Snack's 1967
Thưa Thầy… Em Yêu Anh!

Thưa Thầy… Em Yêu Anh!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325394

Bình chọn: 7.00/10/539 lượt.

tôi tự dưng lại nhảy lambada rồi…Tôi ngẩng lên nhìn anh cười cười lỏn lẻn: “Xin lỗi thầy ạ. Tại con nhện..”. Sinh có vẻ cũng hơi mắc cỡ, anh ngó chỗ khác hừ mũi: “Có vậy mà cũng sợ.”

Tôi bèn đánh trống lảng gỡ rối cho cả hai: “Em cũng là con gái mà. Nhân tiện đây. Để cảm ơn vì cái vé, thầy đi uống nước với em không?”. Nói xong, tôi cầm tay lôi tuột anh xuống căn tin….

Ngồi trong căng tin, tôi vừa uống vừa mê mẩn xuýt xoa cái vé: “Chao ôi! Mơ hoài nay mới được đi coi phim này. Phim “Interview with vampire” muôn năm”. Anh nhăn mặt nhíu mày: “Ba cái phim ma này thì có gì hay? Chẳng có nội dung gì cả lại còn xu hướng đồng tính nữa. Chán phèo”. Tôi cầm ống hút hút ly bơ của mình rồi bảo anh: “Em đã xem một đoạn trailer trên truyền hình cáp nhà cậu em rồi. Em thấy phim có vẻ rất hay… Với lại có Tom Cruise và Brad Pitt nữa, hai ngôi sao thượng thặng của Hollywood đấy. Vé cho hai người nè, không biết rủ ai đây.”

“Em thích Tom Cruise và Brad Pitt à? Đã xem phìm nào của tụi nó đóng chưa mà khen dữ vậy?”- anh cầm tách cà phê vừa thổi vừa hỏi, tôi đưa tay lên má nghiêng nghiêng mắt long lanh: “Chưa ạ. Nhưng mà dòm thấy hai anh ấy đẹp trai quá nên không thể bỏ qua.”

Sinh nhướn một bên lông mày lên nhìn tôi với đôi mắt hình viên đạn, xong anh đặt tách cà phê xuống cái cộp: “Lẽ sống của em là bấy nhiêu đó thôi sao? Em chỉ biết nhìn bên ngoài của sự vật thôi à? Em làm ơn sâu sắc hơn chút đi. Bàn chuyện phim ảnh với em thà nói với đầu gối sướng hơn…”. Tôi nhìn anh nghiêng đầu nguýt anh cái dài: “Chưa chắc là em chỉ nhìn bề ngoài đâu nhé. Thầy chưa biết rõ em mà sao thầy phán thế?”

Tôi đưa tay lên miệng thở dài: “Chán quá à, không biết có ai đi với em không? Hầu hết bạn gái em đều sợ ma hết sao rủ đây. Nghĩ xem rủ ai đây nhỉ?”. Sinh không nói gì, anh rút ra cái điện thoại di động và bấm bấm rồi lẩm nhẩm: “Hình như chủ nhật mình rảnh đây.”

Còn tôi đã nghe thấy câu anh lẩm nhẩm, một ý nghĩ tinh nghịch lóe lên trong đầu. Đúng như tôi dự đoán, anh vừa cho đường vào cà phê rồi lại khẽ liếc tôi chờ đợi, tôi vẫn tỉnh bơ. Anh hết chờ đợi, nhấp cà phê lại đưa mấy ngón tay đập khe khẽ lên bàn, rồi tôi nghe anh nói nho nhỏ: “Xem nào chủ nhật như mình rảnh.”. Lần thứ hai tôi cũng vẫn tỉnh bơ, nghe anh lại thì thào lần thứ ba: “Phù…chán quá. Chủ nhật rảnh chẳng biết làm gì.”

