yệt nghe Độc Cô Hành nói vậy, ngẩng đầu nhìn bầu trời
giăng đầy mây đen bên ngoài, trầm giọng nói: “Chắc có thể cầm cự khoảng một hai
ngày.”
Độc Cô Hành gật đầu, hai tròng mắt chợt lóe những vằn máu đỏ:
“Sở Hình Thiên, bổn vương muốn ngươi nợ máu trả bằng máu.” Giọng nói oán giận
quanh quẩn khắp lều trại, lạnh không kém gì những bông tuyết giá buốt bên
ngoài.
“Tắm máu Tuấn thành, hoàng kỳ (*) Sở quốc, một lá không chừa.”
Giọng nói sắt lạnh tràn sát khí vang lên, Độc Cô Tuyệt mãi mãi không quên ngày
Độc Cô Hành truyền ngôi cho hắn và tình cảnh thê thảm, bi thương khi đó của hắn,
dám giết đại ca hắn, hắn đợi ngày này lâu lắm rồi.
* Cờ hiệu đại diện cho vương nước Sở.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, trong mắt họ hiện rõ đây là
chuyện hiển nhiên.
Gió lạnh thấu xương, hôm nay trời vẫn buốt giá như vậy, nếu
không nói là càng lạnh hơn. Máu đỏ thấm đẫm mặt đất, bi thương ngập tràn núi
sông.
“Bệ hạ, quân địch thừa dịp đêm tối tập kích phía đông doanh
trại của ta, quân ta tổn thất nghiêm trọng.”
“Bệ hạ quân ta công phá cánh phải tiên phong của Tần quân.”
“Bệ hạ…”
Trong lều chủ tướng nước Sở, Sở Hình Thiên mặt không đổi sắc
nhíu chặt đôi mày nhìn bản đồ bố trí quân đội ở trước mắt, sắc mặt nhìn qua thật
đáng sợ. Vị tướng tiến vào báo cáo đứng bên cạnh tâm trạng cũng hơi căng thẳng,
trước mắt hai bên chỉ vừa gặp nhau đã đánh một trận quyết liệt người sống kẻ chết,
bọn họ và nước Tần tổn thất không ít, nhưng trên lý thuyết vẫn là ngang tay, Tần
cũng không chiếm được chút lợi thế nào, vì sao sắc mặt bệ hạ nhìn qua có vẻ
không tốt lắm.
Hoàng tuyền thiết vệ giờ đây chỉ còn mỗi mình Thiết Báo, y
thấy Sở Hình Thiên như thế liền vẫy tay cho bọn quan tướng kia lui xuống, nhìn
vẻ mặt lạnh lùng của Sở Hình Thiên y nói: “Bệ hạ, người không ra trận nhưng
cũng thấy được có điều gì bất ổn?”
Sở Hình Thiên thấy vậy khẽ gật đầu, trầm mặc trong phút chốc
sau đó thấp giọng nói: “Binh mã của Độc Cô Tuyệt khoảng trên một trăm vạn,
nhưng trong mấy ngày giao chiến vừa qua, quân đội tinh nhuệ của hắn chúng ta đều
đụng phải trong trận vừa rồi, nhưng sức mạnh đó không phải của trăm vạn người,
thật sự không đúng.”
Lời nói quyết đoán như chém đinh chặt sắt lãng đãng trôi
trong lều chủ tướng Sở quân mang theo sự sắt lạnh. Thiết Báo nghe vậy đôi mày
càng thêm nhíu chặt, y cũng nghĩ thế, đã chính thức bày binh bố trận trên chiến
trường. Nhưng qua mấy ngày giao chiến liên tiếp, Độc Cô Tuyệt chỉ điều động khoảng
sáu, bảy mươi vạn binh mã, cũng không có hành động bất thường nào, hai bên giao
chiến đến tình cảnh hiện tại, nếu Độc Cô Tuyệt còn ngầm giấu kế sách đằng sau:
có lẽ khoảng mười vạn binh mã, nếu muốn dùng để tập kích bất ngờ, vậy chỉ có kẻ
ngốc mới làm thế, mà Độc Cô Tuyệt hoàn toàn không phải kẻ ngu ngốc, như vậy ba
mươi vạn binh mã vẫn án binh bất động hiện đang làm gì? Độc Cô Tuyệt đang suy
nghĩ cái gì? Trong đầu chợt lóe sáng, nét mặt Thiết Báo lập tức biến đổi kêu
lên một tiếng, hoảng sợ nhìn Sở Hình Thiên.
Sở Hình Thiên vẻ mặt lạnh như băng, mắt sắc như đao, hai người
liếc nhìn nhau.
“Ba mươi vạn binh mã đã xuất phát đến nơi khác rồi.” Cùng
lúc cất tiếng, chỉ một câu ngắn gọn mà như tiếng sét nổ vang bên tai Sở Hình
Thiên và Thiết Báo, hai người chấn động cảm thấy bất an.
“Mẹ nó, Độc Cô Tuyệt thống lĩnh binh mã là giả.” Thân thể
Thiết Báo lung lay một cái, khuôn mặt không còn chút máu.
Ngày đó Độc Cô Tuyệt mang hơn ba mươi vạn binh mã đến từ nước
Tề hội họp với đám người Mặc Vũ, trên đường đến đây vó ngựa càn quét, bụi tung
cuồn cuộn trên đường, liếc mắt nhìn thật sự có hơn ba mươi vạn binh, nhưng chẳng
lẽ là giả sao?
“Vậy ba mươi vạn binh mã thật sự đang ở nơi nào?” Sắc mặt
Thiết Báo tái nhợt, vô cùng lo lắng hỏi.
Chắc chắn không có trong lãnh thổ Tề, nhưng cũng không ở Sở,
từ Tề đến đây chỉ có một hai con đường nhưng không hề nghe thấy một chút phong
thanh, ba mươi vạn binh mã chẳng lẽ là bay lên trời sao?
“Đây mới là vấn đề quan trọng nhất trước mắt.”
“Bệ hạ, Tuấn thành cấp báo.” Lời nói lạnh lùng còn chưa kịp
buông hết, đột nhiên một tiếng bẩm báo vang lên bên ngoài lều chủ tướng, người
tới dáng vẻ vội vã, gấp rút xông đến, cũng không kịp chờ Sở Hình Thiên tuyên
triệu, nhìn điệu bộ kẻ này nếu không phải là sát thủ xông vào ám sát thì chắc
chắn là có tin tức kinh thiên động địa.
Sở Hình Thiên và Thiết Báo cùng thấy trong lòng rét lạnh.
Lập tức giật lấy bức thư bồ câu đưa đến trong tay người đưa
thư. Sở Hình Thiên liếc mắt đọc lướt qua, trên khuôn mặt xưa nay không có chút
biểu cảm vẫn luôn như một tảng băng trôi giờ lại đột nhiên xuất hiện một vết nứt,
trong nháy mắt sắc mặt Sở Hình Thiên đen như mực, hơi thở bỗng nặng nề. Thiết
Báo liếc mắt thấy vậy, lập tức xoay người bước tới, đưa mắt thăm dò tin tức
trong bức thư Sở Hình Thiên đang cầm.
Một đội binh mã Tần bất ngờ xuất hiện tại Phong thành, khoảng
ba mươi vạn quân, do Hàn quốc Thượng tướng quân Đinh Phi Tình và một nam tử dẫn
đầu, phát binh đánh Tuấn thành.
Liếc mắt đọc được nội dung thư, thân thể Thiết Bá
