Insane
Thử Ly Hôn

Thử Ly Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326664

Bình chọn: 7.00/10/666 lượt.

m, chỉ một câu đó thôi mà đã được anh cười. Vì thế, anh cũng thuận theo mà nói: “Đúng vậy, trùng hợp thật, chúng ta lại gặp nhau thêm lầm nữa”.

Câu nói này khiến Vương Nhã Khả vô cùng bất ngờ. Trước đây Hoàng Sở Hạo luôn tỏ ra nhã nhặn lễ phép, lịch sự, có quy tắc nề nếp, hóa ra anh chàng lại có khiếu hài hước như vậy nên cô cảm thấy rất hứng chí. Bầu không khí theo đó cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, Hoàng Sở Hạo ngồi xuống vô cùng tự nhiên.

Vương Nhã Khả nói: “Thực ra chúng ta đã quen nhau từ lâu, nhưng dù sao lần này cũng là đi coi mặt, cho nên trình tự cứ nên tiến hành từng bước từng bước nhỉ, anh thấy thế nào?”

“Theo ý cô đi”, Hoàng Sở Hạo khẽ mỉm cười.

“Tôi trước nhé, tôi tên là Vương Nhã Khả, năm nay hai mươi tám tuổi. Chiều cao thì anh thấy đấy, dung mạo cũng có thể quan sát được. Thành viên trong gia đình tôi anh biết hết cả rồi. Giờ đến công việc, tôi làm kế hoạch quảng cáo, thu nhập một tháng khoảng sáu ngàn nhân dân tệ!”

Hoàng Sở Hạo cười nói: “Vậy đến lượt tôi. Tôi tên là Hoàng Sở Hạo, năm nay ba mươi tuổi, cao một mét tám mươi. Tướng mạo à, cũng khá cân đối. Nhà tôi có bố, mẹ và một em gái, nghề nghiệp là bác sĩ, thu nhập bình quân một tháng là mười ngàn nhân dân tệ”, anh hoàn toàn dựa theo hình thức giới thiệu mà Vương Nhã Khả đã nói trước đó để trình bày, rõ ràng là cũng bắt đầu có cảm tình với cô rồi.

Vương Nhã Khả định cười toáng lên khi nghe Hoàng Sở Hạo nói thế. Cô cũng phát hiện sự hài hước trong con người anh. Quan sát ở khoảng cách gần như thế này, đúng là dung mạo của Hoàng Sở Hạo rất tuyệt, không chỉ dừng lại ở cân đối mà phải là anh tuấn mới đúng, càng ngày cô càng thấy Lư Hiểu Dương đúng là có mắt nhìn người.

Tuy hiện tại đối tượng coi mặt là Vương Nhã Khả, nhưng cô lại hoàn toàn không định tìm hiểu thêm điều gì về Hoàng Sở Hạo. Đây là đối tượng của bạn thân, cô không thể có ý đồ gì khác. Vương Nhã Khả bắt đầu xắn tay áo, nghiêm túc nói: “Những điều anh vừa nói tôi đều biết rồi, nhưng vẫn còn một chuyện mà anh chưa biết”.

“Hả, chuyên gì vậy?”, thấy Vương Nhã Khả đột nhiên trở nên nghiêm túc, Hoàng Sở Hạo thấy buồn cười.

Vương Nhã Khả mỉm cười nói: “Thực ra tôi đã từng kết hôn rồi!”.

Lần này thì Hoàng Sở Hạo thực sự kinh ngạc, khuôn mặt tỏ ra bất ngờ vô cùng, trợn tròn mắt nhìn Vương Nhã Khả.

Tiếp đó Vương Nhã Khả nói với tốc độ như gió thổi: “Ba năm trước tôi đã kết hôn, mới ly hôn hai tháng trước, cho nên, tôi đã có một đời chồng. Không phải là một cô gái chưa kết hôn”, sau khi nói xong, cô bắt đầu chăm chú quan sát từng sự thay đổi trên khuôn mặt Hoàng Sở Hạo. Đòn này đúng là như mưa bom bão đạn dội xuống khiến anh chấn động. Đây cũng là điều dễ hiểu, mà cũng chính là điều mà Vương Nhã Khả mong muốn.

