỡ và nồng ấm. Nói vậy mà không phải vậy. A luôn luôn làm tôi ấn tượng bởi những điều bất ngờ…——

Trên đường về khi nói về Sinh với Trâm. Tôi thấy mắt nó mơ màng lạ. Tôi chợt thấy có cảm giác k hay lắm về điều này. Một cảm giác đau thương nhè nhẹ len vào hồn… tôi không thích có cảm giác này một chút nào… Nhưng từ lúa từ phi trường về nó lại càng ngày càng lớn hơn….

Ngồi trên xe mà Trâm huyên thuyên về Sinh không ngớt. Khen Sinh nào là con người bí ẩn, ‘trong nóng ngoài lạnh’. Sinh nhìn vậy chứ k phải vậy, chuyên làm những điều bất ngờ, thảo nào khối người ‘đổ’ vì anh. Rồi nó lại bảo sao mà Sinh dễ mến quá. Càng ngày càng dễ mến. Nghe nó nói mà lòng tôi ngổn ngang: vừa vui, vừa buồn, vừa hồ hởi và cả bực mình nữa. Những câu nói đó lẽ ra là tôi nói chứ chẳng phải Trâm, và điều đó thật là tréo ngoe và ngược đời. Tôi bất chợt buột miệng:

- Mày thích ổng rồi à?

Nó quay lại mỉm cười với tôi:

- Không. Không như mày nghĩ đâu. Tao chỉ khen ổng thôi mà. Tao không có ý tranh giành với mày đâu… hihi!

Bánh xe vẫn quay, mây trên trời vẫn trôi và thêm một con tim nữa lại bị chinh phục. Trâm chở tôi mà miệng nhẫm khe khẽ hát: “Anh vẫn đến dù gió trời mưa giăng khắp lối… Dù cho giá rét ru đêm mùa đông lạnh lung….”

Tôi ngay lập tức ré lên chọc nó:

- Mày nói k thích ổng, sao mà mày ca bài này thế? Có ý gì đây?

- Tự nhiên trong đầu tao có cái lời này. Tao đâu có biết mà. – Nó lại cười toe toét. – Cũng hợp tinh hợp cảnh ghê đó. Tại tao thấy ổng vẫn đến phi trường dẫu trước đó máy kể ổng k chịu đi…

Ừ nhỉ, quả là hợp tình hơp lý… tôi cũng k ngờ là lại trùng hợp như thế… cái lời hát ấy…

Rồi trâm rủ tôi đi uống nwocs. Quán nước quen của chung tôi rất vắng nhưng hôm nay lại đông ghẹt. Thì ra có một đôi tình nhân đang tổ chức sinh nhật. Nào nên, nào bạn, nào quà… và đặc biệt là một lẵng hoa hồng tươi thắm làm Trâm chú ý. Nó bảo tôi:

- Hoa hồng đẹp quá hen. Nhưng còn lâu mới đẹp bằng của Sinh tặng hôm bữa nè.

- Ấy! Lại còn thế cơ. Không đẹp bằng hoa hồng Sinh tặng… lại thêm một luận điểm đáng ghi ngờ… Nó thích anh thật rồi… con bé My vừa đi bây giờ lại tới nó sao? Mới tránh được vỏ dưa lại đụng trúng “vỏ dừa”. Số tôi quả thật là số con rệp… – Tôi cũng lắc đầu mỉm cười nhẹ nhưng trong lòng bão tố lại dâng lên. Tôi biết nếu Trâm thích thì tôi cũng k ngăn cản được chuyện đó bởi vì Sinh đâu có nói gì với tôi đâu, nói chính xác là chưa xác định “chủ quyên” đó mà. “Thầy ơi! Sao thầy lại sinh ra trên đời này với hình dáng như thế, với tính cách như thế? Thầy thật độc ác khi chẳng làm gì mà cả những “trai tim” tự dưng “trôi” tuột về phía thầy như vậy….’ Đang suy nghĩ miên man tôi chợt tỉnh khi Trâm nói:

- Ê. Gần tới sinh nhật mày rồi đó. Tháng chín rồi. Chúng mình sẽ làm gì đây. Mày có ý định mời Sinh không?

“Mời Sinh ấy à? Một ý kiến tồi… Nếu có mặt ổng thì ngày sinh nhật tôi sẽ là một thảm họa ấy chớ…. Lại những cử chỉ lịch thiệp, cái cách noi, cách cười ấy sẽ ghim vào tim Trâm “một cái đinh” bự hơn. Thảm họa ty sẽ chỉ diễn ra nhanh hơn mà thôi.” – Tôi quay qua Trâm lắc đầu quầy quậy bảo là k cho Sinh biết về chuyện này. Và tôi hứa dẫn nó tới 1 chỗ hay ho. Quả thật lúc ấy tôi chưa biết chỗ ấy là ch