kéo Bách Thảo ra một chỗ, ánh mắtliếc sang người vừa đi bên cô, hỏi nhỏ: “ Bách Thảo sư tỷ, tỷ cùng về với ĐìnhHạo tiền bối sao?” Thấy Hiểu Huỳnh không bị đá ngã, Bách Thảo thởphào. Nghe Bình Bình hỏi vậy, cô bất giác liếc nhìn Sơ Nguyên, đầu óc hỗn loạn,đột nhiên không biết nói thế nào “ Đúng !” Đình Hạo trả lời thay cô, anh cười xởi lởi lộhàm răng trắng bóc khiến Bình Bình ngẩn người nhìn. A Nhân há mồm nhìn Đình hạorồi lại nhìn Bách Thảo không thể tin nổi “ Lẽ nào hai người đang hẹn ho?” A, cô nghĩ ra rồi! “ Đình Hạo tiền bối, mấy ngày trước huynh đến võquán tìm Bách Thảo, Hiểu Huỳnh không có nhà, chính là em nói với huynh, BáchThảo vẫn ở Hàn Quốc chưa về, còn một tháng nữa” , A Nhân miệng vẫn há hốc ngạcnhiên “ Lẽ nào sau đó huynh bay thẳng sang Hàn Quốc gặp Bách Thảo?” “ Có chuyện đó sao?” Hiểu Huỳnh kinh ngạc ló đầu ra tròn mắt nhìnĐình Hạo suy nghĩ chốc lát rồi cướp lời A Nhân “ Đã nói vậy, em cũng muốn hỏi! Đình Hạo tiềnbối, có phải huynh đang theo đuổi Bách Thảo? Huynh không những tặng Bách Thảođiện thoại mà khi ở Hàn Quốc còn tặng hoa cho Bách Thảo?” “ Không có!” Bách Thảo đỏ mặt lập tức trả lừoi “ Mọi người thấy thế nào?” Nhìn Bách Thảo bối rối ĐÌnh Hạo cười ngất, vừangước mắt đã thấy Sơ Nguyên đang nhẹ nhàng đón ba lô của Bách Thảo. Anh cúi đầulại mỉm cười, trong ánh mắt ngạc nhiên của Hiểu Huỳnh, anh nói thản nhiên: “ Tôi có việc riêng đến Seoul, vừa may cùngchuyến với Bách Thảo” “ Thật không?” Hiểu Huỳnh hơi không tin, “ Nhưnghuynh tặng bách Thảo hoa oải hương có nghĩa là ‘ chờ đợi tình yêu’ sao lạikhông phải là đang theo đuổi Bách Thảo?” “ Hoa oải hương còn có một ý nghĩa nữa đó là ‘chờ đợi kỳ tích xảy ra’…”, Đình Hạo cười nhìn Bách Thảo, “ … tôi tin tưởng BáchThảo sẽ chiến thắng trong cuộc chung kết lựa chọn tuyển thủ xuất sắc nhất” “ … “ Hiểu Huỳnh ngây người, không biết nói sao “ Sơ Nguyên cũng đến à” Đình Hạo vỗ vai SơNguyên, điềm nhiên xen vào giữa Sơ Nguyên và Bách Thảo cười nói : “ Anh đến đóntôi sao?” Sơ Nguyên cũng vỗ vai Đình Hạo, mỉm cười: “ Đãlâu không gặp” Hiểu Huỳnh và A Nhân nhìn nhau, Bình Binh khônghiểu gì, liền nói ngay: “ Sơ Nguyên sư huynh đến đón Bách Thảo …” “ Sao?” Đình Hạo nửa cười nửa không Thấy vậy, Hiểu Huỳnh đột nhiên lại nghi ngờ nhìnBách Thảo, nhìn Sơ Nguyên, lại nhìn Đình Hạo mà trong lòng như có tiếng nóikhác. “ Anh” Một giọng nói thanh thanh và bước chân hơi gấptruyền đến, Bách Thảo ngây người. Giọng nói này rất quen nhưng hình như đã lâukhông nghe thấy, cô nhìn ra … Cô gái từ xa rảo bước đi đến, trong chiếc