ảo ngơ ngẩn nhìn Quang Nhã, lại hình như ánh mắt xuyên qua Quang Nhã, hướng về một nơi xa xăm, hoang vắng.
Tất cả đều không có âm thanh…
Cô không nghe thấy…
Cô nghe không hiểu...
Trong màn sương mờ ảo, cả thế giới hoàn toàn khác hẳn…
"Bách Thảo!"
Thấy Bách Thảo như mất hồn, người cứng đờ lầm lũi ra khỏi phòng,bước chân vừa loạng choạng, vừa gần như muốn chạy, mặt suýt va phải khung cửa,Hiểu Huỳnh không ngồi yên được nữa, bật dậy chạy theo.
"Cứ để mặc cô ấy!"
Nhược Bạch lạnh lùng lên tiếng.
"Cô ấy cần yên tĩnh suy nghĩ"
Ánh mặt trời buổi trưa là lúc gay gắt nhất trong ngày.
Mặt hồ gợn từng đợt sóng nhẹ, loang loáng như vô vàn mảnh gương vỡvụn phản ra những tia sáng chói. Ngồi bên hồ, Bách Thảo thẫn thờ nhìn những lớpsóng thủy tinh lấp lánh, trước mắt như có đầy trời sao bay loạn xạ, cô khôngnhìn thấy gì hết, mắt đau đến mức đầu cũng nhức buốt.
Ôm chặt lấy đầu.
Cô nhắm mắt, co người thật bé như con tôm biển.
Người cô rất lạnh.
Từng trận gió lạnh buốt run rẩy.
…
"Cậu là kẻ ngu xuẩnkhông hiểu gì hết! Là kẻ thần kinh! Được! Cậu tưởng Khúc Hướng Nam là kẻ độitrời đạp đất, thanh cao trong sạch thật ư? Cậu tưởng ông ấy thật sự không dùngchất kích thích ư, là người ta đã hãm hại ông ấy đúng không! Nói cho cậu biết!Lúc sáu tuổi, tôi đã tận tai nghe thấy ông ta nói trước bài vị mẹ tôi, chínhmồm ông ấy thừa nhận mình dùng chất kích thích, hại chết mẹ tôi!"
…
"Cậu vẫn không tinđúng không! Được, cậu nghe xem, sư phụ mà cậu tin tưởng là người thế nào! Đểxem ông âys có đáng để cậu phải quỳ trước mặt Kim Nhất Sơn, có đáng để cậu từbỏ Teakwondo hay không!"
"Khúc Hướng Nam, tôiyêu cầu chính miệng ông nói với Bách Thảo, cuộc thi tranh Cup thế giới năm đó,ôg có dùng chất kích thích không! Xin ông nói rõ cho cô ấy nghe!"
…
Có ngọn gió thổi đến lạnh như nằm trong băng, Bách Thảo cố congười, vùi đầu vào hai đầu gối, đầu óc trống rỗng, từng lớp băng lạnh lẽo baobọc quanh cô
Trong phòng chỉ còn lại mấy cô gái.
Lâm Phong và Mai Linh vẫn đang bàng hoàng.
Quang Nhã mặt trắng bệch ngồi một góc tường.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, lại nhìn Quang Nhã, Hiểu Huỳnh không kìmđược nữa, lên tiếng:
"Quang Nhã, tôi biết, cô không muốn để Bách Thảo đấu với KimMẫn Châu, sợ Bách Thảo thua, sợ Bách Thảo vì thế mà phải từ bỏ Taekwondo, đúngkhông? Nhưng mà, những lời của cô quá nặng nề!"
Quang Nhã, không nói gì, sắc mặt càng tái nhợt.
