Disneyland 1972 Love the old s
Thiếu Nữ Xinh Đẹp, Gợi Cảm

Thiếu Nữ Xinh Đẹp, Gợi Cảm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324693

Bình chọn: 9.5.00/10/469 lượt.

Chẳng lẽ thoát khỏi rồi nàng vẫn không thể yên lặng sống sao?

Cả một ngày, Mỹ Mỹ không hề khơi dậy hứng thú, ngay cả lúc khách hàng tới mua, thái độ của nàng vẫn là dửng dưng, thuận theo tự nhiên, thích thì mua không thì thôi.

Có lẽ ông trời thật sự công bằng, tình trường đã thua, thương thường sẽ thắng, tâm tình nàng không tốt, nhưng buôn bán lại trở nên phi thường tốt, mãi đến sáu giờ khách hàng mới dần dần bớt đi.

Gian hàng náo nhiệt trong nháy mắt trở nên yên tĩnh, Mỹ Mỹ tính dọn dẹp rồi đóng cửa về nhà. Vừa đem bộ quần áo trên người ma- nơ canh xuống, xoay người lại đã Lisa cùng trợ lý ở trong cửa hàng, nhìn nàng, Mỹ Mỹ càng thêm không vui.

“Thật xin lỗi, cửa hàng đã đóng cửa, nếu muốn ngày mai quý khách có thể quay lại..”- Mỹ Mỹ không muốn tiếp Lisa, thẳng thắn tiễn khách. Dù sao nàng cũng là bà chủ, buôn bán là do nàng quyết định.

“Haiz, tôi còn tưởng là ai? Nhìn qua cửa hàng… không thấy chủ nhân đâu, cứ tưởng bị bỏ hoang rồi”- Lisa nhìn Mị Tâm dung nhan động lòng người, nhịn không được liền châm chọc, nhiều năm như vậy lần đầu tiên nàng mới có thể leo lên đầu Mị Tâm, hãn diện đến thế. Nàng làm sao bỏ qua cơ hội tốt thế này chế giễu Mị Tâm?

“Cho dù bị bỏ hoang cũng có thể khiến một người như cô đại giá quan lâm tới… Nếu không phải là tại vì đồ vật ở đây có gì quý giá thì do mắt thẩm mỹ của cô quá kém”- Không biết vì sao mỗi lần nghe Lisa châm chọc Mỹ Mỹ đều nuốt không vào, liền há mồm mắng lại.

“Cô?! Đống quần áo….. thật thấp kém”- Nghe Mỹ Mỹ mắng chửi nhưng không hề xuất ngôn thô tục, Lisa cả bụng đầy cơn tức, tay ném quần áo xuống đất dùng chân đạp lên cho hả giận.

“Cô làm gì vậy”- Nhìn Lisa la om sòm, Mỹ Mỹ không hờn giận chạy tới, cầm lấy đống quần áo vuốt nhẹ.

Bị đẩy ra Lisa đổ về phía bàn, nhìn đống bản thiết kế phát thảo trên bàn, Lisa cầm lên, không chút nghĩ ngợi xé chúng thành từng mảnh.

“Cô đừng quá đáng!”- Nhìn bản thảo thiết kế vất vả lắm mới có được bị Lisa hủy, Mỹ Mỹ tức giận chạy tới đoạt lấy bản vẽ, tát Lisa một bạt tay.

Trợ lý Lisa trơ mắt đứng nhìn mọi việc diễn ra, lại không biết nên ra tay ngăn cản hay ra tay giúp đỡ.

“Cô…. Dám đánh tôi”- Tay ôm lấy bên má bỏng rát, Lisa vẻ mặt kinh hãi, từ nhỏ đến lớn chưa ai dám đánh nàng. Lisa phản ứng lại vung tay tát Mỹ Mỹ, lực đạo khá mạnh đánh ngã Mỹ Mỹ té ngồi xuống đất, bản thiết kế bay lên không trung.