Nhưng, Hoàng Sở Hạo ngạc nhiên thì ngạc nhiên vậy thôi chứ cũng không đến nỗi đứng bật dậy. Thêm nữa, vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt anh cũng nhanh chóng biến mất không còn vương lại nữa. Hoàng Sở Hạo khẽ cười nói: “Cũng đâu có khác biệt gì, hiện tại cô vẫn độc thân mà”.

Vương Nhã Khả cố tình hỏi dò: “Vậy chúng ta vẫn có thể tiếp tục sao?”.

“Tất nhiên, chúng ta chỉ mới giới thiệu sơ sơ thôi mà!”, Hoàng Sở Hạo cười nói: “Tôi vẫn muốn thêm một chút về cô!”.

“Anh không để bụng sao?”

“Chỉ cần cô đang độc thân, thì có vấn đề gì chứ?”

Vương Nhã Khả cảm thấy rất bối rối. Tán tên trước đây, cô chỉ cần giở chiêu trò này là đánh bay tất cả, tại sao Hoàng Sở Hạo này lại không như thế? Vương Nhã Khả nhếch mép, nở nụ cười gượng gạo, nói: “Thật xin lỗi, tôi đi vào nhà vệ sinh một chút!”.

Hoàng Sở Hạo lịch sự nói: “Cứ tự nhiên!”.

Vương Nhã Khả vội đứng lên đi đến phòng vệ sinh, sau khi lấy nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo lại, trong đầu cô không ngừng suy nghĩ. Cuối cùng Vương Nhã Khả quyết định lấy điện thoại ra gọi cho Lư Hiểu Dương.

Điện thoại vừa kết nối, không đợi Lư Hiểu Dương mở miệng, Vương Nhã Khả nói ngay: “Hiểu Dương, mau đến cứu mình!”.

“Chuyện gì thế hả?”

“Mình bị mẹ ép đi coi mặt, mà đối tương coi mặt lần này mình không biết kết quả ra sao. Cậu đến thẩm định giúp mình đi!”

“Nhã Khả, chỉ là một tên đàn ông thôi mà, có gì đâu mà khó thẩm định? Nói đi, cậu gọi mình đến để tán gẫu hay là để mê hoặc anh ta?”

“Đương nhiên là mê hoặc anh ta rồi, người đàn ông đó là… Hoàng Sở Hạo!”

“Hạo Hạo?”, giọng Lư Hiểu Dương bất giác cao vọt lên, suýt chút nữa khiến tai Vương Nhã Khả nổ tung, the thé hỏi: “Cậu đang ở đâu?”.

Vương Nhã Khả thông báo địa chỉ, nghe xong, Lư Hiểu Dương khí thế hừng hực nói: “Cậu yên tâm, mười phút nữa mình sẽ đến”.

Vương Nhã Khả thở phào nhẹ nhõm, vốc nước rửa mặt, sau đó lê bước chầm chậm trở ra. Cô cảm giác mình đi cũng khá lâu rồi. Lúc Vương Nhã Khả mới đứng lên, Hoàng Sở Hạo vẫn yên tĩnh ngồi đó, sắc mặt điềm đạm bình thản không hề tỏ vẻ khó chịu, rất có phong độ. Cô cười nói: “Thật ngại quá, để anh phải đợi lâu!”.

Hoàng Sở Hạo cười nói: “Không có gì”, rồi lại tiếp, “Cà phê của cô nguội rồi, tôi giúp cô gọi cốc khác nhé”.

Vương Nhã Khả vội vàng ngăn anh lại: “Không cần, không cần đâu, tôi vẫn còn có chuyện phải nói với anh!”.

“Ừ, chuyện gì thế?”

“Là thế