lại khôi phục lại không khí náo nhiệt vừa rồi, một đám người tiếp tục ăn uống tiệc tùng, chuyện trò, nói chuyện trên trời dưới đất, tất cả mọi người đều tạm gác công việc qua một bên, cùng nhau tán gẫu thật là vui biết bao.
“Môn chủ.“
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm cung kính của Lôi Kiếm Lâu cùng với Lãnh Mộng Yên.
Vừa dứt lời, từ cửa đi vào một người cao lớn, vóc dáng mạnh mẽ rắn rỏi, khôi ngô tuấn tú, cử chỉ tao nhã tôn quý, một đôi mắt thâm trầm sắc bén mang theo một chút lạnh lẽo, một nụ cười đẹp mê hồn khiến người khác phải hồn xiêu phách lạc. Tướng mạo xuất sắc quả thật không phải nói chơi, mà mấy cái này cũng chỉ là những biểu hiện bên ngoài, càng khiến cho những kẻ khác không thể xem nhẹ, là thái độ xử sự bình tĩnh cơ trí của cậu ta từ trước đến nay, mơ hồ quỷ mị phong cách tuyệt vời, cùng với hình thể kia thật làm cho người khác không thể không tò mò, quan tâm để ý, trong lòng cảm thấy vô cùng thần bí.
Cậu ta, chính là Long Thiếu Hạo, một người trời sinh vương giả.
Trong phòng ăn những thanh âm tíu ta tíu tít bất thình lình dừng lại, chỉ thấy tất cả mọi người ngơ ngẩn nhìn về phía sau người của cô, Luyến Luyến mới vừa quay đầu lại, liền rơi vào một vòng tay ấm áp hết sức quen thuộc. “Đã trở về.” Không cần nhìn cũng biết người đến là ai, “Công việc xử lý xong hết rồi sao?” Cô không có tránh ra, dù sao người của Long môn cũng đã sớm thấy từ lâu nên nhưng không sợ bị ai dị nghị. Mọi người đều biết rõ, môn chủ lúc nào cũng dính sát với Luyến Luyến không chút tách rời. Sáu năm qua, tình cảm giữa hai người không hề phai nhạt đi chút nào mà càng ngày càng sâu đậm hơn, chỉ cần Luyến Luyến rời khỏi tầm mắt môn chủ một giờ đồng hồ, cậu ta lập tức bắt đầu tìm kiếm; qua hai canh giờ mà vẫn không tìm được người, cậu ta liền bắt đầu nổi trận lôi đình; ba canh giờ thì… Long môn nhất định đại loạn; bốn canh giờ, tất cả mọi người chắc chắn gặp tai ương. Sở dĩ là do sáu năm trước Luyến Luyến đã từng bị đuổi ra khỏi cửa Long môn, nên cho đến bây giờ, Luyến Luyến chỉ có thể rời khỏi người Long Thiếu Hạo cũng không vượt quá năm canh giờ. Nếu cô vừa rời khỏi công ty bất quá cũng chỉ hơn hai tiếng, cậu ta lập tức kết thúc công việc, cấp tốc đuổi theo vội vã.
“Hạo, sao anh trở về sớm vậy?” Luyến Luyến biết rõ lý do nhưng vẫn cố tình hỏi, “Ngày mai chúng ta phải về thăm nhà, em có nấu một bàn thức ăn, anh có muốn nếm qua thử một chút hay không?“
“Được, ” chỗ ngồi bên cạnh Luyến Luyến sớm đã có người thức thời tránh ra để trống, Long Thiếu Hạo không chút khách khí ngồi xuống, cậu ta vẫn đều biết ý tứ của Luyến Luyến, nghĩ muốn xoa dịu mối quan hệ căng thẳng giữa cậu ta và bốn đại trưởng lão, không đành lòng thấy cô khổ sở, huống chi, Luyến Luyến làm thức ăn rất ngon, mối lợi này dễ gì bỏ qua, cho nên cậu ta thật sự không cam lòng.
Long Thiếu Hạo ăn một miếng cá do Luyến Luyến gắp đưa tới, hít sâu một hơi, than thở: “Oa! Ngon quá!” Cậu ta vẻ mặt vẫn như cũ, không một chút tiếc lời ca ngợi, “Anh chỉ biết nhà của chúng ta Luyến Luyến làm đồ ăn là tuyệt vời nhất thế giới, có thể lấy được em làm vợ, anh thật sự là một người hạnh phúc nhất trên thế gian này!” Long Thiếu Hạo vẻ mặt ngây ngô cười.
“Sao có thể khoa trương như vậy chứ?“
Tuy nói như thế, nhưng vẻ mặt của anh quả thật là đang lấy lòng cô, Luyến Luyến trong lòng mật ngọt dâng đầy, cô nghĩ chính mình mới là người hạnh phúc nhất trên đời, mỗi một ngày cô đều chìm đắm trong tình yều nồng thắm sâu đậm của anh, ngay cả hô hấp không khí cũng đều ngập tràn hương vị ngọt ngào … “Hạo, em yêu anh.” Luyến Luyến không nén nỗi xúc động mà thốt lên.
Mặc dù đã nghe qua vô số lần, nhưng Long Thiếu Hạo vẫn là như lần đầu tiên nghe được lời thổ lộ của cô, anh vô cùng kích động, “Luyến Luyến, anh cũng yêu em, trên đời này anh chỉ yêu mình em.” Anh xúc động kêu lên, nhiệt tình hôn lên đôi môi đang hé mở như đóa hoa anh đào của cô…
Lại nữa rồi!
Cái này gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn sao! Mọi người thức thời lặng lẽ lui ra, đem trả lại không gian yên tĩnh trong phòng cho hai người bọn họ bồi dưỡng cảm tình, dù sao hai người họ cũng đã “ăn” lẫn nhau cũng không sai biệt lắm, mà lúc này hai người kia cũng chẳng còn màng đến bọn họ. ♥Edit: Sunflower2white
Sân bay Đào Viên
Nơi lối ra, một đôi nam nữ tướng mạo tuyệt vời đi ra mang theo một vầng thái dương sáng ngời trước mắt, ngay lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người ở sân bay, phía sau đôi nam nữ này còn có một đôi nam nữ khác theo ra, khí chất tướng mạo cũng tương đương xuất sắc, mà nhìn bộ dáng đôi nam nữ phía sau hình như là hai cận vệ của đôi nam nữ tuyệt đẹp đi phía trước.
“Môn chủ.” Một người đàn ông trung niên vừa nhìn thấy bọn họ, hai mắt sáng lên, mang theo một đám người hàng ngũ chỉnh tề cung nghênh bọn họ.
“Kính mừng môn chủ!” Bọn họ tất cả đồng thanh hô vang, thanh âm hết sức to, sân bay nơi nhiều người lui tới đưa đón đều hiếu kỳ, ánh mắt không ngừng nhìn về phía bọn họ dò xét. Là nhân vật quan trọng nào tới đây? Không biết quan trọng cỡ nào mà chào đón phô trương như vậy?
Thật là mất mặt! Luyến Lu