nhân đề cao âm thanh một chút, “Thuận tiện tìm Tử Hiên đi cùng, lát
nữa ta lại tới hỏi xem rốt cuộc các cháu đã xảy ra chuyện gì! Không
khiến người ta bao đồng!”
Vị Thu Cúc hé miệng, không tình nguyện
rời đi, trước khi đi còn cường điệu với Hách Liên Dung, “Muội nói đều là thật, tất cả mọi người đều biết.”
“Bà nội….” Vị Thu Cúc đi khuất, Hách Liên Dung chần chừ mở miệng, “Vì sao…..”
Nàng muốn hỏi vì sao lại bảo nàng lưu
lại, không đợi nàng hỏi ra khỏi miệng, một thanh âm khác vang lên ở cách đó không xa, “Bà nội, nhị đệ muội.”
Hách Liên Dung ngẩng đầu, liền thấy Ngô thị từ phía sau núi giả đi tới, hiển nhiên đã đứng đâu đó đợi lâu rồi.
Lão phu nhân cùng Hách Liên Dung liếc nhìn nhau, đều nhìn ra nghi hoặc
trong mắt đối phương, đây là làm sao vậy? Đều muốn tập kích đột ngột.
Ngô thị đi tới trước mặt lão phu nhân,
khẽ cười, “Nhị muội tới Vị Tất Tri, Vị Quảng thông báo cho cháu, cháu tự tới đây, vừa rồi thấy bà nội cùng tam muội nói chuyện, nên không tiến
tới.”
Lão phu nhân bất đăc dĩ thở dài, “Cháu cũng có chuyện gì nói với ta sao?”
Ngô thị vốn đang đánh giá Hách Liên
Dung, nghe lão phu nhân hỏi vậy, hướng Hách Liên Dung khẽ gật đầu, trả
lời: “Tôn tức vốn không nên nhiều lời, chỉ là vừa rồi nghe được sự thật
mà tam muội nói tới, nếu bà nội tin tưởng cháu, cháu muốn nói vài lời
công đạo.”
Lão phu nhân hơi hắng giọng, gật đầu,
chỉ chỉ chòi nghỉ mát cách đó không xa, mấy người liền đi qua đó ngồi
xuống, Ngô thị phái Bích Vinh đi chuẩn bị trà, mới mở miệng: “Nhị muội
cùng Tử Hiên vô cùng thanh trong sạch bạch, Thục Cần có thể làm chứng.
Có mấy ngày bọn họ nói chuyện tới tận đêm khuya, Thục Cần đều là ở bên
cạnh. Nghĩ rằng tam muội không chút để ý, cũng không hỏi chúng cháu, chỉ bằng vài lời bừa bãi của hạ nhân đã tin ngay, lại đây cùng bà nội khóc
lóc kể lể.”
Ôi chao? Hách Liên Dung cùng lão phu
nhân đồng thời ngẩn ra. Các nàng đều chờ nghe Ngô thị bỏ đá xuống giếng, lão phu nhân sở dĩ mang Hách Liên Dung ra ngoài, cũng là mong muốn nàng không rơi vào vòng tranh chấp vòng vo của Ngô thị cùng Nghiêm thị. Còn
tưởng rằng trong thời gian này, Ngô thị cùng Nghiêm thị đã sớm náo tới
long trời lở đất, nghìn lần không nghĩ tới hiện tại Ngô thị nhưng lại sẽ nói đỡ cho Vị Thủy Liên.
Là liên minh mới được thành lập sao?
Hách Liên Dung thật sự không hiểu. Vị Thu Cúc, Vị Thủy Liên, Ngô thị….
Các nàng rốt cuộc đang làm gì? Lão phu nhân tạo nên sự bàng thính (bàng
quang nghe ngóng) là vì cái gì? Tất cả những chuyện này…. Cùng Hách Liên Dung nàng có quan hệ gì sao? Lão phu
nhân hồi lâu không nói gì, nhìn như đang nghi hoặc, Ngô thị thấy thế
cũng không nói lời nào, chỉ thản nhiên mỉm cười, cho tới khi lão phu
nhân nói: “Nương cháu …”
“Tôn tức
nghĩ, bệnh của nàng chắc là tâm bệnh.” Ngô thị dưới sự che chở của lão
phu nhân mà trở thành đương gia nhiều năm qua, tự nhiên cùng với lão phu nhân có sự tương thông nhất định, lão phu nhân chỉ vừa mở miệng, đã
biết nàng muốn hỏi cái gì, “Bà nội vẫn nên đi thăm nương, sẽ hiểu được
mọi chuyện.”
Xem ra bên
trong có nội tình khác, lão phu nhân đứng lên, tự nhiên đặt tay mình vào trong tay Hách Liên Dung, nhưng vẫn không vội đi, mà lại hỏi tình hình
hiện tại của Vị Thủy Liên, “Thủy Liên hiện đang tạm giữ chức đương gia,
làm tốt không?”
Ngô thị
cũng hùa theo lão phu nhân, mỉm cười “Nhị muội thưởng phạt có chừng mực, công chính liêm minh, hạ nhân đối với Nhị muội đều khuất phục.Tuy nhiên nàng mới giữ chức đương gia, trong phủ có một số việc vấn chưa quen,
cho nên trong khoảng thời gian này tôn tức vẫn đi theo hỗ trợ.”
Lão phu nhân gật gật đầu, “ Xem ra nàng làm cũng không tệ lắm?”
Ngô thị nhu thuận gật đầu, khẽ thở dài một tiếng, “Cũng bởi nhìn thấy nhị muội làm
việc, tôn tức mới biết được trước kia bản thân còn rất nhiều thiếu sót,
suy nghĩ thật lâu, lần này có thể bỏ xuống gánh nặng đương gia nói không chừng còn là việc tốt.”
“Sao?” Lão
phu nhân có chút kinh ngạc, dường như mang theo chút an ủi, cười nói:
“Cháu nghĩ thông suốt thì tốt rồi, con người phải trải qua nhàn tản
thoải mái thì mới là có phúc, cháu là dâu trưởng của Vị gia, tương lai
con của cháu chính là trưởng tôn Vị gia, chuyện này vĩnh viễn sẽ không
bao giờ thay đổi.”
“Bà nội!”
Ngô thị nghe những lời ấy, dường như có chút kích động, liên tục gật
đầu, “Có những lời này của bà nội, tôn tức an tâm, tương lai … ” Nàng
liếc nhìn Hách Liên Dung một cái, “Tương lai cho dù ai là đương gia, tôn tức chắc chắn sẽ trợ giúp hết sức mình.”
Trên mặt lão phu nhân lúc này mới thực sự hiện rõ ý cười “Theo lý nên vậy.”
Nhìn hai
người ăn ý nhìn nhau cười, Hách Liên Dung không biết làm sao lại có chút chột dạ, nàng cảm thấy được lão phu nhân đang có âm mưu nào đó, mà lời
Ngô thị vừa mới nói….
“Thiếu Quân đã hoàn toàn khỏi bệnh đi?” Ngô thị nhìn về phía Hách Liên Dung.
Hách Liên Dung hồi phục lại tinh thần, “Đúng vậy. Vừa mới khỏi bệnh hắn đã không chịu ngồi yên. Không biết đã lại đi đâu rồi.”
Nhắc tới Vị Thiếu Quân, thái độ thoải mái của Hách Liên Dung làm cho Ngô thị cảm
thấy kinh