“Dừng tay lại!”- Lisa muốn khom người đánh tiếp thì một âm thanh quát lạnh vang lên khiến người ta sợ hãi. Nàng ngẩng đầu chỉ thấy vẻ mặt Tề Lãng lạnh như băng đứng ngay cửa, trừng mắt nhìn ba người. Hôm qua cùng Mỹ Mỹ không hẹn mà gặp làm cho Tề Lãng nhất thời tâm phiền ý loạn, luống cuống không thôi. Hắn không thể nào ngừng nghĩ về nàng, mặc dù trong lòng hận nàng, không thể phủ nhận, hắn vẫn còn yêu nàng, thậm chí đau lòng vì nàng.

Đánh không lại đáy lòng dày vò, rốt cục hắn vẫn đầu hàng, xử lý xong mọi việc liền chạy tới đây ngay. Không nghĩ tới vừa đi đến shop M&M, chỉ thấy Lisa vung một bạt tai hướng về phía Mỹ Mỹ, ngay cả hắn cũng không kịp ra tiếng ngăn cản.

Nhìn Mỹ Mỹ té trên mặt đất một thân chật vật, cả mặt đỏ bừng, Tề Lãng đau lòng không thôi.

“Tề Tổng. . . , là cô ta…”. Lisa nhìn vẻ mặt xanh đen của Tề Lãng, ánh mắt lại không hề rời khỏi Mị Tâm, không khỏi có chút sợ hãi, muốn mở miệng làm nũng, giải thích.

“Câm miệng! Một cái tát này, tôi sẽ thập bội hoàn trả!”. Tề Lãng hung hăng trừng mắt nhìn Lisa, âm lãnh vô tình nói, không ai có thể động vào người của hắn, trừ bỏ hắn, ai cũng không thể chạm vào một ngón tay Mỹ Mỹ.

“Tề Tổng. . . , em…” Lisa còn muốn giải thích, lại bị tiếng hét của Tề Lãng dọa cho sợ hãi.

“Cô muốn tôi tự mình động thủ sao? Còn chưa cút đi? !” Nhìn bộ dáng Tề Lãng điên cuồng tức giận, Lisa sợ tới mức khóc lên chạy đi ra ngoài.

Mỹ Mỹ nghe được Tề Lãng cùng Lisa đối thoại, nhưng từ đầu đến cuối, trừ bỏ bắt đầu đối diện liếc mắt một cái, Mỹ Mỹ chưa từng ngẩng đầu nhìn qua hắn, cũng không có mở miệng nói với hắn quá một câu.

Tề Lãng khom người xuống, thấy Mỹ Mỹ quỳ trên mặt đất cẩn thận nhặt từng trang giấy, muốn đưa tay đỡ nàng đứng dậy, Mỹ Mỹ lại không để ý đến hắn, dùng sức bỏ tay hắn ra khỏi sự đụng chạm vào cơ thể mình, Tề Lãng không phục lại đưa tay ôm lấy, Mỹ Mỹ lại bỏ ra.

“Mỹ Mỹ… Đứng lên…” . Thấy thái độ Mỹ Mỹ tức giận không chịu phối hợp, thanh âm Tề Lãng cũng có chút không kiên nhẫn đứng lên, thân thủ đã muốn kéo nàng dậy.

“Ô. . . Ô. . .” Bỗng chốc, chỉ thấy Mỹ Mỹ đột nhiên ngồi dưới đất, ôm đầu gối gào khóc.

Nhìn Mỹ Mỹ trước mắt khóc như núi đổ, Tề Lãng đột nhiên trợn tròn mắt, một bộ dở khóc dở cười, không biết làm cách nào. Trời biết, hắn cái gì cũng không có làm nha, nàng tự nhiên lại khóc thét lên, chẳng khác nào bị người ta hung hăng khi dễ

“Mỹ Mỹ…” Tề Lãng cúi xuống nhẹ nhàng ôm lấy bả vai Mỹ Mỹ, gọi nàng, lại không biết nên nói cái gì đó trấn an nàng.

“Anh vui vẻ phải không? Xem tôi bị người ta khi dễ như vậy, bị người ta thương tổn, anh cao hứng lắm đi ? Vì sao anh muốn nhằm vào tôi như vậy, tôi chỉ còn hai bàn tay trắng , vì sao còn không buông tha cho tôi? Nhiề