Pair of Vintage Old School Fru
Thiếu Nữ Toàn Phong 1: Ánh Sáng Ban Mai

Thiếu Nữ Toàn Phong 1: Ánh Sáng Ban Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325283

Bình chọn: 7.00/10/528 lượt.

nhưng đến buổi tập sáng nay mới phát hiện muốn nắm bắt khởi thế của đốiphương không phải chuyện dễ. Cho nên sáng nay bị Hiểu Huỳnh liên tục đá trúng,nhưng lại không thể đoán ra ý đồ tấn công của Hiểu Huỳnh, chỉ có đúng một lầnkhông biết có phải ngẫu nhiên mới phản kích được.

“ Thôi đi, cậu cũng đừng luyện nữa. Khó lắm! Hơn nữa để luyệnphương pháp này, cậu phải chịu không biết nao nhiêu cú đá, cơ thể cũng chịukhông nổi.” Hiểu Huỳnh ôm eo, rên rỉ: “ Hừ, mình bây giờ đang đau muốn chết…”.

Ấy, mới luyện một lúc đã chịu không nổi. Trong buổi tập sáng nay,cô đá bao nhiêu vào người Bách Thảo, chắc Bách Thảo đau lắm. Bách Thảo này, lạ thật!Không kêu một tiếng, hình như tỏ vẻ anh hùng lắm, không đáng yêu nữa rồi!

“ Nhưng mà về lý thì rất có lý…”, Bách Thảo nghĩ lại.

“ Có quá nhiều chuyện trên lý thuyết thì đúng, nhưng trong thựctiễn lại không thể làm được!” Hiểu Huỳnh chán nản nói: “ Không thể được, chỉtrong nháy mắt mà định nắm được ý đồ ra đòn của đối thủ quả là chuyện trên trờidưới biển!” . Đáng ghét, đáng ghét, làm mình mất công xúc động!

“… Mình vẫn muốn thử”.

Hiểu Huỳnh ngẩn người nói:” Cậu…cậu…”.

“ Dù ao mình cũng không tham gia cuộc thi đấu sắp tới, vừa may cókhoảng thời gian thử một chút. “ Bách Thảo mỉm cười: “ Không luyện được cũngchẳng sao, đằng nào cũng chẳng mất gì”. Cho dù thất bại, cũng được rút kinhnghiệm. Bây giờ mình đang thiếu kinh nghiệm và kỹ năng thi đấu, cho nên, chỉcần lý thuyết nói có thể, mình nhất định phải thử.

“ Sao lại không mất gì? Chẳng nhẽ mình đá cậu không đau sao?”

“… Cũng không đau lắm. Hì hì!”

Hiểu Huỳnh lừ mắt đứng dậy, giọng bức xúc: “ Cậu nói, mình đákhông đau, vậy là giễu mình sức yếu phải không? Đấy là mình không nỡ đá mạnh,cố ý nương tay với cậu! Đến đây, cho xậu xem đôi chân của mình! Nào!”.

Hiểu Huỳnh tập cùng Bách Thảo đúng hơn một tiếng đến lúc khôngchịu nổi mới quay về nghỉ. Bách Thảo lại một mình luyện các cách đánh cơ bản,đến giờ dọn vệ sinh mới thu xếp, lau chùi các tấm đệm trong phòng tập, rồi cầmchổi ra ngoài quét sân.

Ôi.

Đau quá!

Quét dọc theo con đường nhỏ cạnh sân, lúc tập không nhận thấy cơthể đang dần dần đau ê ẩm, liên tục dùng cánh tay đỡ các cú ra chân của Hiểu Huỳnh,cánh tay bây giờ đau đến mức không cầm được chổi lên nữa.

“ Tay em sao vây?”

Một bóng người mảnh khảnh in lên mặt đường, nghe thấy giọng nóiquen thuộc, Bách Thảo giật mình, giấu cánh tay về sau.

“ Để anh xem.”