Tôi hút hết ly bơ của mình và lấy cái vé ra thốt lên: “À…Nghĩ ra rồi….”, lập tức tôi thấy nét mặt có vẻ anh phấn khởi, tôi tiếp: “ Mừng quá… em sẽ rủ Trâm bạn em đi coi phim này. Suýt nữa thì em quên mất nó.”. Nét mặt Sinh liền trở nên bí xị và có vẻ quạu quọ, anh cầm tách cà phê lên uống một mạch rồi bảo tôi: “Xong rồi, đi về.”

Anh đứng lên trả luôn cả phần của tôi. Tôi chặn tay anh lại: “Thầy làm gì vậy? Nay em mời thầy mà.”, anh giật phắt tay ra khỏi tay tôi: “Dẹp đi! Con nít lấy đâu ra tiền mà mời…”. Tôi thấy anh giận dỗi mà phát mắc cười, lúc giận Sinh cũng dễ thương thật đấy. Mà tôi coi bộ chiêu này hữu hiệu đấy, Sinh bị tôi “tạt” liên tiếp “hai gáo nước lạnh” bảo sao không giận… Thôi thì “lơ” ổng lần này , hôm sau lại lăn quăn tiếp coi sao. Tôi đi song song anh, cầm tay Sinh lắc: “Thầy…”, anh quay qua: “ Hở…?”, tôi mỉm cười chớp mắt: “ Cám ơn thầy nha. Thầy không cho em cái vé chắc là em không đi xem được phim này rồi. Bởi vì “con nít lấy đâu ra tiền” mà mua vé mắc thế này mà đi xem ạ? Để em đi xem phim về rồi nhất định em sẽ làm cho thầy món quà để cám ơn nha. Thưa thầy em về.”. Rồi tôi tung tăng đi ra chỗ để xe, dắt xe vừa đi vừa hát rất đáng yêu. Sinh giận tím ruột nên trút giận đỡ lên tên giữ xe, anh gắt giọng khi thấy gã khen tôi hôm nay dễ thương quá: “ Tính tiền lẹ lên. Đứng đó mà nhiều chuyện. Trễ rồi”, làm gã líu ríu: “ Vâng, thầy đợi chút nhé. Em tính tiền liền đây.”….Tôi đi trước anh mà bụm miệng cười rúc rích. Tình tiền xong, anh rồ xe mất hút không thèm ngoái lại.

Tôi có mặt ở nhà Trâm đúng 4 rưỡi để làm ba việc linh tinh của lũ con gái trước khi ra khỏi nhà như duỗi tóc, trang điểm, sửa soạn ủi quần áo đó mà. Trong lúc tôi đang lúi húi chuẩn bị đầu tóc của mình thì Trâm xúng xính bước ra, tôi dòm nó: “Choa, đẹp ngất ngây, cưng ơi.”- nói xong tôi cười sặc sụa còn Trâm đánh vào vai tôi cái chát. Trâm xinh thật đấy chứ. Da nó bình thường là da bánh mật nhưng khi trang điểm đánh phấn vào thì thành da café sữa, đã thế hôm nay nó vận cái đầm màu tím xanh nhạt và đeo ruy băng tông xuỵt tông. Màu áo tôn thêm làn da và mái tóc trông nó xinh cực

Nhiều khi tôi cảm thấy rất ghen tỵ với Trâm tuy bình thường khi nhìn nó không có gì đặc sắc nhưng khi lên đồ trông nó xinh đến mức bất cứ thằng con trai ở ngoài đường đều phải ngoái lại nhìn.

Và nhất là nó có một mái tóc đẹp như mơ, bạn không biết tôi rất đau khổ với mái tóc dày như rễ tre của mình. Mỗi lần đi chơi, tôi phải dành ra hơn một tiếng đồng hồ để duỗi cho nó xẹp xuống. Những khi tôi không duỗi tóc thì tóc tôi bung ra như một đống rơm, nên mấy tên anh họ ở nhà hay gọi đùa tôi là: “Nấm lùn di động”. My god T_T !!!

Trâm cười bảo tôi: “ Mày mặc hip hop (bữa đó tôi mặc chiếc áo thun màu nâu sữ