váyhai dây màu trắng và dưới ánh nắng sáng lóa hắt từ mái vòm đại sảnh, thiếu nữmang một vẻ thanh tân đẹp lạ thường, dáng thon, nụ cười tuyệt mỹ, dịu dàng vàđiềm tĩnh Đình Nghi đến bên Đình Hạo, nũng nịu nói, rồingoái đầu ánh mắt lướt qua A Nhân, Bình Bình và Hiểu Huỳnh, cuối cùng dừng lạitrên người Bách Thảo Đình Nghi nhìn Bách Thảo cười mỉm cười nói: “ Cô về rồi” Vâng” Bách Thảo cúi chào “ Chuyến đi Hàn Quốc vui chứ?” “ … Rất tốt” “ Bách Thảo không phải đi chơi”, Hiểu Huỳnh lêntiếng “ Bách Thảo đã đoạt danh hiệu tuyển thủ ưu tú nhất khóa tập huấn, đượcVân Nhạc tông sư nhận làm đệ tử, hướng dẫn cho Bách Thảo một tháng tròn” “ Vậy sao?” Đình Nghi ngạc nhiên “ Bây giờ họvẫn duy trì hoạt động đó sao? Tôi tưởng đã chấm dứt rồi chứ. Bách Thảo, trậnchung kết cô đấu với ai?” “ Kim Mẫn Châu” “A, là Kim Mẫn Châu”, Đình Nghi cười “ Công lựccô ta có tiến bộ không? Đáng tiếc cô đi tập huấn mà lại không gặp đối thủ thựcmạnh” “ Chị! ...” Hiểu Huỳnh tức tím mặt “ Trái tim đáng yêu quá!” không để ý đến BáchThảo nữa, nhìn thấy tấm bìa có hình trái tim trong tay Sơ Nguyên, Đình Nghi vuivẻ bước đến, giơ tay vuốt lên đó cười rạng rỡ “ Anh Sơ Nguyên, cảm ơn anh, em rất thích nhữngthứ xinh xắn thế này!” Bách Thảo ngây người Cô cũng đang nhìn trái tim đó trong tay SơNguyên “ Đó là dành cho Bách Thảo!” Hiểu Huỳnh đắc ý,chắp tay vào eo cười “ Đình Nghi, chị nhầm rồi, đó là Sơ Nguyên sư huynh dànhcho Bách Thảo, không phải cho chị!” “ Thật không?” Đình Nghi nhìn Sơ Nguyên Nhìn Bách Thảo cúi đầu, Sơ Nguyên nói nhẹ “ Đúng, anh ra đón Bách Thảo” “ Ra là thế?” Đình Nghi mím môi, sau đó cơ hồ không quan tâmgì nữa. Liếc nhìn Bách Thảo rút tấm bia hình trái tim trong tay Sơ Nguyên điđến ấn vào tay Bách Thảo, cười khẩy : “ Đúng là trẻ con cái gì cũng muốn đòi,nếu thích thì cầm lấy, đừng làm hỏng đấy” “Đi thôi”, nói xong Đình Nghi khoác tay SơNguyên, lại khoác tay Đình Hạo nói “ Chúng ta về thôi” “ Này …!” Thấy hai anh chàng đẹp trai đều bị Đình Nghi kéođi, Hiểu Huỳnh cuống quýt, dựa vào đâu, dựa vào cái gì chứ, vừa rồi rõ ràngBách Thảo còn là nhân vật chính, Đình Nghi vừa xuất hiện đã cướp đi tất cả “ Đình Hạo, ngày mai tôi mời cậu ăn cơm” SơNguyên gỡ tay Đình Nghi khoác trên tay mình “ Cậu và Đình Nghi về trước đi, tôiđưa Bách Thảo và mọi người trở về võ quán” Đình Nghi gượng cười, không biết nói sao “ À, đúng, em thiếu chu đáo quá!” Đình Nghi tỏvẻ áy náy, dừng lại hỏi Hiểu Huỳnh “ Các cô đi bằng gì?” “ Xe buýt!” “ Anh, đây là chìa khóa của em”, Đình Nghi cầmchiếc chìa khóa nói “ Anh đưa