Sơ Nguyên chìa tay về phía cô, những ngón tay thon dài, sạch sẽ,được ánh hoàng hôn bao bọc, tỏa ra hơi ấm. Tại sao liên tiếp gặp anh vậy? Bấtgiác thầm nghĩ, Bách Thảo đưa cánh tay ra. Sơ Nguyên vén tay áo võ phục của cô,thấy cánh tay đầy vết thâm tím, đang tấy đỏ, anh cau mày.

Nước suối êm đềm chảy.

Gió chiều hiu hiu từ cửa sổ lùa vào.

Trong căn nhà gỗ nhỏ, Sơ Nguyên cẩn thận bôi dầu, xoa bóp nhữngvết bầm tím trên cánh tay Bách Thảo, mùi dầu lan tỏa trong không gian, nồng nànấm áp. Cô cúi đầu, khuôn mặt ửng hồng bời ánh hoàng hôn, có lúc thoáng ngướcmắt, thấy anh vẫn chăm chú xoa bóp cánh tay cho cô. Hai hàng lông mày hơi nhíulại.

“ Sao lại bị thương nặng thế này?”

Luyện tập bình thường không đến mức bị thương như vậy, trừ phihoàn toàn không phản kháng hay phòng bị. Xoa bóp cánh tay đầy vết bầm cho BáchThảo, thấy cô mím chặt môi, cố chịu đau, Sơ Nguyên nhẹ tay hơn.

“ Em…”, Bách Thảo ngập ngừng

“ Sao vậy?”

“… Em đang thử một phương pháp”. Cuối cùng không kìm được, cô kểnhững điều đọc được trong cuốn” Toàn phong thổi pháp” và những suy nghĩ thựccủa mình, nếu có thể đoán trước ý đồ tấn công của đối phương, có lẽ sẽ có đượcưu thế nhất định trong thi đấu.

Sơ Nguyên ngừng tay, sau đó lại quệt dầu lên lòng bàn tay, tiếp tục xoa bópcánh tay cho cô, anh nói:

“ Ừ, suy nghĩ đó rất tốt.”

“ Thật không?”

Bách Thảo phấn khởi mở to mắt.

“ Nhưng mà, cũng có thể dù em luyện tập thế nào cũng không thể nắmbắt được cảm giác trước khi đối thủ ra chiêu, dẫu sao giây phút đó cũng cực kỳngắn ngủi, thoáng qua.” Thấy cô xúc động như con nai nhỏ, đôi mắt sáng lên, anhkhông giấu nổi nụ cười : “ Hơn nữa tập luyện theo phương pháp này rất cực khổ,em có chịu được không?”.

“Được ạ!”,cô nói không cần suy nghĩ.

Anh nhìn đăm đăm vào cô mấy giây, nụ cười từ khóe môi dâng lên,thấm vào mắt anh. Đúng, anh biết cô không sợ khổ, chir cần cho cô một mục tiêu,là cô sẽ giống như cây cỏ dại, cho dù bị đè dưới tảng đá lớn, cũng vẫn kiêncường vươn lên.

“Em phải hứa với anh một điều.”

“Vâng!”

Bất luận sư huynh Sơ Nguyên muốn cô làm gì, cô đều làm theo, thậmchí Bách Thảo còn hy vọng đó là chuyện không dễ dàng làm được, như vậy cô mớicảm thấy có thể báo đáp một chút sự chăm sóc của sư huynh Sơ Nguyên dành chomình.

Anh cúi đầu vừa xoa thuốc cho cô vừa nói:

“Mỗi ngày sau khi tập xong đều phải đến đây. Vết thương phải chữatrị ngay, nếu không càng ngày càng nặng, tổn hại đến bên trong.”

“Sao?”, cô ngẩn người.

“Chỉ có vậy thôi, có thể hứa với anh không?”

Ngón tay anh nhẹ nhàng xoa bóp, những vết thương trên cánh tay côđược xoa dầu nóng ran, vết bầm tan dần. Cô muốn lắc đầu nói không cần, cô cóthể tự