ua mấy đời
Anh xuất hiện làm em muốn bỏ mặc tất cả
Sao lại không có lý trí như vậy
Mới hạnh phúc không bao lâu vì sao em lại kiên trì đó nhất định là
Chuyện khó quên nhất trong lòng
Đi qua núi cao và biển lớn, vui sướng và đau thương không phải không có cô đơn
May mắn từng có trái tim ấm áp của anh còn
Anh tới quá đột ngột, em muốn ghi nhớ cả cuộc đời
Ngốc nghếch ngại ngùng
Nhưng lúc ấy thực sự nghĩ anh ôm em
Là ám chỉ cho lời hứa hẹn
Trải qua chia tay và trùng phùng, chờ đợi và thất vọng
Em vẫn còn cô đơn
May mắn hốc mắt đã từng rơi lệ vì anh còn nhìn thấy ánh sáng tình yêu
Mấy năm nay anh đã vượt qua như thế nào
Xin hãy đồng ý một chuyện
Nếu em có thể gặp lại anh một lần
Xin để em vẫn nhìn thấy
Bộ dáng xán lạn của anh
Bài hát: Quang (ánh sáng) ca sĩ: Lưu Nhược Anh
http://www.youtube.com/watch?v=NHKo1lK5YyE
Trong tiếng hát, ý cười trên mặt Trương Tuấn chậm rãi rút đi, tầm mắt chuyên chú nhìn chằm chằm phía trước, trong mắt có đau thương mơ hồ.
Khi còn trẻ, anh từng toàn tâm toàn ý yêu một cô gái, nhưng cô gái này không yêu anh, hoặc không thể nói là không hề yêu, phải nói là không thật sự yêu.
Vào lúc ấy, hai người đều rất trẻ, thường xuyên có tranh chấp, chỉ vì một chút việc nhỏ, Kì Kì lại không để ý tới anh. Anh yêu rất khiêm tốn, nhiều lần thoả hiệp để giữ cô lại, chỉ hy vọng một ngày nào đó cô sẽ cảm động, có thể cúi đầu nhìn thấy anh dâng trái tim mình đến trước mặt cô.
Nhưng, không có!
Trước mặt cô quá xán lạn, cô không muốn cúi đầu, thầm nghĩ bay về phía trước
Một lần, trước kỳ thi cuối kỳ, giữa họ xảy ra tranh chấp lớn nhất, không ai chịu nói chuyện với ai, chiến tranh lạnh, thực ra, anh cũng không muốn chiến tranh lạnh với cô, lòng anh ngây thơ hy vọng lúc này đây cô có thể nói với mình một câu “Em sai rồi, chúng mình làm hòa nhé”, anh thật ngây thơ khi dùng cách này để giữ lấy trái tim khó nắm bắt của cô, muốn cô để ý đến mình.
Trong khi lo lắng chờ đợi, tất cả những gì anh chờ được chỉ là thất vọng, Kì Kì vẫn làm theo ý mình, vẫn sống như trước, thờ ơ trước chuyện anh rời đi, mà anh, mỗi giây mỗi phút trong đầu đều là hình ảnh của cô.
Khi có thành tích thi, thành tích của anh vô cùng sút kém, mà cô chẳng những dẫn đầu xa xa, còn bỏ xa người đứng vị trí thứ hai, tất cả bạn bè bên cạnh đều khuyên anh chia tay, cô gái này vốn không cần anh.
Nhưng, anh luyến tiếc, cho dù biết rõ cô không cần mình, anh vẫn không nỡ chia tay.
Nhà trường mời các học sinh ưu tú đã thi đỗ đại học về trao đổi với học sinh khóa dưới, Kì Kì ngồi cách anh không xa ở đằng trước, người bên trên nói cái gì, một câu anh cũng chưa nghe, mà luôn luôn nhìn cô.
Hai mắt cô sáng ngời, nhìn nhóm sinh viên Thanh Hoa và Bắc Kinh, khi thì trầm tư, khi thì mỉm cười, anh cảm thấy khổ sở, anh chẳng phải là những nam sinh ưu tú đó, có thể hấp dẫn khiến cô nhìn với ánh mắt chăm chú.
Từ hồi nghỉ đông năm lớp 11, khi cô giáo Cao hỏi Kì Kì muốn vào Thanh Hoa hay Bắc Kinh, anh liền cảm thấy áp lực cuồn cuộn mà đến, bắt đầu hoang mang đoạn tình cảm này cuối cùng sẽ thoát ra ở nơi nào?
Lúc ấy, anh nói với mình rằng chỉ cần hai người yêu nhau, anh sẵn sàng cố gắng hết sức mình, nhất định có thể vượt qua khó khăn để được ở bên nhau.
Mà ngày đó, anh nhìn Kì Kì, rõ ràng gần trong gang tấc, lại cảm thấy cô đang cách anh ngày càng xa, giữa hai người tựa như bị vắt ngang bởi một Hồng Câu, dù cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua.
Hồng Câu: chia cắt Hoàng Hà và Hoài Hà trong chiến tranh ở Trung Quốc cổ đại. (chú thích ngắn gọn)
Bi thương dày đặc tràn ngập trái tim anh, anh luôn làm những chuyện ngây thơ. Thầm nói với lòng mình, nếu sau đó, cô nghiêng đầu liếc mắt một cái, như vậy sẽ chứng minh duyên phận vẫn còn, anh sẽ đi tìm cô, nhận lỗi với cô. Nói với cô rằng dù cô muốn bay xa về phía trước như thế nào, anh cũng dùng hết sức mình đuổi theo.
Nhưng, không có.
Gần hai tiếng đồng hồ, Kì Kì không liếc nhìn anh lấy một lần. Thật giống như trong cuộc sống của cô, chưa bao giờ tồn tại một người như anh.
Anh cười nói với lòng mình, nhìn đi, ông trời nói các người không có duyên phận, nói cho mình không biết tự lượng sức, buông tay thôi!
Kết thúc buổi trao đổi, cô vẫn giống trước, rất nhanh đã biến mất trong đám người, tựa như không nhớ mình còn có một người bạn trai.
Trái tim anh đã chùng xuống thấp nhất, nhưng sự kiêu ngạo vẫn làm anh duy trì nụ cười.
Anh cùng Quan Hà nói nói cười cười, dường như không có chuyện gì đi ra giảng đường, trong lòng lại vẫn nghĩ đến cô.
Ở một góc quẹo, cô bỗng xuất hiện ngay trước mắt, nhưng đứng bên cô là một thiếu niên có thần thái bay cao, vô cùng khí thế —— trạng nguyên của tỉnh, giờ đang là sinh viên của một trường đại học hàng đầu, đại học Thanh Hoa, Trần Kính.
Hai người họ thấp giọng nói chuyện, vẻ mặt đều tự tin như nhau, đều kiên định như nhau.
Trong nháy mắt, anh đột nhiên nghĩ đến một từ rất chính xác để hình dung họ: bỉ dực tề phi. (bỉ dực tề phi: sát cánh bên nhau cùng bay cao.)
Kì Kì cần một nam sinh như vậy, mới có thể chiến đấu cùng cô trên bầu trời.
Anh nỗ lực để mình