ch xem sao? Sao còn lưu trong hộp thư?”
. . . . . . . .
“Là mấy bạn cùng học nói nam chính trong phim có cảm giác giống thầy, họ không có duyên với thầy, liền mộng nam chính trong phim có cảm giác như là thầy, em đang định gởi cho bọn họ. . . . .” Nhìn mặt Hình Diễn càng ngày càng đen, Viên Lai Lai biết điều vô cùng im miệng.
Trong chốc lát trong máy vi tính liền truyền ra tiếng rên rỉ, đầy đủ cơ thể nam chính lộ ra cùng với tinh thần rất sảng khoái hành hạ trên người nữ chính N lần, Viên Lai Lai lúng túng nhìn hai người vật lộn trong màn hình, nếu sau này nói cô cùng đại danh đỉnh đỉnh Hình Diễn coi phim cấm dưới 18 tuổi sẽ bị phụ nữ toàn trường đuổi giết, chỉ suy nghĩ thôi Viên Lai Lai không nhịn được lau mồ hôi lạnh.
“Nóng?”Hình Diễn không chút để ý hai người đang vật lộn trong màn hình, thú vị nhìn chằm chằm Viên Lai Lai.
Tay Viên Lai Lai run lên “ Không sao, hoàn hảo.”
Hình Diễn lấy khăn tay từ trong túi ra thay cô lau mồ hôi trên trán, chỉ vào màn hình máy tính “Thường xem?”
Viên Lai Lai nhanh chóng lắc đầu, Cảm giác không ổn “Bình thường em không xem loại này.”
Hình Diễn lơ đãng nói “Vậy bình thường em xem loại gì?”
“Cái loại namxnam. . . . . . . .V. . . . . .” Viên Lai Lai nghiêm túc nói.
Khóe mắt Hình Diễn co rút lần nữa, giơ tay ngừng lại, mặt Viên Lai Lai đỏ lên, bởi vì màn hình ngừng ngay đoạn tư thế nam trên nữ dưới “ Nói một chút cảm thụ của em về chuyện này.”
A . . . Giáo sư gọi học sinh đến kiểm tra tập ghi nhớ, kết quả hai người ở trong phòng làm việc nói về cảm thụ của phim A phiên? Viên Lai Lai nghiêng đầu nửa ngày, nói ra một câu “Có ích lợi tốt nhất cho người vận động khỏe mạnh.”
“Em. . . .” Hình Diễn nói một chữ rồi dừng lại nhìn ánh mắt nghi hoặc của Viên Lai Lai rồi mở miệng “ Nhìn những cái này thú vị hơn so với khóa học?”
Viên Lai Lai vội nói “ Trên nguyên tắc là như vậy, nhưng là . . . . . .”Hình Diễn cũng không cho cô cơ hội nói xong.
“Quay đầu lại viết báo cáo thể nghiệm cho ta.”
“À?” Miệng Viên Lai Lai há to “ Em tìm ai để thể nghiệm?”
Hình Diễn nhíu mày, khóe miệng nhếch lên ý cười “Không có thể nghiệm qua sao?”
Lập tức Viên Lai Lai hiểu mình đang bị đùa giỡn “Giáo sư yên tâm, em sẽ nộp báo cáo thể nghiệm đúng hạn.”
Sắc mặc Hình Diễn trầm xuống “Em tìm ai để thể nghiệm?”
Viên Lai Lai vung tay lên “cái này thì Giáo sư cứ yên tâm, tùy tiện tìm một người đùa giỡn là có thể.” Cô có danh hiệu “Đồ lưu manh” cũng không phải là hư danh.
“Báo cáo thể nghiệm không cần viết, trở về chép lại tập ghi nhớ mười lần cho tôi.” Sắc mặt Hình Diễn càng ngày càng không tốt, nhưng Viên Lai Lai lại không phát hiện, hào hứng bừng bừng hỏi “ phía sao tập ghi chép có cần vẽ mười lần không ạ?”
Hình Diễn ho nhẹ một tiếng “Tùy ý em.”
“Vậy em có thể thay đổi các động tác không?” Viên Lai Lai càng nói càng hăng hái “ Em vẽ cho thầy một hệ liệt, Giáo sư thích phụ nữ loại nào, em thuận tiện đổi loại phụ nữ Giáo sư thích.”
Hình Diễn nhìn cô nửa ngày, cuối cùng đứng dậy “Như em vậy.” không đợi cô nói chuyện liền nói tiếp “ Tôi về công ty, ngày mai nhớ nộp bài đúng giờ.”
Viên Lai Lai chưa kịp ngăn hắn lại “Giáo sư, thầy còn chưa khóa cửa. . . . . .”
Thật là cái người này một ít lòng cảnh giác cũng không có, buồn bực thay hắn khóa cửa lại, Viên Lai Lai lấy tay đập cửa “ Thần a, ta làm thế nào để giải quyết anh ta!”
Thôi, trước mắt đi về ký túc xá trước. . . . . .
Trải qua cả đêm cùng toàn bộ nữ sinh ký túc xá nghĩ cách, để Viên Lai Lai có thể nắm Hình Diễn càng nhanh càng tốt, thì đã có một kết luận. Sáng sớm Viên Lai Lai bắt đầu gọi điện thoại cho Hình Diễn.
“Chào Giáo sư.” Đàn ông thường thích phụ nữ khôn khéo, điều này làm cho Viên Lai Lai 22 năm qua không biết khôn khéo là gì phải đau đầu, không còn cách nào là học theo âm thanh của phụ nữ phim hàng, ngay cả bản thân nghe cũng không nhịn được le lưỡi.
Điện thoại bên kia trầm mặc một lúc “Viên Lai Lai?”
“Dạ Đúng, Giáo sư, hôm nay em muốn nộp bài tập cho thầy.”
“Em đang ở ký túc xá?” Hình Diễn hỏi.
Viên Lai Lai có chút không hiểu nân hỏi lại “Dạ đúng, có vấn đề gì sao?”
Đầu dây bên kia lại trầm mặc một lúc “Tôi phái tài xế đến đón em.”
Vừa nói xong không đợi Viên Lai Lai đáp lại đã dập điện thoại, Viên Lai Lai có một chút không hiểu, chỉ nộp bài thôi mà, còn cần lái xe đến đón cô? Đây là cách đối đãi gì?
Kết quả là không đến mười phút, điện thoại Viên Lai Lai vang lên lần nữa “Viên Lai Lai, xuống lầu.”
“Pặt” một tiếng, cúp điện thoại.
Ôm lấy đồ đi xuống lầu, thấy trước cửa ký túc xá một chiếc Limousine, nhìn người đi tới đi lui cô dán vào tường đi thật nhanh về phía trước, xe hơi chạy chậm sau lưng cô, đợi đến chổ không có người cô mới nhảy lên xe, thở một hơi “ Thật nguy hiểm!”
“Cô Viên đang sợ cái gì?” Tài xế xoay đầu nhìn cô, là một người đàn ông bốn mươi tuổi nghiêm chỉnh, mặc dù lớn tuổi, nhung lại giống như một thư sinh làm cô phải nhìn chằm chằm.
“Anh cũng biết hoàn cảnh bây giờ không tốt, nhiều bạn học nữ đi ra ngoài. . . . . .A, nói như thế nào đây, chính là quen một ít bạn lớn tuổi, tôi sợ người khác hiểu lầ