"Cô biết rõ tình cảm của Bách Thảo đối với Khúc sư phụ, cậuấy sùng kính, tôn trọng sư phụ như vậy, cậu ấy một lòng thà chịu chết vì sưphụ! Cậu nói chuyện đó sẽ làm Bách Thảo vỡ mộng, Bách Thảo chịu khôngthấu!", Hiểu Huỳnh nói. Cứ coi như muốn khuyên Bách Thảo hủy bỏ thách đấuvới Kim Mẫn Châu cũng nên nghiên cứu sách lược thế nào cho phải.
Môi Quang Nhã động đậy.
Vỡ mộng?
Chịu không thấu?
Ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ chiếu lên hai đồng tử đen láy trongmắt cô, nếu Bách Thảo chịu không thấu, vậy bằng ấy năm cô sao có thể chịu thấu?
Từ khi nhớ được, cô đã biết mẹ đẻ non, mẹ sinh cô chưa được mấyngày thì qua đời. về mẹ, hầu hết các sư bá của Toàn Thắng võ quán đều nói vớicô, đó là một người đẹp như đóa hoa, đều nói cô giống mẹ, cũng có cái cằm nhọnvà đôi mắt rất to.
Chuyện về cha mẹ, cô ít nhiều cũng được nghe.
Nghe nói, lúc mười tám tuổi, có một lần mẹ cùng bạnbè đến chơiNgạn Dương, gặp phải bọn người xấu, cha cô ra tay cứu. Giống như mọi câu chuyệnanh hùng cứu mỹ nhân, mẹ cô mới mười tám vừa gặp đã yêu cha cô lúc đó cũng mớihai mươi, để theo đuổi cha cô, mẹ đã ở lại Ngạn Dương, ở lại Toàn Thắng võquán.
Bà ngoại giận lắm.
Dì Thẩm Ninh nói, do mẹ không chịu trở về Thượng Hải, từ chối mọithứ gia đình sắp đặt cho, một mực muốn sống cùng chàng trai nghèo không xu dínhtúi chỉ có thú đam me Teakwondo gì đó. Bà ngoại ốm nặng, sau đó đoạn tuyệt vớimẹ cô, rời Thượng Hải chuyển ra sống ở nước ngoài.
Nhưng mẹ không hạnh phúc.
Trịnh sư bá kể, mẹ rất yêu cha cô, vì cha cô, từ một thiên kimtiểu thư Thượng Hải bà cam chịu trỏ thành một người nội trợ giản dị. Mẹ dậy sớmnấu ăn cho các đệ tử của cha, buổi tối lại giặt quần áo cho họ, ban ngày vẫn đilàm thêm kiếm tiền trang trải tiền sinh hoạt cho cha và các đệ tử.
Cha cô chỉ biết luyện tập, các sư bá nói, cha cô thậm chí rất ítnói với mẹ cô, dồn toàn bộ tâm sức chuẩn bị cho cuộc thi Cup Taekwondo thế giớimà ông đã bỏ lỡ một lần.
Mẹ cô ngày càng gầy yếu.
Khi có mang cô, mẹ đã gầy đến mức không gượng được nữa. Mangthai đến tháng thứ bảy, cơ thể mẹ quá suy nhược, hầu như suốt ngày năm trêngiường nhưng cha cô vẫn tham gia cuộc thi Cup thế giới.
Các sư bá còn kể, năm đó, khi tin chiến thắng của cha cô vừa bayvề nước, gần như ngay lập tức lại có tin ông bị phát giác sử dụng chất kíchthích bị cấm thi đấu suốt đời, bị tước danh hiệu vô địch, mẹ cô bị tác động quámạnh đã sinh non, mấy ngày sau thì qua đời.
Cho nên cô thường nghĩ, những ngày đầu tiên cô chào đời, có lẽ lànhững ngày gặp mẹ duy nhất. Trong võ quán không có bất kỳ tấm ảnh hoặc bức vẽnào về mẹ, lúc nhỏ cô chỉ có thể đứng nhìn vào gương, sờ vào mặt mình, tưởngtượng ra khuôn mặt mẹ.
Cây mai trước